Ma khí ngập trời, kiếm nuốt hư không, Tư Không Hiểu lại thất bại!
Vẻ mặt mọi người cứng đờ. Lâm Phong của Thiên Đài quả thực đáng sợ, chỉ tùy ý vung tay, một luồng kiếm khí kinh khủng đã chém nứt hư không. Đồng thời, hắn còn nắm giữ sức mạnh ma đạo đáng sợ, khống chế cả ma chi lĩnh vực.
Nhưng thực lực của Tư Không Hiểu đã rất mạnh. Lĩnh vực Thiên Mâu, áo nghĩa phân liệt, áo nghĩa tốc độ, đều được hắn vận dụng đến mức đáng sợ. Hơn nữa, vũ hồn Thiên Mâu của Tư Không Hiểu vẫn chưa sử dụng, nếu không sẽ còn cường đại hơn nữa. Vừa rồi, nếu Lâm Phong không có ma chi lĩnh vực mạnh mẽ cùng ma khí ngập trời, e rằng khó mà lật ngược tình thế.
Hôm nay đã là lần thứ hai Tư Không Hiểu nếm mùi thất bại. Lần đầu tiên là khi va chạm với nguyền rủa giả và bị đánh bay về sau. Lần này, lại bị Lâm Phong đánh đến mức nắm đấm rướm máu, dường như đã nứt ra, là Tư Không Hiểu đang dùng sức mạnh huyết mạch cường thịnh để khôi phục.
Có điều, hai lần này không giống nhau. Tư Không Hiểu đối với nguyền rủa giả thì kiêng dè, còn đối với Lâm Phong lại không thể không xem trọng. Nhưng trong đôi mắt của Tư Không Hiểu lại không hề có chút suy sụp nào, chỉ thấy cặp mắt yêu dị của hắn lộ ra nụ cười nhàn nhạt, nhìn Lâm Phong nói:
- Lâm huynh thực lực quả nhiên phi phàm, Long Đằng cùng Tề Thiên Thánh bại không oan. Hôm nay đến đây thôi, cáo từ!
Dứt lời, Tư Không Hiểu xoay người rời đi, không chút lưu luyến, cũng không nhìn ra trên người hắn có bất kỳ vẻ chán chường nào.
- Chúng Hoàng ước hẹn, Lâm huynh, ngươi và ta còn có thể tái chiến!
Một giọng nói cuồn cuộn truyền đến. Tư Không Hiểu quay lưng về phía Lâm Phong, trong con ngươi loé lên một tia sắc bén cực độ, hắn hơi ngẩng mặt lên nhìn về phía chân trời, nơi đó dường như có một vệt mây đen như ẩn như hiện. Từ trong đôi mắt Thiên Mâu yêu dị của Tư Không Hiểu, một luồng ánh sáng chói mắt bắn về phía chân trời, tựa như muốn phá tan đám mây đen kia.
Lâm Phong nhìn bóng lưng của Tư Không Hiểu, trong mắt không có quá nhiều vẻ đắc ý, ánh mắt cũng sắc bén như hắn. So với lúc chiến đấu với Tề Thiên Thánh, tu vi của hắn đã tăng lên Thiên Vũ tầng chín, nhưng sự mạnh mẽ của Tư Không Hiểu vẫn uy hiếp được hắn. Áo nghĩa phân liệt và áo nghĩa tốc độ kia thật kinh khủng. Hơn nữa, đây vẫn là những năng lực mà Tư Không Hiểu để cho hắn thấy, hắn mơ hồ cảm giác được Tư Không Hiểu vẫn còn át chủ bài, dù sao lần này cũng chỉ là luận bàn chứ không phải sinh tử đại chiến.
"Chúng Hoàng ước hẹn sao!" Lâm Phong thầm nghĩ trong lòng. Hắn vẫn chưa rõ Chúng Hoàng ước hẹn là một giao ước như thế nào của các Vũ Hoàng Bát Hoang, vì sao lại có thể thu hút được tất cả các Vũ Hoàng.
Mộc Phàm Trần nhìn sâu vào Lâm Phong một cái, rồi thân hình loé lên, lặng lẽ rời đi. Ngày xưa ở thành Mệnh Vận lần đầu gặp gỡ, người này cũng không khiến hắn quá để tâm. Hắn chỉ thực sự chú ý đến Lâm Phong từ khoảnh khắc nhà tiên tri mở miệng muốn thu Lâm Phong làm đệ tử. Mà sau khi rời khỏi thành Mệnh Vận, Lâm Phong đã bắt đầu con đường yêu nghiệt của mình. Đây là một kẻ điên, vẫn nên tránh xa hắn một chút thì hơn. Tên điên này đã dám chém Tề Thiên Thánh, thì cũng dám chém những người khác.
- Lâm công tử trưởng thành khiến Y Nhân thán phục.
Y Nhân Lệ quyến rũ mỉm cười với Lâm Phong, nụ cười làm lay động tâm thần, phiêu dật như tiên tử nhưng lại tràn đầy vẻ mê hoặc, sao có thể không khiến người ta phải điên cuồng vì nàng.
- Y tiên tử quá khen rồi.
Lâm Phong cười đáp lại.
Y Nhân Lệ khẽ lắc đầu:
- Nhớ lại ngày xưa Y Nhân còn dùng khúc nhạc để thăm dò Lâm công tử, thật là tự làm xấu mặt mình. Lâm công tử bây giờ, trong số thập đại yêu nghiệt, cũng ít có người có thể tranh tài!
Y Nhân Lệ không hề che giấu mà thản nhiên nói ra chuyện ngày xưa dùng ma khúc thăm dò Lâm Phong, dường như không hề để tâm đến việc đó, khiến Lâm Phong cảm nhận được sự thông tuệ của nữ nhân này. Nếu là người khác, e rằng sẽ lảng tránh, nhưng nàng lại nói ra một cách rất tự nhiên, dùng nụ cười để cho qua, dường như muốn xóa đi chút không vui giữa hai người ngày trước.
- Y tiên tử khuynh thành tuyệt diễm, tâng bốc Lâm Phong như vậy, ta sợ mình sắp bay lên trời rồi.
Lâm Phong nói đùa.
Y Nhân Lệ cười nhìn Lâm Phong, rồi đôi mắt nàng chợt mang theo vẻ e lệ, dịu dàng nói:
- Nếu Lâm công tử thật sự cho rằng Y Nhân khuynh thành tuyệt diễm, không ngại suy xét Y Nhân một chút!
Nhìn tiên tử ngượng ngùng, trên mặt lộ ra vệt ửng hồng như có như không, lại nghe giọng nói ấy, Lâm Phong càng cảm thấy lòng mình say đắm, khó mà tự chủ.
"Lục Dục Thiên Công!" Lâm Phong hơi cắn răng, trong con ngươi mơ hồ loé lên một tia ma quang, lúc này mới khiến tâm thần mình khôi phục lại như thường. Hắn nhìn vẻ e thẹn đưa tình của Y Nhân Lệ, thầm thán phục mị thuật của nữ tử này thật cường hãn. Mỗi cái nhíu mày, mỗi nụ cười, phối hợp với giọng nói dịu dàng, thật sự có thể khiến người ta sa vào trong đó. Nếu là người bình thường, e rằng thật sự không thể chống cự.
- Y tiên tử đừng dùng mị thuật với Lâm Phong nữa!
Khóe miệng Lâm Phong mang theo một nụ cười khổ. Y Nhân Lệ trời sinh đã là vưu vật, lại sử dụng mị thuật, quả thực không chỗ nào không len lỏi vào được.
- Sao Lâm công tử biết Y Nhân không phải nói thật chứ!
Y Nhân Lệ mỉm cười nói. Thấy vẻ mặt Lâm Phong co giật, nàng bật cười duyên một tiếng:
- Được rồi, Y Nhân ở lại nữa sợ sẽ khiến Lâm công tử phiền chán, cáo từ!
Dứt lời, Y Nhân Lệ váy dài tung bay, loé lên rồi rời khỏi nơi này. Các nữ tử của Lục Dục Tiên Cung cũng đều theo Y Nhân Lệ rời đi, áo trắng phiêu dật, đẹp không sao tả xiết. Những mỹ nữ này đều mặc váy dài cùng một màu, dáng người yêu kiều thướt tha, tạo thành một cú sốc thị giác mãnh liệt.
- Một vưu vật như vậy, không biết sẽ lựa chọn sa đọa trong lục dục như thế nào.
Lâm Phong tự lẩm bẩm. Nếu sa đọa trên người một kẻ phàm phu tục tử thì quả thật quá đáng tiếc, chỉ có nhân vật yêu nghiệt mới xứng với nữ nhân ấy.
Thân hình Lâm Phong loé lên, đi tới trước mặt Thanh Mộng Tâm cách đó không xa, trên mặt mang theo nụ cười hiền hòa.
- Lâu rồi không gặp!
Hắn mỉm cười chào hỏi. Nụ cười trong mắt Thanh Mộng Tâm lại lộ ra một tia khổ sở. Gặp lại Lâm Phong, dường như một người trên trời, một người dưới đất, chênh lệch quá lớn. Đã từng, họ cũng từng kề vai chiến đấu, tranh tài trên võ đài thi đấu của Tuyết Vực, mà bây giờ, một ánh mắt của Lâm Phong e rằng nàng cũng không chịu nổi.
- Lâu rồi không gặp!
Thanh Mộng Tâm môi khẽ mấp máy, cuối cùng cũng mỉm cười đáp lại. Tuy Lâm Phong vẫn mang lại cho nàng cảm giác ôn hòa, dễ gần như trước, nhưng nàng không thể quên được bóng dáng bá đạo của hắn khi đứng trên hư không đối mặt với Tư Không Hiểu. Hắn chỉ cho Tư Không Hiểu mười hơi thở, không thèm để ý đến bất kỳ lời nào của đối phương, cuối cùng Tư Không Hiểu phải thỏa hiệp. Khoảnh khắc đó, Lâm Phong quá cường thế.
- Lam Kiều có khỏe không!
Lâm Phong cười hỏi một tiếng.
Thanh Mộng Tâm lộ ra vẻ vô cùng kinh ngạc, nhìn Lâm Phong rồi mỉm cười nói:
- Nếu nàng ấy biết một Lâm Phong có thể dễ dàng giết chết Tôn giả mà vẫn còn nhớ đến mình, nhất định sẽ vô cùng vui mừng!
- Ngày xưa mọi người quen biết một phen, tuy bây giờ vật đổi sao dời, bãi bể nương dâu, nhưng bất luận tu vi thế nào, bạn cũ vẫn là thân thiết hơn, không phải sao!
Lâm Phong hơi ngẩng đầu, nhìn về phương xa, khẽ nói.
- Có lẽ ngươi có thể giữ được tâm thái siêu nhiên đó, nhưng ta lại không thể đối mặt với một cường giả như ngươi mà vẫn xem như trước đây được. Có lẽ, là do ta quá hẹp hòi!
Đôi mắt đẹp của Thanh Mộng Tâm lộ ra một nụ cười khổ:
- Quân Mạc Tích và Đường U U, họ có khỏe không!
- Quân Mạc Tích vẫn ổn, bây giờ đã là thiếu cung chủ của Bất Tử Thiên Cung… Còn U U, ta cũng muốn biết, nàng ấy bây giờ có khỏe không!
Lâm Phong thở dài một tiếng, xem ra Thanh Mộng Tâm cũng không biết tin tức của U U.
- Thiếu cung chủ của Bất Tử Thiên Cung!
Thần sắc Thanh Mộng Tâm cứng đờ, trong lòng càng thêm khó tả. Chỉ nghe bốn chữ Bất Tử Thiên Cung, cũng có thể tưởng tượng ra đây tuyệt đối là một thế lực siêu cấp kinh khủng. Quân Mạc Tích đã trở thành thiếu cung chủ, còn nàng thì vẫn ở đây ngưỡng mộ những Tôn giả bình thường này.
- Đường U U sao rồi?
- Nàng đi nhầm vào một nơi rất nguy hiểm, bây giờ không rõ tung tích. Ta vốn còn muốn hỏi ngươi, ở đế quốc Long Sơn có tin tức gì về nàng không.
Nghe lời Lâm Phong, đôi mắt đẹp của Thanh Mộng Tâm loé lên, rồi nhìn hắn nói:
- Cách đây không lâu ta có nghe nói Đường gia dường như có chút động tĩnh, không biết có liên quan đến Đường U U không!
- Thật sao?
Con ngươi Lâm Phong đột nhiên ngưng lại, bắn ra một tia sắc bén, khiến Thanh Mộng Tâm cảm thấy con ngươi hơi nhói đau, thậm chí không dám nhìn thẳng vào mắt hắn.
Lâm Phong thần sắc cứng đờ, biết mình dường như có hơi quá kích động.
- Đường gia có động tĩnh gì?
- Cụ thể thì không rõ, cũng là chuyện cách đây không lâu. Sau đó, ta nghe nói bên Tuyết Nguyệt quốc có rất nhiều cường giả giáng lâm, nên mới đến xem thử, không ngờ lại gặp phải một màn kinh thiên động địa!
Thanh Mộng Tâm nghĩ đến đây liền cảm thấy một trận kinh tâm động phách. Vũ Hoàng, Đại Đế, những tồn tại đó đều là những người mà nàng không dám tưởng tượng.
- Chuyện ở Tuyết Nguyệt đã xong, ta nên đến đế quốc Long Sơn một chuyến!
Lâm Phong thầm nghĩ, ánh mắt lấp loé, trong lòng có chút rung động. Hy vọng thật sự có liên quan đến U U, ít nhất cũng cho hắn biết nàng vẫn còn sống khỏe mạnh