“Vừa mới tiến vào thế giới Tân Hỏa, sẽ có ‘Siêu Phàm sinh tử chiến’ được chuẩn bị riêng cho các Siêu Phàm mới, đây cũng là thứ chỉ những người vừa tấn thăng Siêu Phàm mới có.” Lão giả gầy gò trọc đầu cười tủm tỉm nói, “Bên cạnh trận sinh tử chiến này có rất nhiều cường giả Hạ tộc theo dõi, nên khá an toàn. Kể từ khi thế giới Tân Hỏa được thành lập, ‘Siêu Phàm sinh tử chiến’ đã tồn tại không biết bao nhiêu năm. Người lợi hại nhất trong lịch sử là một vị Bán Thần ‘Kỵ Sĩ Luyện Ngục’ sống cách đây 1900 vạn năm, khi ngài ấy vừa bước vào Siêu Phàm đã xông qua tổng cộng mười một trận sinh tử chiến!”
“Trong một vạn năm gần đây, người lợi hại nhất là một nữ tử tên ‘Đan Thanh Diễm’, nàng đã xông qua chín trận sinh tử chiến! Đáng tiếc sau khi bước vào Thánh Cấp, nàng tiến vào các thế giới Siêu Phàm để mạo hiểm và đã ngã xuống.”
“Năm đó ta cũng xông qua được sáu trận sinh tử chiến.” Lão giả gầy gò trọc đầu nhìn Đông Bá Tuyết Ưng, “Đông Bá Tuyết Ưng, ngươi phải làm rạng danh cho Thủy Nguyên Đạo Quan chúng ta! Cố gắng đánh chín trận, mười trận!”
Đông Bá Tuyết Ưng thầm nhủ.
Yêu cầu của phó quan chủ cũng thật cao, chín trận, mười trận ư?
Nhờ đã xem qua ghi chép hồi ức của trưởng lão Lôi Chân, Đông Bá Tuyết Ưng hiểu rất rõ về ‘Siêu Phàm sinh tử chiến’.
Đây là đãi ngộ chỉ dành cho những Siêu Phàm mới tấn thăng!
Để giúp các Siêu Phàm mới có thể cảm nhận rõ ràng về chiến đấu cấp Siêu Phàm, họ sẽ được sắp xếp đối thủ để giao chiến trong một khu vực cố định. Đối thủ phần lớn là dân bản xứ của các thế giới Siêu Phàm! Khi chiến đấu, sẽ có rất nhiều cường giả, thậm chí cả Bán Thần quan chiến. Vì vậy, một khi gặp nguy hiểm trong trận sinh tử chiến, Bán Thần cũng sẽ lập tức ra tay cứu giúp.
Cho nên đây là một cơ hội tương đối an toàn và hiếm có để làm quen với dân bản xứ của các thế giới Siêu Phàm.
Nhưng...
Dù sao thì chiến đấu sinh tử cấp Siêu Phàm diễn ra quá nhanh, đôi khi Bán Thần chậm một bước, cứu viện không kịp cũng là chuyện có thể xảy ra. Trung bình cứ khoảng hai ba trăm năm sẽ có một Siêu Phàm xui xẻo chết trong ‘Siêu Phàm sinh tử chiến’.
Như trưởng lão Lôi Chân, cũng chỉ xông qua được năm trận sinh tử chiến.
“Trường Phong trưởng lão xông qua mấy trận ạ?” Đông Bá Tuyết Ưng tò mò hỏi.
“Trì Khâu Bạch à? Hắn cũng sáu trận.” Lão giả gầy gò trọc đầu cười nói, “Trì Khâu Bạch lúc còn ở cấp Phi Thiên cũng không quá nổi bật. Tuy hắn bước vào Siêu Phàm khi còn khá trẻ, nhưng lúc đó hắn chỉ nắm giữ Vạn Vật Phong Chi Áo Diệu, một loại áo diệu rất bình thường mà thôi! Mãi sau này hắn mới quật khởi, không ngờ lại nắm giữ được Chân Ý Không Gian Thiết Cát nghịch thiên như vậy.”
“Siêu Phàm sinh tử chiến cũng có thể dùng để nhìn ra tiềm lực của một người.”
“Những người xông qua nhiều trận sinh tử chiến, chỉ cần còn sống, phần lớn đều có thành tựu rất cao.” Lão giả gầy gò trọc đầu nói, “Nhưng những người xông qua ít trận, tuy đa số không thành công, nhưng thỉnh thoảng cũng có người quật khởi sau này. Ví như Hạ sơn chủ, thiên hạ đệ nhất hiện nay, năm đó cũng chỉ xông qua ba trận, ha ha, ngươi đừng có học theo Hạ sơn chủ, ông ta là một pháp sư, chỉ thích chuyên tâm nghiên cứu thôi.”
“Hơn nữa, Siêu Phàm sinh tử chiến là cơ hội tương đối an toàn duy nhất để các ngươi làm quen với dân bản xứ của các thế giới Siêu Phàm, phải nắm chắc cho tốt.” Lão giả gầy gò trọc đầu nói, “Bỏ lỡ sẽ không còn nữa đâu!”
Đông Bá Tuyết Ưng gật đầu: “Vãn bối hiểu rồi.”
“Đi đi, đi chọn binh khí đi, không cần ở đây bầu bạn với lão già này.” Lão giả gầy gò trọc đầu nói, “Đúng rồi, ta thấy ngươi hẳn là đã thức tỉnh huyết mạch thái cổ, lúc đi chọn bí thuật, có thể đến giá sách ở nơi sâu nhất trên lầu ba của Bí Thuật Các mà lật xem cẩn thận.”
Mắt Đông Bá Tuyết Ưng sáng lên.
Bí Thuật Các, lầu ba? Giá sách ở nơi sâu nhất?
“Cảm tạ phó quan chủ.” Đông Bá Tuyết Ưng cung kính nói.
Lão giả gầy gò trọc đầu lại tiếp tục nheo mắt, như nhắm mà không phải nhắm, cứ thế ngồi câu cá.
Hai người Đông Bá Tuyết Ưng cung kính hành lễ rồi lập tức rời đi.
“Đông Bá lão đệ, phó quan chủ rất xem trọng ngươi đấy.” Công Lương Viễn thấp giọng cười nói, “Thật ra lúc trước chúng ta còn thảo luận về ngươi, thậm chí còn đặt cược xem ngươi có thể xông qua mấy trận Siêu Phàm sinh tử chiến. Chúng ta đều cho rằng ngươi ít nhất cũng qua được sáu trận.”
“Bản thân ta cũng không chắc chắn.” Đông Bá Tuyết Ưng thuận miệng đáp, trong lòng lại canh cánh lời dặn của phó quan chủ về lầu ba Bí Thuật Các, rốt cuộc ngài ấy có ý gì?
Hai người đi đến trước Binh Khí Lâu.
“Ngươi vào chọn đi, ta ở đây chờ ngươi.” Công Lương Viễn đứng ngoài cửa.
“Được.” Đông Bá Tuyết Ưng bước vào trong.
Giống như Đấu Khí Các lúc trước, tòa lầu các khổng lồ cất giữ binh khí này cũng không có ai trông coi, sở dĩ như vậy là vì… toàn bộ Thủy Nguyên Đạo Quan vốn là một món Bán Thần khí, khí linh ‘Long tiền bối’ và ‘Tước tiền bối’ có thể hoàn toàn kiểm soát những nơi này, không ai có thể lén lút hay mạnh mẽ mang binh khí đi được.
“Binh khí là cánh tay nối dài, là người bạn đồng hành quan trọng nhất khi chiến đấu.” Đông Bá Tuyết Ưng hiểu rất rõ, một binh khí tốt và một binh khí kém có ảnh hưởng vô cùng lớn đến thực lực.
Đông Bá Tuyết Ưng bước nhanh.
Rất nhanh, hắn đã đến khu vực chuyên đặt trường thương.
“Bôn Lôi Thương, Nhân giai hạ phẩm, cần một cân nguyên thạch để đổi.”
Đông Bá Tuyết Ưng nhìn cây trường thương màu xanh cắm trên mặt đất trước mắt, trên mặt đất có một tấm thẻ kim loại ghi giới thiệu đơn giản. Hắn tùy ý cầm lên múa thử vài đường, vút! Trường thương vung lên, xé rách không gian, sau đó là một cú đâm thẳng, trường thương xoay tròn xé toạc không khí, nhưng lại không gây ra chút tổn hại nào cho tòa lầu các trông có vẻ bình thường này.
“Nhân giai hạ phẩm, là loại kém cỏi nhất trong binh khí Siêu Phàm, cảm giác truyền lực cũng không hoàn mỹ bằng Phi Tuyết Thần Thương của ta, có lẽ chỉ có chất liệu là Siêu Phàm, còn kỹ thuật luyện chế thì quá tệ.” Đông Bá Tuyết Ưng âm thầm lắc đầu, xem ra đây là một tác phẩm hỏng của Siêu Phàm nào đó khi thử luyện chế binh khí.
Cũng không phải binh khí Siêu Phàm nào cũng tốt hơn binh khí của phàm nhân.
Một món vũ khí luyện kim tam giai cực phẩm của phàm nhân cũng có giá hơn trăm vạn kim tệ. Xét về giá trị, nó không thua gì loại binh khí Siêu Phàm Nhân giai hạ phẩm này. Đối với phàm nhân mà nói, tính thực dụng còn vượt xa!
Dù là người vừa đột phá Siêu Phàm, bình thường cũng không thèm dùng loại Nhân giai hạ phẩm, vì đây đều là những tác phẩm luyện tập thất bại. Phần lớn họ sẽ tìm một món Nhân giai thượng phẩm! Có thể kiếm được một món Nhân giai cực phẩm đã là rất xa xỉ rồi.
Hắn vừa đi, vừa cầm từng thanh trường thương bên cạnh lên thử nghiệm.
“Ừm, khả năng truyền lực hoàn mỹ, chỉ là cán thương hơi mềm.” Lực lượng thân thể của Đông Bá Tuyết Ưng hiện đã đạt tới Phi Thiên cấp trung kỳ, Phi Tuyết Thần Thương đối với hắn mà nói cũng hơi mềm.
“Thanh trường thương này, chậc chậc, chiều dài hơi quá, không thích hợp lắm.”
Thiên Lôi Trúc tỏa khắp muôn nơi