Bên trong cổ điện, trên một chiếc giường đá dùng để tu luyện, Lâm Phong đang khoanh chân ngồi. Khi những viên nguyên thạch xung quanh không ngừng bị tiêu hao, nguyên khí bị hấp thu sạch sẽ, đôi mắt Lâm Phong cũng mở ra, ngừng tiếp tục tu luyện.
Con đường võ đạo không phải cứ mãi tu luyện là có thể không ngừng đột phá cảnh giới. Ngoài việc phải hấp thu đủ thiên địa nguyên khí, tâm cảnh và lĩnh ngộ cũng phải theo kịp thì mới có thể thuận lợi đột phá.
Lâm Phong cảm giác thiên địa nguyên khí trong cơ thể đã đủ để hắn đột phá đến tu vi Linh Vũ Cảnh tầng ba. Điều còn thiếu bây giờ chỉ là một bước ngoặt mà thôi, khi cơ duyên đến, đột phá cũng là chuyện nước chảy thành sông.
"Ta đến cổ điện này hình như đã được bảy ngày rồi."
Lâm Phong thầm tính toán thời gian, rồi lập tức đứng dậy, nhìn quanh cổ điện một lượt, sau đó bước ra, đi về phía lối ra.
Với thực lực hiện nay, Lâm Phong không thể ngự không phi hành, tự nhiên không thể rời đi từ vách núi kia, chỉ có thể đi ra từ một lối khác, một đường hầm sâu thẳm và chật hẹp.
Hơn nữa, theo Lâm Phong, đường hầm này hẳn là do tiền bối của Vân Hải Tông mở ra. Chủ nhân của cổ điện không thể rảnh rỗi đến mức đào một đường hầm dài như vậy để thông đến Hắc Phong Lĩnh.
Tiền bối Vân Hải Tông có lẽ muốn dùng nó vào thời điểm tông môn gặp nguy cơ, nhưng không ngờ rằng, lần này, đám người Vân Hải Tông ngay cả cơ hội chạy trốn cũng không có, bị một lưới bắt hết, tàn sát sạch sẽ, máu chảy thành sông.
Lâm Phong đi mất vài canh giờ mới tới cuối đường hầm. Nơi này lờ mờ tối tăm, không gian nhỏ hẹp, chỉ cần đứng thẳng lên là Lâm Phong có thể chạm tới phiến đá bên trên.
Nâng phiến đá trên đỉnh đầu lên, Lâm Phong chui ra từ khe hở. Ánh trăng tròn nghiêng nghiêng chiếu xuống, rơi trên người Lâm Phong, mang theo vài phần hơi lạnh u tịch.
Nơi đây là đỉnh một ngọn núi, đá lởm chởm, gồ ghề không bằng phẳng.
"Lại đặt lối ra ở nơi này, quả nhiên an toàn." Lâm Phong thầm khâm phục tâm tư tinh tế của người bố trí cửa ra này. Đây là Hắc Phong Lĩnh, nơi hoang vu hẻo lánh, đại đa số đều là yêu thú, mà yêu thú trong núi thân thể khổng lồ, dù có phát hiện ra hang động này cũng không thể nào từ đường hầm chật hẹp này tiến vào cổ điện.
Huống chi, cho dù có người hoặc yêu thú phát hiện và có thể đi vào, ai lại muốn đi bộ mấy canh giờ trong một đường hầm tối tăm chật hẹp để đến một nơi vô định chứ.
Không cần Lâm Phong di chuyển phiến đá, khi hắn vừa đi ra, những hòn đá xung quanh liền bắt đầu lăn về phía cửa động, lấp kín nó lại.
Lâm Phong ngồi trên một tảng đá, ngẩng đầu nhìn vầng trăng tròn treo trên bầu trời, trong mắt thoáng hiện một tia thất vọng.
Độc hành nơi dị thế, thật cô độc và quạnh quẽ.
Ngày xưa, khi hắn rời khỏi Dương Châu thành, cưỡi ngựa hát ca, vung kiếm hành tẩu giang hồ. Khi đó hắn nào ngờ được, giang hồ lại đầy rẫy hiểm ác và lừa dối, một trường máu tanh.
Đương nhiên, con đường phía trước dù hiểm trở, hắn cũng chỉ có thể tay cầm thanh phong ba thước, ngửa mặt lên trời mà hát, đâm thủng trời đất này.
Gió đêm lạnh lẽo thổi tới, làm vạt áo Lâm Phong bay lên, nhưng thân thể hắn vẫn bình tĩnh ngồi đó, không nhúc nhích, tựa như một pho tượng.
Lúc này, thiên địa nguyên khí xung quanh đột nhiên gợn sóng, rồi theo khắp người Lâm Phong tuôn vào trong cơ thể hắn, vô cùng kỳ diệu.
Thậm chí Lâm Phong hoàn toàn không có cảm giác, vẫn nhìn ánh trăng kia, vô tâm vô tình, vô dục vô cầu. Giờ phút này, hắn phảng phất đã quên đi tất cả, dứt bỏ tất cả.
"Hửm?"
Một lúc lâu sau, Lâm Phong từ trong nhập định tỉnh lại, không khỏi ngẩn người.
Hắn giơ tay ra, thiên địa nguyên khí màu trắng sữa cuộn trào trong lòng bàn tay, so với trước đây đã nồng đậm hơn rất nhiều.
"Đột phá rồi?"
Lâm Phong lộ ra vẻ kinh ngạc. Cố gắng tu luyện thì bị kẹt ở bình cảnh, không ngờ chỉ một lần nhập định lại khiến hắn đột phá. Đây có lẽ chính là cái gọi là tâm cảnh và cơ duyên.
"Linh Vũ Cảnh tầng ba, cộng thêm các lá bài tẩy của ta, bây giờ gặp lại Đoạn Hàn, hẳn là có thể thắng được hắn."
Nhắc tới Đoạn Hàn, trong mắt Lâm Phong loé lên một tia lạnh lẽo. Cha con nhà họ Đoàn đều phải giết, bọn họ chính là thủ phạm đã tuyệt diệt Vân Hải Tông.
"Ai?" Ngay lúc này, Lâm Phong quát một tiếng, thân thể trong nháy mắt quay lại, con ngươi không khỏi đột nhiên co rút.
Lúc này, một bóng người xuất hiện trước mặt hắn, nhưng lại cho hắn một cảm giác không chân thực.
Đây là một bóng hình vô cùng xinh đẹp. Ánh trăng chiếu rọi trên người nàng, để Lâm Phong có thể thấy rõ gương mặt khuynh quốc khuynh thành kia.
Đẹp, đẹp như trong mộng, trong truyện cổ tích. Bóng hình xinh đẹp này mặc một bộ y phục màu trắng mỏng manh, dưới ánh trăng lạnh lẽo khiến người ta nảy sinh ý muốn thương tiếc, muốn ôm vào lòng mà che chở, nhưng lại không nảy sinh nửa điểm tà tâm.
"Quá hoàn mỹ."
Ánh mắt Lâm Phong ngây dại. Mặc dù bây giờ tâm chí hắn đã đủ kiên định, nhưng khi nhìn thấy bóng hình này, hắn vẫn không thể không động lòng. Nữ tử thoát tục, không vướng bụi trần này, tựa như tiên nữ hạ phàm.
Liễu Phỉ cũng rất đẹp, một vẻ đẹp chân thực.
Còn cô gái trước mắt lại cho Lâm Phong một loại ảo giác, đẹp đến mức khiến người ta không dám tin, giống như là... người trong tranh vẽ vậy.
"Ngươi là ai, tại sao lại ở đây?"
Nữ tử tuyệt luân mỹ lệ này mở miệng, âm thanh cũng trong trẻo như thiên nhiên. Nhưng giọng nói này đã kéo Lâm Phong trở về thực tại. Hắn không nhìn lầm, đây không phải người trong tranh vẽ, mà là người thật, chỉ là đẹp đến nghẹt thở.
"Ta tên Lâm Phong. Đây là đâu, sao ngươi lại xuất hiện ở đây?"
Lâm Phong nghi hoặc hỏi. Nơi này hẳn là Hắc Phong Lĩnh, đối phương là một cô gái xinh đẹp, lại vào lúc đêm khuya, lại có thể xuất hiện ở đây, khiến hắn không thể nào hiểu nổi.
Nhưng vừa rồi, mãi đến khi đối phương đến gần Lâm Phong mới phát hiện ra. Rất rõ ràng, cô gái xinh đẹp này không hề yếu đuối như vẻ bề ngoài, thực lực tất nhiên không tầm thường.
"Lâm Phong!"
Nữ tử lẩm bẩm một tiếng, lặp lại tên của Lâm Phong, rồi nói: "Ta vẫn luôn ở đây. Ngược lại là ngươi, đến nơi này mà lại hỏi ta đây là đâu?"
"Ta cũng không biết sao mình lại xuất hiện ở đây."
Lâm Phong nhún vai, có mấy phần bất đắc dĩ. Lời này nói ra, có lẽ chính hắn cũng không tin.
"Nếu đã vậy, ngươi mau rời đi đi." Nữ tử lạnh nhạt nói.
"Nhưng ta bây giờ không biết mình đang ở đâu, cũng không biết phải rời đi thế nào." Lâm Phong cười khổ liên tục. Từ trong đường hầm của cổ điện đi ra, hắn hoàn toàn không biết mình đang ở vị trí nào.
"Nơi này là Hắc Phong Lĩnh sao?"
Lâm Phong hỏi một tiếng.
Nữ tử lại nhìn Lâm Phong một cái. Hắn thậm chí còn không biết nơi này có phải là Hắc Phong Lĩnh hay không?
"Phải, hơn nữa còn là trung tâm của Hắc Phong Lĩnh."
"..." Lâm Phong sững sờ, trung tâm Hắc Phong Lĩnh?
"Bắc lão chắc chắn chưa từng đi qua đường hầm này."
Khóe miệng Lâm Phong lộ ra một nụ cười khổ. Vùng ngoại vi của Hắc Phong Lĩnh đã có rất nhiều yêu thú thực lực mạnh mẽ, ở trung tâm càng là yêu thú hoành hành, hắn muốn đi ra ngoài cũng không phải chuyện dễ dàng.
Nếu Bắc lão biết tình huống này, không biết có còn ném Lâm Phong vào trong cổ điện, để hắn đi ra theo đường hầm hay không.
"Ngươi vừa nói, ngươi vẫn luôn ở đây?"
Lâm Phong đột nhiên nhớ lại lời cô gái xinh đẹp đã nói, ánh mắt lại ngưng lại. Còn có người sống ở trung tâm Hắc Phong Lĩnh sao?
"Đúng, ta từ nhỏ đã sống ở đây cùng mẫu thân."
Nữ tử gật gật đầu.
"Chưa từng đi ra ngoài?" Lâm Phong hỏi.
"Chưa từng."
"..." Lâm Phong không biết nên nói gì cho phải. Nhưng một yêu nghiệt như vậy mà đi ra ngoài, e rằng sẽ gây ra không ít tai họa. Từ xưa hồng nhan đa họa thủy, huống hồ là một cô gái nghiêng nước nghiêng thành như trước mắt.
"Có lẽ, mẹ của nàng cũng đẹp như nàng, nên mới ẩn cư ở đây."
Lâm Phong thầm suy đoán trong lòng, hỏi: "Xung quanh đây không có yêu thú sao?"
"Không có." Nữ tử lại lắc đầu.
Lâm Phong khẽ gật đầu, thảo nào nàng có thể ở lại đây. Hắc Phong Lĩnh rộng lớn như vậy, có một khu vực không có yêu thú cũng là chuyện bình thường.
"Ngươi muốn đi ra ngoài không?"
Nữ tử đột nhiên hỏi Lâm Phong, trong ánh mắt loé lên một tia khác thường.
"Đương nhiên, sáng mai ta liền chuẩn bị đi ra ngoài."
"Ngươi muốn đi hướng nào, ta đưa ngươi ra ngoài."
Nữ tử lại mở miệng, khiến Lâm Phong cảm thấy hơi kỳ quái. Nàng đưa mình ra ngoài?
Hắc Phong Lĩnh là thế giới của yêu thú. Cô gái này tuy hẳn là cũng có tu vi không kém, nhưng tuổi tác xem ra cũng xấp xỉ hắn, không thể quá mạnh được. Muốn đi ra ngoài, nói thì dễ.
Bản thân hắn có vũ hồn Huyễn Ma Yêu Thú, có thể ngụy trang, muốn đi ra ngoài còn dễ dàng hơn một chút.
"Ngươi không tin?" Nữ tử phảng phất nhìn thấu tâm tư của Lâm Phong, nói.
"Đúng là không tin. Hắc Phong Lĩnh này nguy cơ trùng trùng, muốn đi ra ngoài không dễ dàng như vậy, huống hồ chính ngươi cũng nói mình chưa từng đi ra ngoài."
"Ta tuy chưa từng đi ra ngoài, nhưng ta lại rõ như lòng bàn tay về Hắc Phong Lĩnh, thậm chí biết từ đâu có thể tránh được yêu thú, dễ dàng đi ra khỏi Hắc Phong Lĩnh."
Thiếu nữ vẫn lạnh như băng, giọng nói không mang theo bất kỳ cảm xúc nào.
Rõ như lòng bàn tay về Hắc Phong Lĩnh? Hơn nữa còn biết làm sao để tránh yêu thú?
Ánh mắt Lâm Phong hơi ngưng lại, ngờ vực nhìn thiếu nữ đẹp đến quá mức này. Nếu thật sự như vậy, có người dẫn mình ra ngoài, quả thực sẽ an toàn hơn rất nhiều.
"Ngươi đồng ý đưa ta ra ngoài?" Lâm Phong hỏi.
"Ừm, ta chưa từng đi ra ngoài, cũng muốn ra ngoài xem thử. Ra khỏi Hắc Phong Lĩnh, ta cũng cần ngươi giúp ta." Thiếu nữ ngây thơ nói, dường như không có nửa điểm phòng bị.
"Vậy mẫu thân của ngươi..."
"Bà ấy đi ra ngoài rồi, còn chưa biết khi nào mới có thể trở về, không cần lo lắng cho bà ấy."
Lâm Phong hơi trầm ngâm. Nếu nơi này là trung tâm Hắc Phong Lĩnh, yêu thú mạnh mẽ vô số, một mình hắn quả thực rất khó đi ra ngoài.
Gật gật đầu, Lâm Phong hỏi: "Khi nào xuất phát?"
"Bây giờ." Thiếu nữ thẳng thắn trả lời.
"Được, ta muốn đi về hướng Vân Hải Tông, ngươi có nhận ra không?"
Lâm Phong gật đầu, đứng dậy nói.
"Biết, Hắc Phong Lĩnh và tất cả những nơi xung quanh, ta đều biết. Nhưng ra khỏi khu vực Hắc Phong Lĩnh, ta không biết gì cả."
Câu trả lời của nữ tử vẫn thẳng thắn như vậy, tựa hồ không có nửa điểm tâm cơ.