Virtus's Reader
Tuyết Ưng Lĩnh Chủ

Chương 1062: CHƯƠNG 1114: TỨC GIẬN (1)

Sinh vật hư không hình người này nhất thời không thể giết được Đông Bá Tuyết Ưng, nhưng ba hóa thân của hắn cũng không thể gây ra chút thương tổn nào cho đối phương.

Nhưng Đông Bá Tuyết Ưng lại chiến đấu đến say sưa.

“Hắn quả là một đối thủ tốt, có thể giúp ta tôi luyện thương pháp.” Ba hóa thân điên cuồng vây công.

“Ngươi không giết được ta, dù là Hư Không Thần cấp Hợp Nhất Cảnh muốn giết ta cũng rất khó.” Nam tử mặc giáp xanh da đen cũng muốn chiến đấu, hắn đang hấp thu kinh nghiệm từ những huyền diệu trong trận chiến với vị Chúa Tể trước mắt để trưởng thành.

“Tiểu tử, không tệ đâu, một Chúa Tể như ngươi lại có thể đánh với Hư Không Thần đến mức này?”

Một giọng nói vang lên.

Một bóng người màu bạc giáng lâm.

Đây là một nam tử mặc áo bào bạc, chân đi giày chiến bằng kim loại kỳ dị, sau lưng đeo một thanh chiến đao. Hắn đột ngột giáng xuống không một dấu hiệu, trực tiếp tóm lấy gã Hư Không Thần mặc giáp xanh. Một trảo nhìn như bình thường, nhưng lại vô cùng quỷ dị, khiến gã nam tử da đen kia dù tránh thế nào cũng không thoát, muốn ra tay phản công thì đã bị túm lấy đầu.

“Ầm!” “Oành!” “Phốc!” Nam tử áo bào bạc áp sát ra đòn bằng cả tay chân, lúc thì dùng đầu gối công kích, lúc thì dùng bàn tay đập mạnh, lúc lại dùng khuỷu tay oanh tạc. Những chiêu thức nhìn như bình thường này lại ẩn chứa huyền diệu khiến Đông Bá Tuyết Ưng vô cùng kinh diễm, trình độ huyền diệu trong chiến đấu của đối phương đều vượt trên cả Diệt Thế đệ nhất kiếm.

Đương nhiên, Đông Bá Tuyết Ưng cũng nhìn ra được vị nam tử áo bào bạc này là một vị Hư Không Thần.

“Thế mà không giết được?” Nam tử áo bào bạc có chút kinh ngạc.

“Giết không chết được ta đâu, Hư Không Thần cấp Hợp Nhất Cảnh cũng rất khó giết chết ta.” Gã Hư Không Thần mặc giáp xanh gầm nhẹ. Hắn cũng phẫn nộ, phẫn nộ vì mình hoàn toàn bị áp đảo. Nhưng thân thể hắn vô cùng quỷ dị, trong cơ thể có nhiều tầng không gian, liên tục chuyển dời uy năng công kích của đối phương.

“Vẫn không xong, thôi vậy.” Nam tử áo bào bạc đột nhiên rút thanh chiến đao đeo sau lưng ra.

Soạt!

Ánh đao chợt lóe.

Quá nhanh.

Quá kinh diễm.

Bên cạnh, ba Đông Bá Tuyết Ưng áo đen đều mở to mắt nhìn. Hắn thậm chí cố gắng mượn dùng Hư Giới Thiên Địa để cảm nhận một đao này, nhưng nó quá nhanh, trình độ huyền diệu khiến hắn cũng phải nghẹt thở, nhưng cũng không phải là hoàn toàn không thể chạm tới. Mình từng tìm hiểu Diệt Thế đệ nhị kiếm, tuy chưa lĩnh ngộ nhưng cũng có chút hiểu biết, cảm giác một đao này hẳn là cao hơn Diệt Thế đệ nhị kiếm một bậc.

“Keng.” Nam tử áo bào bạc lúc này mới tra chiến đao vào vỏ sau lưng.

“Có thể khiến ta phải rút đao, ngươi chết cũng đáng.” Nam tử áo bào bạc xoay người nhìn về phía Đông Bá Tuyết Ưng, còn gã nam tử mặc giáp xanh đứng tại chỗ vẫn đang cười nhạo: “Một đao đó của ngươi căn bản không…” Nói được nửa lời, thân thể hắn nháy mắt mềm nhũn, ánh mắt ảm đạm rồi ngã xuống. Thân thể hắn vẫn nguyên vẹn không chút tổn hao, nhưng khí tức linh hồn đã hoàn toàn biến mất, một vài vật phẩm cũng rơi ra.

Nam tử áo bào bạc vẫy tay, những vật phẩm này liền bị hắn thu lại.

“Tiểu tử, có can đảm.” Nam tử áo bào bạc cười nhìn Đông Bá Tuyết Ưng, “Đúng rồi, ta tên La Hải.”

“Ta tên Đông Bá Tuyết Ưng.” Đông Bá Tuyết Ưng cũng mỉm cười đáp. Hắn cũng có hảo cảm rất lớn với đối phương, cuối cùng cũng gặp được một vị cường giả khác ra tay với những sinh vật hư không này.

“Nếu không chê, chúng ta xưng huynh gọi đệ.” Nam tử áo bào bạc La Hải dứt khoát nói. Trong cốt cách của hắn toát ra một luồng hào khí, nhưng cũng vì tính cách này mà lúc xông pha bên ngoài, hắn thường xuyên bị những ‘bạn tốt’ mà mình quen biết tính kế, nhưng hắn cũng chẳng để bụng. Đã tính kế nhau thì tự nhiên cũng không thể làm bạn bè được nữa.

“La Hải huynh.” Đông Bá Tuyết Ưng lập tức nói.

La Hải phất tay thu hồi các vật phẩm rơi ra, nhướng mày nói: “Đông Bá lão đệ, sinh vật hư không này là ta giết, chiến lợi phẩm thuộc về ta.”

“Đó là điều tất nhiên.” Đông Bá Tuyết Ưng cười nói.

“Tiếp theo ngươi giết thì thuộc về ngươi. Đi thôi, Hỗn Độn đại lục này đã không còn sinh vật hư không.” La Hải hỏi, “Đúng rồi, đây là hóa thân của ngươi à, chân thân của ngươi đâu?”

“Ta không có thực lực như La Hải huynh, không dám dễ dàng tiến vào Hỗn Độn đại lục, chân thân còn ở trong Hỗn Độn hư không.” Đông Bá Tuyết Ưng nói.

“Ngươi đúng là cẩn thận thật.”

La Hải lập tức cùng hóa thân của Đông Bá Tuyết Ưng rời khỏi Hỗn Độn đại lục, gặp được chân thân của Đông Bá Tuyết Ưng ở bên ngoài.

Đông Bá Tuyết Ưng rất tin tưởng La Hải, thứ nhất, một tu hành giả nguyện ý đánh giết những sinh vật hư không kia đã đủ khiến hắn khâm phục. Thứ hai, đối với cường giả cấp Hư Không Sơ Sinh Cảnh, Đông Bá Tuyết Ưng có đủ tự tin bảo vệ mình, đệ tử áo vàng của Thái Hư Thiên Cung không phải dễ chết như vậy.

La Hải nhìn thấy chân thân của Đông Bá Tuyết Ưng cũng nở nụ cười. Một Chúa Tể đồng ý dùng chân thân gặp hắn, cũng coi như đủ tín nhiệm.

Kết bạn cũng phải nhìn người.

Trong mắt La Hải, một Chúa Tể vì cứu vớt vô số sinh linh mà dám nhiều lần đánh lén một thế lực rõ ràng rất cường đại, hắn mới nguyện ý kết giao.

“Ngươi…” La Hải bỗng trừng mắt, nhìn kỹ Đông Bá Tuyết Ưng, “Ngươi thế mà… ngươi thế mà lại trẻ tuổi như vậy?”

Nhìn thấy chân thân của Đông Bá Tuyết Ưng, có thể căn cứ vào khí tức linh hồn tỏa ra để phán đoán đại khái năm tháng tu hành, và hiển nhiên Đông Bá Tuyết Ưng cực kỳ trẻ tuổi.

“Thiệt rồi, thiệt rồi! Cứ tưởng ngươi tu hành đã lâu nên mới xưng huynh gọi đệ, ai ngờ ngươi lại trẻ tuổi như vậy. Tuy tu hành giả không quá để ý tuổi tác, nhưng ngươi cũng quá trẻ, đúng là thiệt thòi cho ta quá.” La Hải liền lẩm bẩm.

“La Hải huynh đã tu hành bao lâu?” Đông Bá Tuyết Ưng cười hỏi. Hắn nhìn không ra năm tháng tu hành của La Hải, chỉ cảm thấy có chút mơ hồ.

Ngay cả khí linh của hồ lô đen cũng nói cho hắn: “Gã tên La Hải này, ta có thể phán đoán hắn là Hư Không Sơ Sinh Cảnh, còn lại thì không thể dò xét, dường như có dị bảo hộ thân.”

“Ta?”

La Hải sờ sờ đầu, cười thần bí, “Ta đã tu hành bao lâu ư? Vấn đề này thật sự rất khó nói. Thôi, ngươi đừng hỏi nữa, cho dù ở trong giới Hư Không Thần, tuổi của ta cũng tính là rất lớn. Ai, không có cách nào, không thể so với đám thiên tài các ngươi. Ngươi có biết ta tu hành đến cảnh giới bây giờ đã chịu bao nhiêu khổ cực không? Ngươi nghĩ cũng không ngờ được đâu.”

Đông Bá Tuyết Ưng nhếch miệng cười. Năm tháng tu hành của hắn quả thực rất ngắn, vị La Hải huynh này nghe qua cũng biết là loại tồn tại đã hao phí năm tháng cực kỳ dài lâu để vất vả trở thành Hư Không Thần.

Nhưng…

Hắn vẫn lầm rồi! Những gì mà vị ‘La Hải huynh’ này của hắn từng trải qua đã vượt xa sức tưởng tượng của hắn.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!