Ầm ầm ầm!
Bên trên và bên dưới phi thuyền hỗn độn đồng thời xuất hiện hai pháp trận khổng lồ. Một pháp trận là hỏa diễm hắc ám, pháp trận còn lại là một vùng băng giá trắng xóa. Hai pháp trận xoay tròn, mang theo sức mạnh hoàn toàn đối lập cùng tác động lên phi thuyền hỗn độn, muốn tầng tầng trói buộc, khóa chặt nó lại. Huyết Nhận Thần Đế cũng biết khó có thể trực tiếp công phá, cho nên quyết định giam cầm đối phương trước.
“Hắn vừa thành Hư Không Thần đã mạnh như vậy?” Cốt Kiền La cảm nhận được uy lực mà phi thuyền hỗn độn phải gánh chịu, không khỏi biến sắc.
Hắn còn chưa biết.
Huyết Nhận Thần Đế kiêm tu hai đại hệ thống, một là hệ thống quy tắc ảo diệu, hai là hệ thống ‘Vu’ chuyên về pháp trận và luyện khí.
Hệ thống quy tắc ảo diệu nhắm thẳng vào bản chất, nắm giữ quy tắc.
Hệ thống Vu thì ngược lại, nghiên cứu vạn vật.
Đông Bá Tuyết Ưng cũng cho rằng hệ thống ‘Vu’ không hề thua kém hệ thống quy tắc ảo diệu, cũng vô cùng phức tạp và cường đại! Lần này Huyết Nhận Thần Đế đột phá chính là hệ thống Vu, luận về chiến lực còn mạnh hơn không ít so với những hệ thống tương đối đơn giản khác như hệ thống của Mẫu Tổ giáo. Nếu tương lai hệ thống quy tắc ảo diệu cũng đột phá, hai thứ kết hợp lại sẽ càng thêm khủng bố.
“Đi mau, ta không thể sa vào trận chiến kéo dài.” Cốt Kiền La căn bản không dám dừng lại.
“Soạt!”
Phi thuyền hỗn độn đột nhiên trở nên nửa trong suốt, vù một tiếng bay về phía xa. Cùng lúc đó, một vùng hư không xa xôi bắt đầu bị xé rách từng tầng vách ngăn, tựa như kéo một tấm rèm, để lộ ra một vùng hỗn độn hư không mênh mông và băng giá hơn ở bên ngoài! Vùng hỗn độn hư không đó trông thì trống rỗng, nhưng lại ẩn chứa sức mạnh hủy diệt kinh người.
“Hắn muốn đi?” Bọn người Huyết Nhận Thần Đế đều hiểu ra.
“Phi thuyền hỗn độn này quá lợi hại, ta vừa đột phá quả thực không thể ngăn cản.” Huyết Nhận Thần Đế cũng hiểu rõ điều này.
Mà bên trong Tu Mộc Chiến Thuyền của Mẫu Tổ giáo, đám giáo chủ kia hoàn toàn tuyệt vọng nhìn cảnh tượng này. Lúc trước khi Đông Bá Tuyết Ưng thi triển hắc hồ lô cướp đi tòa tế tháp đầu tiên, bọn họ đã có phần ngây người. Nay Huyết Nhận Thần Đế lại trở thành Hư Không Thần càng khiến bọn họ tuyệt vọng hơn. Tế tháp bị đoạt đi còn có thể luyện chế lại, nhưng một vị Hư Không Thần ra đời... đã định sẵn hồi kết của bọn họ.
Nhưng bọn họ vẫn ôm một tia hy vọng, hy vọng Cốt Kiền La sẽ cứu bọn họ, nhưng giờ phút này Cốt Kiền La căn bản không thèm để ý đến bọn họ.
...
“Chủ nhân, xin hãy mang tộc nhân của ta rời đi, bảo vật của bọn họ cho ngài hết, cho ngài hết.” Tang Đan giáo chủ nhìn pho tượng Cốt Kiền La khổng lồ trước mắt mà khẩn cầu.
“Thương thế của ta rất nặng, không thể nán lại nữa.”
Cốt Kiền La lạnh lùng nói.
Giờ phút này thương thế của hắn quả thực rất nặng, linh hồn đau đớn như bị xé rách, hắn suýt nữa đã chìm vào giấc ngủ say, chỉ là đang cắn răng chống đỡ. Hiện tại hắn căn bản không có tâm tư lãng phí cho Mẫu Tổ giáo, còn các bảo vật của Mẫu Tổ giáo ư? Theo hắn biết chúng vẫn còn giấu trong tòa thành lũy kia! Hắn không có thời gian để lãng phí, hơn nữa hắn cũng sợ, sợ Huyết Nhận Thần Đế có thủ đoạn nhằm vào linh hồn mình. Phi thuyền hỗn độn không thể ngăn cản công kích linh hồn, trước đây khả năng phòng ngự linh hồn của hắn cực mạnh, nhưng hiện tại linh hồn chính là điểm yếu lớn nhất... Thương thế quá nặng, hắn sắp chìm vào giấc ngủ say, nếu bị thương thêm lần nữa, chỉ e là sẽ toi mạng.
Vì mạng sống của mình, hắn nào còn để ý đến Mẫu Tổ giáo!
“Ta chẳng được gì cả, thương thế lại nặng thêm, đám tu hành giả vũ trụ các ngươi... cũng đừng hòng sống yên ổn.” Ngay lúc phi thuyền hỗn độn sắp bay ra khỏi thông đạo, bỗng nhiên vù vù vù vù vù... Ước chừng chín luồng sáng bay ra khỏi phi thuyền, tỏa đi các phương hướng khác nhau, mỗi một luồng sáng đều mang theo uy năng vô cùng khủng bố.
“Chín món đồ chơi nhỏ này của ta, các ngươi hãy cẩn thận thưởng thức đi. Hơi sơ suất một chút, kỷ nguyên này của các ngươi sẽ tan thành mây khói.” Trong đôi mắt Cốt Kiền La tràn ngập điên cuồng, hắn đã chịu thiệt thòi, cũng sẽ không để phe tu hành giả được yên ổn.
...
Đông Bá Tuyết Ưng, Huyết Nhận Thần Đế và những người khác nhìn phi thuyền hỗn độn kia bỏ chạy mà căn bản không thể ngăn cản, nhưng bỗng nhiên chín luồng sáng từ trong phi thuyền bay ra, lao về các hướng khác nhau.
“Đây là?” Với khả năng cảm ứng hư không của mình, Đông Bá Tuyết Ưng có thể dễ dàng cảm nhận được từng luồng sáng. Chín luồng sáng này... thực chất là chín quả cầu màu đen, bên trong đều ẩn chứa uy năng cực đoan khủng bố. Chúng không có sự thuần túy của Thái Dương Kim Diễm, nhưng lại cuồng bạo và hỗn loạn hơn. Những luồng uy năng đó giờ phút này đều không ổn định, tựa như có thể bùng nổ bất cứ lúc nào.
“Uy năng này còn cuồng bạo hơn cả kim diễm, một khi tất cả cùng bùng nổ, sức tàn phá đối với vũ trụ quả thực không thể tưởng tượng nổi.” Đông Bá Tuyết Ưng biến sắc.
Huyết Nhận Thần Đế cảm ứng được còn sâu sắc hơn.
Đạt tới cảnh giới này, cảm ứng của hắn đối với toàn bộ vũ trụ bổn nguyên cũng rất sâu sắc. Hắn mơ hồ có thể phán đoán, nếu để mặc cho chín quả cầu này bùng nổ, chúng đủ sức khiến kỷ nguyên vũ trụ này phá diệt. Điều này làm Huyết Nhận Thần Đế vừa sợ hãi vừa phẫn nộ, phẫn nộ vì sự tàn độc của Cốt Kiền La.
“Tuyết Ưng, ngươi dùng hắc hồ lô phóng ra kim diễm bao vây chúng nó, tận lực làm suy yếu uy lực của chúng, nếu không kỷ nguyên này của chúng ta sẽ kết thúc.” Huyết Nhận Thần Đế cũng không tự tin, lúc này chỉ có thể liều mạng, bắt đầu thi triển pháp trận hòng dốc toàn lực làm suy yếu chúng.
Mà Bàng Y, Thanh Quân, Thủy Tổ Thâm Uyên, Chủ Nhân Nguyên Sơ, Kiền Hợp Nương Nương… mỗi người nhìn chín luồng sáng đó... cảm ứng của họ mơ hồ hơn.
Bọn họ chỉ có một loại cảm giác.
Đó là sợ hãi!
Nỗi sợ hãi trào dâng từ sâu trong tâm hồn, nỗi sợ hãi đến tuyệt vọng.
“Nếu không, kỷ nguyên này sẽ kết thúc ư?” Đông Bá Tuyết Ưng nghe được lời truyền âm của sư tôn, lòng cũng run lên. Thê tử Tĩnh Thu của hắn vẫn chỉ là Tứ Trọng Thiên Giới Thần, con cái lại càng yếu hơn nữa.
“Không!” Đông Bá Tuyết Ưng gạt phắt mối hận thù và sát ý đối với Cốt Kiền La, vội vàng điên cuồng bật nắp hắc hồ lô.
Huyết Nhận Thần Đế sốt sắng vô cùng, hắn tuyệt đối không muốn quê hương của mình cứ như vậy bị hủy hoại.
Mà Đông Bá Tuyết Ưng thì chính là điên cuồng, bởi vì nếu kỷ nguyên vũ trụ chấm dứt, cha mẹ, thê tử, con cái, đồ đệ của hắn đều sẽ cùng kỷ nguyên vũ trụ mà kết thúc. Hắn tình nguyện mình chết, cũng không muốn những người thân yêu đều phải chết đi. Nếu thế gian này chỉ còn lại một mình hắn cô độc, tu hành có lợi hại đến đâu nữa thì còn ý nghĩa gì?
“Không!” Đông Bá Tuyết Ưng phẫn nộ điên cuồng, hai mắt trợn trừng muốn nứt.
Chủ Nhân Nguyên Sơ, Bàng Y, Thanh Quân… mỗi người lúc này căn bản không thể ngăn cản, chỉ có thể trơ mắt nhìn tất cả xảy ra.
ღ Dòng chữ cũ hoá hoa mới ღ