“Có một số là do con viết, một số khác là ngẫu nhiên có được.” Đông Bá Tuyết Ưng nói.
Ở Thánh giới, ở Cửu Vân đại lục, hắn đều từng chiến đấu giết chóc. Ví như Cốc chủ Hỏa Diễm Cốc sau khi chết trận, những điển tịch tuyệt học mà y mang theo bên người, vốn là của Hỏa Diễm Cốc, đều rơi vào tay hắn.
Trong bảo tàng của đế quân, hắn cũng từng ép buộc kẻ địch giao ra toàn bộ bảo vật, trong đó tự nhiên cũng bao gồm cả điển tịch tuyệt học.
Điển tịch quá nhiều, trong đó có cả áo nghĩa quy tắc lẫn những hệ thống tu luyện khác.
Đông Bá Tuyết Ưng cũng đem tất cả bỏ vào Tàng Thư Các.
“Ban đầu, linh cảm của con tuôn trào, viết ra vô số tuyệt học. Nhưng những cảm ngộ tích lũy qua năm tháng dài lâu hầu như đều đã viết ra hết, rất khó để viết thêm nữa.” Đông Bá Tuyết Ưng lắc đầu, “Sư tôn, những điển tịch này người cũng giúp con xem qua, còn việc nên truyền thụ cho các tu hành giả như thế nào, người cũng cho con một vài ý kiến.”
“Được, chờ ta xem xong, ta sẽ cho ngươi vài ý kiến.” Huyết Nhận Thần Đế hoàn toàn đắm chìm vào đó, vừa xem vừa không khỏi cảm khái, đồ đệ này của mình quả thật đã vượt qua bản thân rồi.
Kẹt.
Đông Bá Tuyết Ưng thấy Huyết Nhận Thần Đế đang mải mê đọc sách, bèn đẩy cửa Tàng Thư Các bước ra ngoài. Hắn đi dạo trong sân, nhìn qua cổng, thấy thê tử Dư Tĩnh Thu đang luyện kiếm ở phía xa.
Kiếm quang tỏa ra hàn khí, khu vực nàng thi triển kiếm pháp đã bị một tầng băng sương bao phủ.
“Vẫn chưa siêu thoát.” Đông Bá Tuyết Ưng lắc đầu, “Xem ra sự chỉ điểm của ta cùng một trăm viên Nguyên Giới Thạch vẫn chưa đủ, còn cần đến ‘Xích Vân Lưu Tâm’. Đáng tiếc, đến nay vẫn chưa tìm được.”
Xích Vân Lưu Tâm là một loại kỳ trân bậc này.
Trong cả năm đại Thánh giới và Hỗn Độn hư không, nó vốn đã ít lại càng thêm ít! Người sở hữu Xích Vân Lưu Tâm rất có thể đang bế quan, tự nhiên không biết tin tức hắn đang cần mua nó.
“Cứ chờ thêm một thời gian nữa vậy, mới có ngàn năm thôi, đối với các cường giả cấp độ Hỗn Độn cảnh, Vũ Trụ Thần mà nói, chút thời gian này quá ngắn!” Đông Bá Tuyết Ưng thầm nghĩ, “Nếu một ức năm nữa ta vẫn không tìm thấy tin tức về Xích Vân Lưu Tâm, thì đành phải mặt dày đi nhờ Thiên Ngu lão tổ hỗ trợ.”
Thiên Ngu lão tổ dù sao cũng là cung chủ.
Nếu không phải vạn bất đắc dĩ, Đông Bá Tuyết Ưng không muốn đi cầu cạnh lão tổ.
Một ức năm… là một kỳ hạn khá hợp lý. Nếu thời gian dài như vậy mà vẫn không tìm thấy, chứng tỏ việc tìm kiếm thông thường sẽ rất khó thành công, chi bằng nhờ lão tổ, với thân phận và địa vị của ngài ấy, việc tìm kiếm sẽ dễ dàng hơn nhiều.
“Hửm?”
Sắc mặt Đông Bá Tuyết Ưng đột nhiên biến đổi, hắn lật tay, một tấm truyền tấn lệnh xuất hiện.
Trong truyền tấn lệnh chợt truyền đến một tin tức:
“Cửu Vân đại lục, Ma Kiếm Khách bị ‘Khải Ngọ Cung Chủ’ truy sát, sinh tử trong gang tấc, nhiệm vụ ba trăm vạn điểm công tích…” Trong tin tức còn kèm theo vị trí chi tiết của Ma Kiếm Khách hiện tại.
“Tin tức cầu cứu?” Đông Bá Tuyết Ưng kinh ngạc.
Ở Cửu Vân đại lục, ba đại Thánh giới và hai đại giáo phái đang tranh đấu.
Trong đó, ba đại Thánh giới luôn tương trợ lẫn nhau. Hiển nhiên, trong nhận định của hệ thống tình báo nội bộ Thái Hư Thiên Cung, Đông Bá Tuyết Ưng đang ở Cửu Vân đại lục, cho nên tin tức này cũng được gửi đến cho hắn.
“Ma Kiếm Khách, thống lĩnh của Đao Hoàng Thành, là cường giả đã vượt qua tầng thứ năm của Tinh Thần Tháp.” Đông Bá Tuyết Ưng thầm nhủ, “Khải Ngọ Cung Chủ là cao thủ thanh danh hiển hách của Cổ Thánh Giáo, sở trường dùng độc, thực lực cũng tương đương tầng thứ năm Tinh Thần Tháp. Ma Kiếm Khách lại bị truy sát đến mức phải công khai cầu cứu sao?”
“Tiếp nhận.”
Đông Bá Tuyết Ưng lập tức nhận nhiệm vụ, đồng thời gửi tin tức qua: “Ta đang bế quan tu hành ở rất gần nơi bọn họ giao chiến, ước chừng thời gian một chén trà là có thể đến.”
Tin tức này đầu tiên được hệ thống tình báo nội bộ của Thái Hư Thiên Cung tiếp nhận, sau đó chỉnh sửa lại một chút rồi gửi cho Ma Kiếm Khách.
…
Cửu Vân đại lục.
Sâu trong một dãy núi rừng, có một bộ lạc đang sinh tồn. Bọn họ tu hành, gian nan chống chọi với đủ loại nguy cơ để tồn tại đến ngày nay.
“Ha ha, tới đây, tới đây, tiếp tục tấn công ta đi.” Trên một bãi đất trống trong bộ lạc, một nam tử áo xanh đang chỉ dạy cho một đám thiếu niên. Những thiếu niên này hầu hết đều là sinh mệnh Siêu Phàm, thỉnh thoảng có Thần linh, còn nam tử áo xanh kia đã là Giới Thần.
Bỗng nhiên—
Vù vù.
Hai bóng người chợt lóe lên rồi biến mất trên không trung của dãy núi.
“Ma Kiếm Khách, ngươi không thoát được đâu.” Thanh quang lạnh lẽo bao trùm bầu trời, đồng thời một luồng khí tức vô hình tự nhiên lan tỏa, quét qua vô số cây cối trong rừng rậm bên dưới, và cũng quét qua cả bộ lạc này.
Cây cối trong núi rừng nháy mắt mất đi sinh cơ, tất cả đều khô vàng, một số cây thậm chí còn héo rũ.
Còn mấy ngàn tộc nhân của bộ lạc kia, người nào người nấy đều bất động, vẫn duy trì tư thế ban đầu, nhưng ánh mắt của họ đã hoàn toàn ảm đạm, không còn chút linh tính nào nữa.
Hiển nhiên, trong khoảnh khắc vừa rồi, mấy ngàn tộc nhân này đã chết hết, đây chỉ là một tia khí độc lan tỏa do ‘Khải Ngọ Cung Chủ’ phát ra.
“Làm sao bây giờ?”
Ma Kiếm Khách là một thanh niên lạnh lùng đeo hắc kiếm, hắn liều mạng bỏ chạy, nhưng ‘Khải Ngọ Cung Chủ’ phía sau lại dựa vào dấu vết không gian để truy sát, điều này khiến trong lòng Ma Kiếm Khách dâng lên nỗi tuyệt vọng: “Ta đã cầu cứu Đao Hoàng Thành, tướng quân cũng được truyền tống siêu cự ly đến Cửu Vân đại lục, nhưng vị trí đáp xuống lại lệch quá xa so với ta, cho dù dùng thời không thông đạo để di chuyển cũng cần một ngày.”
Ma Kiếm Khách cảm thấy vô cùng uất ức.
Hắn bị ám toán trước, trúng độc, sau đó lại bị truy sát suốt đường.
Cầu cứu thế lực phe mình ư! Nhưng truyền tống siêu cự ly luôn có sai lệch, để một cường giả Hỗn Độn cảnh phải di chuyển mất một ngày… Sai lệch như vậy, xét trên khoảng cách xa xôi giữa Cửu Vân đại lục và Đông Lân Thánh giới, là chuyện rất bình thường.
“Một ngày? Ta làm sao chống đỡ nổi một ngày?” Ma Kiếm Khách lo lắng.
Bởi vì quá cấp bách.
Cho nên hắn mới thông qua hệ thống nội bộ của ba đại Thánh giới để cầu cứu, tin tức lập tức được gửi đến tất cả những người có khả năng cứu viện—ví dụ như các cường giả Hỗn Độn cảnh, hay một số cao thủ tầng thứ năm Tinh Thần Tháp đang ở Cửu Vân đại lục.
“Cái gì?”
Trong cơn tuyệt vọng, Ma Kiếm Khách bỗng lộ ra vẻ vui mừng, bởi vì hắn vừa nhận được tin tức từ phía Thái Hư Thiên Cung—sau khoảng thời gian một chén trà, một vị cao thủ của Thái Hư Thiên Cung có thể đến chỗ hắn.
Đối với Ma Kiếm Khách mà nói, muốn chống cự trong khoảng thời gian một chén trà thì vẫn có chút nắm chắc.
Thiên Lôi Trúc tỏa khắp muôn nơi