Virtus's Reader
Tuyết Ưng Lĩnh Chủ

Chương 1: CHƯƠNG 1: LÃNH ĐỊA TUYẾT ƯNG

Mục lụcSau

Mùa đông năm 9616, lịch Long Sơn.

Tại thị trấn Nghi Thủy, quận Thanh Hà, tỉnh An Dương.

Một cậu bé môi hồng răng trắng, khoác trên mình chiếc áo lông được cắt may tinh xảo, đang thoăn thoắt di chuyển giữa núi rừng. Cậu trạc tám chín tuổi, sau lưng đeo một túi đoản mâu, tay phải cầm chắc một cây mâu ngắn có cán bằng gỗ mun. Cậu đang đuổi theo một con hươu rừng hoảng hốt tháo chạy phía trước, cành lá rung động làm tuyết đọng rơi xuống lả tả.

"Vút!"

Giữa không trung, cậu bé đột nhiên giơ cao đoản mâu, thân người hơi ngửa về sau, dồn sức từ eo truyền tới cánh tay phải rồi vung mạnh!

Xoẹt!

Đoản mâu trong tay phá không bay đi, xé gió lao qua một lùm cây, vượt qua khoảng cách hơn ba mươi mét, sượt qua lưng con hươu rừng rồi cắm sâu vào lớp tuyết dày. Thế nhưng, nó chỉ để lại một vệt máu trên lưng con thú, khiến nó càng hoảng sợ chạy thục mạng vào sâu trong núi, chẳng mấy chốc đã sắp mất dạng.

Bỗng một tiếng “vèo” vang lên, một hòn đá được bắn ra.

Hòn đá hóa thành một vệt sáng xé toạc không gian núi rừng, bay xa hơn trăm mét, “rầm” một tiếng xuyên qua thân một cây đại thụ rồi găm thẳng vào đầu con hươu. Lớp xương sọ cứng rắn của nó cũng không thể chống đỡ nổi. Con hươu lảo đảo chạy thêm vài chục mét theo quán tính rồi đổ ầm xuống đất, làm tuyết đọng trên cây rơi xuống xào xạc.

"Cha." Cậu bé quay đầu nhìn về phía xa, có chút bất đắc dĩ nói: "Cha không nên ra tay, con sắp ném trúng nó rồi mà."

"Cha không ra tay thì con hươu rừng kia đã chạy mất rồi. Kỹ thuật ném đoản mâu của con khi đang di chuyển tốc độ cao vẫn còn kém chính xác lắm. Chạng vạng hôm nay về luyện thêm năm trăm lần nữa."

Giọng nói hùng hồn truyền đến từ xa, sau đó hai bóng người sóng vai bước tới.

Một người là người đàn ông trung niên cường tráng, tóc đen mắt đen, lưng đeo một hòm binh khí. Người còn lại thì còn khôi ngô vạm vỡ hơn, cao hơn hai mét, cánh tay to hơn cả bắp chân người thường, nhưng lại có một cái đầu sư tử với mái tóc vàng hoe rối bù! Đây chính là một sư nhân, chủng tộc khá hiếm thấy trong số các thú nhân, hắn cũng đang đeo một hòm binh khí.

"Đồng Tam, cậu thấy con trai ta lợi hại không, năm nay mới tám tuổi đã có sức lực ngang ngửa người lớn rồi." Người đàn ông trung niên cười nói.

"Hừm, Tuyết Ưng quả thật lợi hại, tương lai chắc chắn sẽ mạnh hơn anh." Sư nhân trêu ghẹo.

"Đương nhiên rồi, lúc ta tám tuổi vẫn còn đang chơi đùa với đám nhóc trong thôn, chẳng biết gì sất, cũng may sau này gia nhập quân đội mới có cơ hội tu luyện đấu khí!" Người đàn ông trung niên cảm khái nói: "Làm cha, dù không cho con trai được nhiều điều kiện tốt, nhưng nếu có thể, ta chắc chắn sẽ dốc hết sức mình để bồi dưỡng nó."

"Đông Bá, anh từ một thường dân mà trở thành Thiên Giai Kỵ sĩ, lại có thể mua lãnh địa trở thành một quý tộc, đã là lợi hại lắm rồi." Tráng hán sư nhân cười nói.

Người đàn ông trung niên này chính là lãnh chúa của vùng đất hơn trăm dặm xung quanh – Nam tước Đông Bá Liệt!

Nam tước là tước vị quý tộc thấp nhất của Đế quốc Long Sơn. Khi mới lập quốc, việc phong tặng tước vị còn rất nghiêm ngặt, nhưng bây giờ đế quốc đã thành lập được hơn chín ngàn năm, dần trở nên mục nát, thậm chí còn cho phép chính thức mua bán một vài tước vị cấp thấp.

Năm xưa, Đông Bá Liệt cùng thê tử vì có con trai nên mới quyết định mua lại tước vị quý tộc và một khu lãnh địa, đặt tên là – Lãnh Địa Tuyết Ưng! Cùng tên với con trai của họ. Qua đó có thể thấy được tình yêu thương họ dành cho đứa con này.

Đương nhiên, đây cũng chỉ là một lãnh địa nhỏ trong huyện Nghi Thủy mà thôi.

"Ta tới hai mươi tuổi mới tu luyện ra đấu khí, nhưng con trai ta thì khác, năm nay nó mới tám tuổi, ta đoán chừng mười tuổi nó sẽ có thể tu luyện ra đấu khí, ha ha, chắc chắn là mạnh hơn ta nhiều." Đông Bá Liệt nhìn cậu con trai, trong mắt tràn ngập sự cưng chiều và kỳ vọng của một người cha.

"Nhìn sức của nó, chắc khoảng mười tuổi là được." Sư nhân cũng tán thành.

Bọn họ đều là những người từng trải, kinh nghiệm phong phú, ánh mắt vô cùng chuẩn xác.

"Cha, cha ở xa như vậy mà ném một hòn đá cũng có thể xuyên qua cây đại thụ to thế này sao?" Cậu bé đứng bên cạnh cây đại thụ, dang hai tay cũng không ôm xuể, trên thân cây có một lỗ thủng lớn.

"Cây đại thụ to như vậy, nếu để con từ từ chém cũng phải mất rất lâu."

"Thấy được sự lợi hại của Thiên Giai Kỵ sĩ chưa."

Sư nhân nói, Đông Bá Liệt cũng cười đầy đắc ý, trước mặt con trai thì ông bố nào chẳng muốn khoe khoang.

"Có lợi hại bằng Thần không?" Cậu bé cố ý bĩu môi.

"Thần?" Đông Bá Liệt và sư nhân Đồng Tam nhất thời im lặng.

Long Sơn Đại Đế, người khai sáng Đế quốc Long Sơn, chính là một vị thần linh hùng mạnh, hầu như tất cả con dân trên thế giới đều biết chuyện này. Đông Bá Liệt cũng được xem là một mãnh tướng trong quân đội, nhưng so với Thần ư? Vốn không thể nào so sánh được.

"Xem ra chạng vạng hôm nay luyện thêm năm trăm lần đoản mâu vẫn chưa đủ, ừm, thêm một ngàn lần đi." Đông Bá Liệt sờ sờ cằm nói.

"Cha!" Cậu bé trợn tròn mắt: "Cha, cha..."

"Để xem con còn dám cãi cha nữa không, phải nhớ kỹ, cãi nhau với cha thì con chỉ có thiệt thân thôi. Được rồi, về thôi." Đông Bá Liệt nói.

Sư nhân Đồng Tam móc trong ngực ra một chiếc còi đen, đặt lên môi thổi ra một âm thanh trầm thấp, vang vọng khắp núi rừng.

Rất nhanh, hai mươi binh lính mặc áo giáp từ xa chạy tới.

"Mang con mồi về." Đông Bá Liệt phân phó.

"Vâng, thưa Lãnh Chúa." Các binh sĩ đều cung kính tuân lệnh.

Đông Bá Liệt và sư nhân mang theo cậu bé Tuyết Ưng đi tới nơi cao nhất của ngọn núi. Nơi này đang có rất nhiều ngựa cùng với gần trăm binh lính. Trên nền tuyết trống trải có một tấm thảm lông màu trắng cực lớn, một cô gái mặc áo bào tím với khí chất thần bí siêu nhiên đang ngồi trên đó. Bên cạnh cô còn có một đứa trẻ đáng yêu đang lẫm chẫm tập đi. Đám binh sĩ khi nhìn về phía cô đều mang theo vẻ kính nể.

Bởi vì cô gái mặc áo bào tím này là một pháp sư cường đại!

"Thạch Đầu, mau nhìn xem ai về kìa." Cô gái mặc áo bào tím cười nói, đứa bé hai ba tuổi kia lập tức quay đầu, vừa nhìn thấy thì mắt đã sáng rỡ lên.

"Anh, anh ôm." Đứa bé lắc lắc mông vội vàng chạy tới.

Cô gái mặc áo bào tím mỉm cười nhìn cảnh này.

"Thạch Đầu." Cậu bé Tuyết Ưng lập tức bước tới ngồi xổm xuống, đệ đệ Thanh Thạch chạy tới nhào vào lòng hắn:

"Anh ôm, anh ôm."

Tuyết Ưng ôm rồi hôn lên má em trai mình.

"Thạch Đầu, hôm nay anh săn được một con hươu rừng đấy, em xem." Tuyết Ưng chỉ vào con hươu rừng đang được binh sĩ khiêng ở phía sau.

"Hưu rừn? Hưu rừn?" Thanh Thạch trợn to đôi mắt đen láy, miệng nói bi bô không rõ.

Đệ đệ Đông Bá Thanh Thạch chỉ mới hai tuổi, tuy cố gắng nói chuyện nhưng vẫn chưa được rõ ràng.

"Là hươu rừng, một loại dã thú ở sau núi nhà chúng ta." Tuyết Ưng nói.

"Tuyết Ưng, bế em tới cho mẹ đi." Cô gái mặc áo bào tím đứng dậy đi tới.

"Vâng, mẹ." Tuyết Ưng bế em trai tới.

"Mẹ có mang theo một ít bánh hoa quế còn nóng, ở trong giỏ đó, con mau đi ăn đi."

"Bánh ngọt?" Mắt Tuyết Ưng sáng lên, cơn thèm nổi lên, cảm giác nước miếng sắp chảy ra. Cậu lập tức chạy vội tới.

"Con cũng muốn ăn, con cũng muốn ăn." Đệ đệ Thanh Thạch lập tức giãy giụa trong lòng mẹ, nhắc tới "ăn bánh ngọt" nó luôn tích cực nhất, còn bình thường ăn cơm thì lại rất không nghe lời.

"Đương nhiên là có phần của con, đồ nhóc tham ăn." Cô gái mặc áo bào tím nhìn Đông Bá Liệt cùng sư nhân Đồng Tam đi tới:

"Hai người cũng mau lại đây đi, em đã chuẩn bị đồ ăn cho hai người rồi."

"Ha ha... Chủ nhân không chỉ có phép thuật lợi hại mà tài nấu nướng cũng rất khéo." Sư nhân nói.

Gã sư nhân này khi còn trẻ từng là nô lệ, sau trở thành người hầu của cô gái mặc áo bào tím. Tuy nhiều năm trôi qua, tình cảm đã giống như người thân, nhưng sư nhân vẫn luôn một mực gọi nàng là "Chủ nhân".

...

Tuyết Ưng ăn uống no nê xong liền nhìn về phía xa. Bởi vì nơi họ cắm trại là trên đỉnh núi, nhìn ra xa có thể thấy vài ngọn núi trập trùng, còn lại là rất nhiều ruộng đất, tầm mắt nhìn đến đâu cũng là lãnh địa của nhà mình. Cha mẹ cũng vì năm đó sinh ra mình mới dừng lại những tháng ngày phiêu bạt, mua lại tước vị quý tộc và một khu lãnh địa, vùng đất này còn được đặt tên là – Lãnh Địa Tuyết Ưng!

Đông Bá Tuyết Ưng từ từ xoay người, vẻ mặt đầy thỏa mãn.

Có cha mẹ chăm sóc, có em trai đáng yêu, và rất nhiều con dân hiền lành trong lãnh địa.

Đông Bá Tuyết Ưng thật sự hài lòng với cuộc sống này...

Điều duy nhất khiến hắn hơi đau đầu là chuyện cha bắt hắn tập luyện quá khắc khổ.

"Luyện thêm một ngàn lần đoản mâu, vốn dĩ đã một ngàn lần rồi... Còn thương pháp, còn có..." Khuôn mặt nhỏ của Đông Bá Tuyết Ưng nhăn lại như một quả mướp đắng.

Màn đêm buông xuống, một vầng trăng khuyết lơ lửng trên không.

Gió rít gào.

"Ầm ~~~"

Trên bầu trời cao mấy ngàn mét, một con chim khổng lồ to như đám mây đen đang vun vút bay qua.

Con chim khổng lồ này sải cánh rộng hơn hai mươi mét, lại có tới bốn cánh. Tốc độ bay của nó gần đạt tới vận tốc âm thanh. Đây chính là ‘Kền Kền Bốn Cánh’, một loại ma thú cực kỳ hung hãn và đáng sợ. Lúc này, trên lưng con Kền Kền Bốn Cánh có hai bóng người đang ngồi khoanh chân, một người mặc giáp bạc, một người mặc áo bào tro, tay cầm trượng gỗ tím sẫm.

"Đến đâu rồi?" Người mặc áo bào tro hỏi.

"Bẩm chủ nhân, đã tới địa phận huyện Nghi Thủy, ước chừng còn khoảng một tiếng nữa là có thể đến Lãnh Địa Tuyết Ưng." Nam tử mặc giáp bạc quan sát phía dưới, ánh mắt lạnh lẽo, nhìn rõ vị trí bên dưới.

"Một tiếng nữa là có thể nhìn thấy cô em gái của ta rồi." Trong giọng nói của người mặc áo bào tro mang theo một thứ cảm xúc rất phức tạp.

"Thật sự là trốn rất giỏi, dưới sự truy lùng của gia tộc chúng ta mà có thể trốn được tận mười lăm năm..."

Kền Kền Bốn Cánh bay trong đêm đen, thẳng tiến đến Lãnh Địa Tuyết Ưng

Sau

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!