Virtus's Reader
Tuyết Ưng Lĩnh Chủ

Chương 1112: CHƯƠNG 1164: NGHIỀN ÉP (1)

"Đến, uống rượu với ta." Nam tử áo bào đen Si Vân nói.

"Được."

"Đến đây, đến đây, chỗ tỷ tỷ ta còn nhiều rượu ngon." Hai vị này rõ ràng là cấp cao nhất của cứ điểm, là hai vị Thượng vị Thánh sứ, nhưng đối mặt với một vị Hạ vị Thánh sứ cũng rất khách khí, không dám đắc tội chút nào.

Chỉ mới uống một lát.

Nữ tử sáu tay khẽ biến sắc, truyền âm nói: "Cẩn thận, pháp trận cảnh giới phát hiện có một vị Hư Không Thần cùng một Chân Thần Chúa Tể xuất hiện ở ngoài thành, đang âm thầm rình mò. Ồ, vị Chân Thần Chúa Tể kia đã bị hắn thu vào trong động thiên rồi, dáng vẻ của hắn... Hẳn là Đông Bá trưởng lão mà chúng ta từng điều tra lúc trước."

"Đông Bá trưởng lão? Vị nội điện trưởng lão Sơ Sinh cảnh kia?" Nam tử băng sương biến sắc, trong mắt nam tử áo bào đen lại đột nhiên lóe lên sát ý.

Đông Bá Tuyết Ưng tuy cảnh giác, nhưng hắn tiếp xúc với Cổ Thánh giáo quá ít, đây chung quy là thế lực số một của năm đại thánh giới! Thánh chủ chính là tồn tại gần như đối địch với toàn bộ những tồn tại chung cực! Hắn vừa mới đến nơi đã bị pháp trận cảnh giới của tòa thành màu đen này phát hiện.

Sắc mặt nữ tử sáu tay và nam tử băng sương rất khó coi, đều có chút tức giận nhìn nam tử áo bào đen.

"Cứ điểm của chúng ta cực kỳ quan trọng, toàn bộ Thất Tinh Hải Thánh giới tổng cộng cũng chỉ có 90 cứ điểm, là trung tâm truyền giáo." Nam tử băng sương truyền âm nghiêm nghị nói: "Hiện tại nội điện trưởng lão của Thái Hư Thiên Cung lại đến ngay ngoài cứ điểm của chúng ta, cứ điểm này đã bị bại lộ, bây giờ việc duy nhất chúng ta có thể làm là từ bỏ nó."

Nam tử áo bào đen nghiến răng, trầm giọng truyền âm: "Chuyện đó không liên quan đến ta!"

Hắn muốn trốn tránh trách nhiệm trước.

Nữ tử sáu tay và nam tử băng sương đều liếc hắn một cái, không nói thêm gì. Bởi vì cuối cùng, sự trừng phạt... cấp trên của Cổ Thánh giáo tự sẽ có quyết định công bằng! Nam tử áo bào đen ‘Si Vân Thánh sứ’ ở Kim Dực quốc truyền giáo, lại rước lấy nội điện trưởng lão của Thái Hư Thiên Cung là Đông Bá Tuyết Ưng. Nay Si Vân Thánh sứ một đường chạy trốn vừa trở lại cứ điểm, Đông Bá Tuyết Ưng đã theo sát gót!

Chỉ cần không ngốc cũng có thể đoán được, Đông Bá Tuyết Ưng nhất định là âm thầm theo đuôi, có lẽ đã để lại ấn ký truy tung nào đó trên người Si Vân Thánh sứ.

"Các ngươi lập tức dẫn các thánh sứ khác tới thánh điện dưới lòng đất." Nam tử băng sương vội phân phó: "Lấy tốc độ nhanh nhất di dời pho tượng Thánh chủ, di dời thành công thì các ngươi lập tức hư không dịch chuyển rời đi."

"Vâng." Nữ tử sáu tay và nam tử áo bào đen Si Vân Thánh sứ đều vội đáp.

Vì sao Thất Tinh Hải Thánh giới phạm vi mênh mông như thế mà chỉ có 90 cứ điểm?

Là vì mỗi một cứ điểm đều cần một ‘pho tượng Thánh chủ’, bất kể là liên lạc với Cổ Thánh giới xa xôi hay khống chế vô số người tu hành, đều cần mượn dùng ‘pho tượng Thánh chủ’ mới có thể làm được.

Như ở Kim Dực quốc, việc khống chế những người tu hành đó là phương pháp cấp độ khá thấp, chỉ có thể khống chế những người tu hành tương đối yếu, ngay cả rất nhiều Chân Thần Chúa Tể cũng có thể chống cự! Chỉ số ít người có tâm linh tu hành yếu kém mới không chống đỡ nổi.

Mà một khi đến trước pho tượng Thánh chủ...

Mượn dùng sức mạnh của pho tượng Thánh chủ.

Trong số các Chân Thần Chúa Tể, một số rất mạnh, tu vi tâm linh mạnh, thậm chí chỉ là Sơ Sinh cảnh, hay cả những tồn tại Hợp Nhất cảnh có tâm linh yếu một chút, bình thường đều có thể bị khống chế một cách mạnh mẽ! Ở linh hồn bọn họ khắc lên ấn ký, làm bọn họ tuyệt đối trung thành với Thánh chủ.

"Đông Bá Tuyết Ưng tuy đã đến đây, nhưng e là hắn vẫn chưa dám chắc chắn tuyệt đối nơi này là cứ điểm quan trọng của Cổ Thánh giáo chúng ta." Nam tử băng sương nói: "Ta đi đối phó hắn, cố gắng kéo dài thời gian."

"Nếu có thể giết được hắn, đó cũng là đại công." Nam tử áo bào đen Si Vân Thánh sứ nói.

"Giết một nội điện trưởng lão? Thủ đoạn bảo mệnh của bọn họ rất lợi hại." Trong lòng nam tử băng sương rất tức giận, mặc dù di dời pho tượng Thánh chủ thành công, cứ điểm này cũng phải từ bỏ, Cổ Thánh giáo bên kia vẫn sẽ giáng xuống một chút trừng phạt! Nếu ngay cả pho tượng Thánh chủ cũng không giữ được, vậy sự trừng phạt sẽ vô cùng khủng bố.

Vù!

Nam tử băng sương lập tức bay ra khỏi cung điện âm u.

Mà nữ tử sáu tay và Si Vân Thánh sứ áo bào đen cũng lập tức hành động, thậm chí còn truyền âm cho các thánh sứ khác mau chóng tới thánh điện dưới lòng đất, phải di dời pho tượng Thánh chủ nhanh một chút.

...

Đông Bá Tuyết Ưng áo trắng đứng trên trời cao, nhìn xuống tòa thành màu đen trước mắt. Hắn trực tiếp thi triển Bàn Ba Đồ, những dao động vô hình thẩm thấu ra, nhưng tòa thành màu đen có pháp trận đang vận chuyển lại chặn được sự thẩm thấu đó.

"Kẻ nào dám xâm phạm Hắc Sơn thành của ta?" Một bóng người bay ra, chính là nam tử băng sương kia. Hắn tỏa ra khí tức cuồn cuộn, hư không xung quanh cũng có băng tuyết bay tán loạn. Vị nam tử băng sương này nhíu mày quát: "Ngươi là ai?"

Đông Bá Tuyết Ưng áo trắng lười kéo dài thời gian.

Hắn biết rõ, thứ quan trọng nhất của một cứ điểm Cổ Thánh giáo chính là pho tượng Thánh chủ. Pho tượng Thánh chủ muốn di dời tuy cần chút thời gian, nhưng sẽ không quá lâu.

Ầm!

Đông Bá Tuyết Ưng duỗi tay phải, trong tay xuất hiện một tấm lệnh bài, chính là lệnh bài thân phận của nội điện trưởng lão. Lệnh bài phát ra khí tức khủng bố cuồn cuộn, thậm chí phía sau Đông Bá Tuyết Ưng còn hiện ra hư ảnh một cung điện khổng lồ chói mắt. Khí tức của hư ảnh này càng tràn ngập sức áp bách, đủ để địch nổi cường giả Hỗn Độn cảnh.

Đây đúng là hư ảnh Thái Hư Thiên Cung! Không thể giả!

"Ta là nội điện trưởng lão của Thái Hư Thiên Cung." Đông Bá Tuyết Ưng trực tiếp ra lệnh: "Mau thu hồi pháp trận Hắc Sơn thành của ngươi, nếu cãi lời, đó là chống đối Thái Hư Thiên Cung ta, sẽ bị coi như giáo chúng Cổ Thánh giáo, giết không tha!"

"Nội điện trưởng lão Thái Hư Thiên Cung?" Nam tử băng sương thấy vậy thì cả kinh, vội vàng cung kính nói: "Vị tiền bối này, ta chỉ ở đây ẩn cư tiềm tu, sao trưởng lão đại nhân lại..."

"Đừng nói lời thừa."

Đông Bá Tuyết Ưng khẽ nhíu mày, ánh mắt sắc như lưỡi kiếm, căn bản không cho nam tử băng sương này có cơ hội kéo dài thời gian: "Mau thu hồi pháp trận."

"Ta đang luyện chế trọng bảo, tâm huyết vô tận năm tháng đều hội tụ trong lò này, không thể..." Nam tử băng sương còn muốn kéo dài.

"Giết!"

Trong mắt Đông Bá Tuyết Ưng hàn quang chợt lóe.

Tuy hắn chưa nắm chắc tuyệt đối rằng tòa thành màu đen này chính là cứ điểm quan trọng của Cổ Thánh giáo, nhưng cũng chắc chắn được bảy tám phần. Huống chi nam tử áo bào đen kia lúc trước cũng đã đi vào, hiện tại mình đã làm rõ thân phận muốn tra xét mà cũng không cho! Chắc chắn có vấn đề.

☾ Bước vào thế giới mộng mơ… Thiên Lôi Trúc dịch từng tờ yêu thương ☽

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!