Không tiếp tục dừng lại ở Phong Vân hạp, Lâm Phong đi lên phía trên hẻm núi.
Đứng trên cao nhìn xuống, hẻm núi mênh mông, hàng nghìn người ở trong đó kẻ thì cất bước chạy trốn, người thì chiến đấu không ngừng, cảnh tượng vô cùng sôi động. Hơn nữa, đây mới chỉ là nơi tầm mắt hắn có thể vươn tới, nhiều nhất cũng chỉ là một phần mấy chục của hẻm núi. Có thể tưởng tượng, trong Phong Vân hạp này có ít nhất mấy nghìn, thậm chí hơn vạn người, đây chính là nội tình của tông môn.
Đi dạo quanh hẻm núi, Lâm Phong gặp được người quen, bất ngờ lại chính là Hàn Man và Tĩnh Vân.
"Lâm Phong." Tĩnh Vân cũng nhìn thấy Lâm Phong, không khỏi gọi một tiếng, có chút hưng phấn.
"Tĩnh Vân, ngươi lại xinh đẹp hơn rồi." Lâm Phong mỉm cười khen ngợi. So với mấy ngày trước, Tĩnh Vân lúc này quả thực có thêm một phần mị lực mê người, Lâm Phong đoán hẳn là Trú Nhan Đan đã phát huy tác dụng.
Nghe Lâm Phong nói vậy, Tĩnh Vân mặt đỏ bừng, cúi đầu lí nhí: "Đâu có."
"Ha ha, Lâm Phong, Tĩnh Vân vốn da mặt mỏng mà." Hàn Man sang sảng bước tới: "Lâm Phong, bọn ta vốn định đi tìm ngươi, không ngờ lại gặp ở đây."
"Tìm ta? Có chuyện gì sao?" Lâm Phong hỏi.
"Lâm Phong, sau khi dùng Quy Nguyên Đan ngươi đã đột phá chưa?" Hàn Man có chút mong chờ nhìn Lâm Phong, tên này lúc ở Khí Vũ Cảnh tầng bảy đã giết được U Minh Lang, sau khi đột phá chắc chắn sẽ còn kinh khủng hơn.
"Ừm, vừa đột phá xong, còn các ngươi thì sao?" Lâm Phong cười nói.
"Quả nhiên, ta đã nói đến kẻ thô kệch như ta còn đột phá được, ngươi chắc chắn không thành vấn đề." Hàn Man nhếch miệng cười: "Nhưng Tĩnh Vân thì còn kém một chút, chắc phải tu luyện thêm một thời gian nữa mới có thể đột phá. Thanh Y vẫn chưa ra ngoài, ta nghĩ chắc cũng không còn xa nữa."
Lâm Phong gật đầu, Hàn Man tuy tính tình thẳng thắn bộc trực nhưng tu vi của hắn quả thực mạnh hơn Tĩnh Vân và Thanh Y một chút, đột phá trước cũng là chuyện bình thường.
"Hàn Man, ngươi vẫn chưa nói tìm ta có chuyện gì."
Hàn Man gãi gãi cái đầu to của mình, lại có chút ngượng ngùng, khiến Lâm Phong không biết nói gì hơn.
"Lâm Phong, ta bây giờ cũng là tu vi Khí Vũ Cảnh tầng tám, muốn đến Phong Vân hạp rèn luyện một phen, nhưng với tu vi này của ta e rằng chỉ có nước bị đánh cho bầm dập, nên muốn tìm ngươi giúp đỡ. Đương nhiên, chỉ cần đối phương ra tay không quá ác độc thì ngươi không cần ra tay, ta đây da dày, chịu đòn tốt."
Hàn Man nhếch miệng cười nói. Lâm Phong ngay lập tức hiểu ý của hắn, đối với mấy người bạn hiếm có này, chút chuyện nhỏ đó đương nhiên hắn sẽ không từ chối.
"Lúc nào?" Lâm Phong hỏi thẳng.
"Ngày mai, ta định đi kiếm mấy cái mặt nạ đã." Thấy Lâm Phong không do dự đáp ứng, Hàn Man càng thêm bội phục hắn trong lòng. Tên này không chỉ thực lực biến thái mà còn không có chút kiêu ngạo nào, đối với mấy người bạn như bọn họ cũng không có gì để chê. Phải biết rằng lúc săn bắt thú hạch ở Hắc Phong Lĩnh, hầu như toàn là Lâm Phong ra tay, nhưng hắn vẫn chia đều bảo vật đổi được cho mọi người.
"Được, đến lúc đó gọi ta một tiếng là được." Lâm Phong sảng khoái đáp. Rất nhiều người vào hẻm núi đều chọn đeo mặt nạ, dù sao ở bên trong chiến đấu với người khác, thua thì mất mặt, thắng thì đắc tội, mà đeo mặt nạ vào sẽ không có những phiền não đó.
"Ta cũng muốn đi, Lâm Phong, ngươi phải bảo vệ ta thật tốt đấy." Tĩnh Vân dịu dàng nói, khiến Lâm Phong ngẩn ra, rồi lập tức cùng Hàn Man nhìn chằm chằm vào nàng.
"Nhìn gì vậy?" Tĩnh Vân lườm hai người một cái, nhẹ nhàng dậm chân.
"Không có gì, không có gì." Lâm Phong vẫn cười. Thấy Tĩnh Vân lộ ra dáng vẻ e thẹn của con gái, hắn và Hàn Man đều cảm thấy có chút kỳ quái, đặc biệt là Hàn Man, ánh mắt nhìn Tĩnh Vân vô cùng mờ ám. Câu nói muốn Lâm Phong bảo vệ mình ban nãy, nghe sao cũng thấy mờ ám.
"Ngươi đi vào cũng được, nhưng chúng ta phải khiêm tốn một chút." Lâm Phong suy nghĩ một lát rồi gật đầu. Trong Phong Vân hạp cao thủ rất đông, thậm chí có cả đệ tử nội môn, nhưng đệ tử nội môn đều khá cao ngạo, không thèm ra tay với đệ tử ngoại môn. Vì vậy, với thực lực của Lâm Phong, hắn tin rằng ở Phong Vân hạp sẽ không gặp phải khó khăn quá lớn.
Dù sao tình huống như hôm nay tuyệt đối là ngẫu nhiên, đụng phải một cao thủ trong top mười ngoại môn và một cường giả nội môn.
Thương lượng xong, ba người liền rời đi. Lâm Phong trở về phòng của mình tiếp tục tu luyện, tu luyện không ngừng nghỉ, chuyện xảy ra hôm nay càng khiến hắn kiên định hơn với trái tim muốn trở nên mạnh mẽ.
Sáng sớm hôm sau, Hàn Man tìm đến Lâm Phong trước, sau đó hai người cùng đi tìm Tĩnh Vân.
Vân Hải Tông vô cùng rộng lớn, riêng nơi ở của đệ tử ngoại môn đã được chia thành nhiều khu vực.
Lâm Phong và Hàn Man đi đến nơi đã hẹn với Tĩnh Vân, chỉ thấy lúc này sắc mặt nàng rất khó coi, trước mặt nàng là một thanh niên đang nói gì đó.
"Tĩnh Vân, có chuyện gì vậy?" Lâm Phong bước tới, hỏi Tĩnh Vân một tiếng.
"Cút đi, đồ phế vật! Không thấy ta đang nói chuyện với Tĩnh Vân à? Ngươi có tư cách gì xen mồm." Gã thanh niên đang nói chuyện với Tĩnh Vân nheo mắt lại, quát Lâm Phong. Hắn quen biết Lâm Hằng nên cũng nhận ra Lâm Phong.
"Lâm Phong, ngươi đến rồi." Tĩnh Vân lờ gã thanh niên đi, mỉm cười với Lâm Phong.
"Ừm, chúng ta đi thôi." Lâm Phong lạnh lùng liếc gã thanh niên một cái, rồi cùng Tĩnh Vân xoay người rời đi.
"Chờ đã, Tĩnh Vân." Gã thanh niên tiến lên định kéo Tĩnh Vân lại.
"Cút ngay, ngươi là cái thá gì." Lâm Phong vung tay, Cửu Trọng Lãng từ lòng bàn tay đánh ra, sức mạnh cuồng bạo trực tiếp hất văng gã thanh niên tu vi Khí Vũ Cảnh tầng bảy ra ngoài, miệng phun máu tươi, ngơ ngác nhìn Lâm Phong.
"Phế vật." Lâm Phong trả lại hai chữ này cho đối phương, bước chân không hề dừng lại chút nào, để lại gã thanh niên với sắc mặt tái xanh. Từ lúc nào mà tên phế vật này lại mạnh đến thế?
"Tên đó đúng là không biết sống chết. Tĩnh Vân, hắn là ai vậy?" Hàn Man đi cùng Lâm Phong, quay sang hỏi Tĩnh Vân.
Nghe Hàn Man hỏi, Tĩnh Vân chau mày, nhìn Lâm Phong và Hàn Man nói: "Hắn nói hắn nhìn thấy thi thể của Cảnh Phong ở Hắc Phong Lĩnh, bị một kiếm cắt cổ, mà đại ca của Cảnh Phong là Cảnh Hạo hiện đang tìm Cảnh Phong, vì thế hắn đến uy hiếp ta."
Hàn Man sững sờ, chẳng trách sắc mặt Tĩnh Vân lại khó coi như vậy.
"Cái gì đến rồi sẽ đến, cứ thuận theo tự nhiên đi." Lâm Phong lại không quá để tâm, thản nhiên nói.
"Không sai, chỉ cần hắn chưa phải là đệ tử nội môn thì không dám động đến chúng ta trong tông môn. Đương nhiên, ở Phong Vân hạp chúng ta vẫn phải cẩn thận một chút." Hàn Man gật đầu.
Không lâu sau, ba bóng người theo dây xích sắt từ trên trời đáp xuống, rơi vào trong Phong Vân hạp. Cả ba đều đeo mặt nạ, chính là nhóm Lâm Phong.
Lúc này, nơi họ đáp xuống là bên cạnh một tòa thổ bảo. Tòa thổ bảo này có diện tích rất lớn, tương đương với mấy chục căn nhà bình thường, được đúc bằng đất nhưng lại vô cùng vững chắc, trải qua gió táp mưa sa vẫn bất động như núi. Trong Phong Vân hạp có không ít những thổ bảo như vậy.
Hàn Man đưa tay sờ lên thổ bảo, nhưng không có lớp bụi đất màu vàng nào dính vào tay, thật không biết thổ bảo này được đúc thành như thế nào.
Lúc này, một bóng người từ trong thổ bảo bước ra, người này cũng đeo mặt nạ, liếc nhìn nhóm Lâm Phong ba người rồi nhấc chân nhanh chóng rời đi, khiến cả ba đều sững sờ.
Ngay sau đó, cả ba đều hiểu ra, nhìn nhau cười. Những người tiến vào Phong Vân hạp thực lực đều không yếu, thường là từ Khí Vũ Cảnh tầng bảy hoặc tầng tám trở lên, mà giữa các võ tu lại không thể nhìn ra tu vi của đối phương. Trong tình huống như vậy, ba người Lâm Phong đi cùng nhau, người khác nhìn thấy không mau chóng chuồn đi mới là lạ.
Ai biết được ba tên này có phải là liên thủ đến để bắt nạt người khác hay không? Dù sao tình huống như vậy ở Phong Vân hạp cũng không hiếm thấy.
"Xem ra chúng ta phải tách ra một chút." Lâm Phong cười nói, sau đó lùi lại phía sau. Lần này chủ yếu là Hàn Man muốn rèn luyện, hắn chỉ cần ở phía sau quan sát là được.