Tuy đa số đều rất yếu, ví dụ như Hợp Nhất cảnh thường chỉ có thực lực Tầng một Tinh Thần Tháp, nhưng hệ thống này cũng sẽ sản sinh ra một vài tồn tại cực kỳ khủng bố! Giới Tổ cao cao tại thượng đã chứng minh điều này, những người được hắn thu làm thân truyền đệ tử, tuyệt đại đa số đều có thiên phú cực cao trong hệ thống Thôn Phệ.
Bọn họ có thể tinh luyện và dung hợp tinh hoa của những sinh linh bị nuốt chửng vào bản thân, hấp thu ưu điểm trong huyết nhục và linh hồn của sinh linh khác, khiến bản thân sinh mệnh ngày càng hoàn mỹ!
Như Giới Tổ...
Cường độ thân thể của hắn, so với những người như Đao Hoàng thuộc ‘hệ thống tu hành chiến sĩ mạnh nhất’ thì còn mạnh hơn nhiều, thân thể của Giới Tổ là thân thể hoàn mỹ nhất, ngay cả linh hồn cũng cường đại và hoàn mỹ tương tự. Cho nên với vô số thủ đoạn mà Vu Tổ sở hữu, khi đối mặt với Giới Tổ cũng không thể giành thắng lợi.
Theo công nhận chung.
Thánh Chủ đứng đầu, kế đến là Mẫu Tổ và Giới Tổ. Vu Tổ có chênh lệch nhỏ nhất với Mẫu Tổ và Giới Tổ, kế tiếp là Đao Hoàng! Thủy tổ Ma Sơn và Dao Quang Chi Chủ còn phải xếp sau nữa.
“Ừm.” Huyết Trùng Tôn Giả đang đắm chìm trong hưởng thụ bỗng nhiên biến sắc, bởi vì trong phòng hành hình đã xuất hiện một thanh niên áo trắng.
“Ngươi là ai?” Huyết Trùng Tôn Giả cảnh giác quát lạnh.
“Ta là sư phụ của hắn.” Đông Bá Tuyết Ưng chỉ vào Vân Bằng đang bị trói bên cạnh, khi hắn vừa chỉ tay, xiềng xích trên người Vân Bằng đều vỡ nát. Vân Bằng ngẩn người nhìn thanh niên áo trắng xa lạ trước mắt.
Hắn có thể xác định...
Hắn không hề quen biết vị đại cao thủ thần bí vừa xuất hiện này.
“Sư tôn.” Vân Bằng không chút do dự quỳ xuống, lập tức dập đầu.
Tuy không quen biết.
Nhưng hắn biết rõ... đây là hy vọng sống sót duy nhất của hắn.
“Sư phụ của hắn?” Huyết Trùng Tôn Giả nhìn chằm chằm Đông Bá Tuyết Ưng, “Ngươi là người của Thanh Bằng môn?”
“Cũng có thể xem là vậy.” Đông Bá Tuyết Ưng nói, dù sao tương lai mình cũng phải trấn thủ Thanh Bằng môn hơn một vạn ức năm, cũng có thể miễn cưỡng xem là người của Thanh Bằng môn.
“Thanh Bằng môn, ngươi dám lẻn vào Ma Nhãn Thần Phủ, lá gan cũng thật lớn.” Huyết Trùng Tôn Giả cười lạnh.
Ầm!
Cửa phòng hành hình bỗng mở ra, một người từ bên ngoài bước vào, đó là một nam tử tà dị mặc áo bào tím, giữa mi tâm hắn có một ấn ký. Vừa bước vào, ánh mắt hắn liền đảo qua, dừng lại trên người Đông Bá Tuyết Ưng.
“Sư tôn.” Huyết Trùng Tôn Giả nói ngay, “Gã người của Thanh Bằng môn này thế mà dám lẻn vào Ma Nhãn Thần Phủ chúng ta.” Hắn phát hiện Đông Bá Tuyết Ưng đột nhiên xuất hiện, không dám sơ suất, liền lập tức bẩm báo.
Nam tử tà dị này nhìn Đông Bá Tuyết Ưng, đánh giá một lượt rồi cười nhạo nói: “Trong số cao thủ của Thanh Bằng môn hẳn là không có ngươi, nhưng dám xông vào địa bàn của ta, đúng là muốn chết, để ta lấy ngươi làm thức ăn vậy.” Nói xong liền định há miệng nuốt chửng.
“Ma Nhãn!”
Một thanh âm hùng hồn vang lên.
Nam tử tà dị giật mình.
Chỉ thấy một bóng người cường tráng xuất hiện trong phòng hành hình, hắn có mái tóc màu vàng, làn da cũng lấp lánh ánh vàng chói mắt, miệng rộng như chậu máu, mũi hếch lên trời, đôi mắt toát ra khí phách ngút trời.
“Quốc chủ.” Nam tử tà dị không chút do dự cung kính khom mình hành lễ.
“Quốc chủ.” Huyết Trùng Tôn Giả cũng sợ đến mức vội vàng cúi người.
Người trước mắt chính là tồn tại đã sáng tạo ra Kim Thực Quốc—— Kim Thực Quốc Chủ, đó chính là người được Giới Tổ thưởng thức và thu làm thân truyền đệ tử. Nghe nói hắn kiêm tu cả hệ thống Cổ Tu, nhưng chỉ riêng hệ thống Thôn Phệ đã có chiến lực Tầng năm Tinh Thần Tháp. Một khi thực lực Cổ Tu cũng bùng nổ... ở Tầng năm Tinh Thần Tháp cũng được xem là cao thủ đỉnh phong.
Thực lực được đánh giá là tương đương với Đông Bá Tuyết Ưng trước khi lĩnh ngộ ‘Tâm ta là thiên tâm’.
Kim Thực Quốc Chủ lại nhìn Đông Bá Tuyết Ưng và nở nụ cười.
Bởi vì lúc Đông Bá Tuyết Ưng tiến vào đã truyền tin cho Kim Thực Quốc Chủ, cho nên Kim Thực Quốc Chủ lúc này mới chạy tới. Dù sao ba đại thánh giới đối mặt hai đại giáo phái đều có hợp tác chặt chẽ, cao tầng của ba đại thánh giới cũng có nhiều mối liên kết. Đông Bá Tuyết Ưng không dám tùy tiện động thủ với thân truyền đệ tử của Giới Tổ, nhưng ngược lại, Kim Thực Quốc Chủ cũng không dám ra tay với một nội điện trưởng lão của Thái Hư Thiên Cung.
Cả hai đều rất xem trọng đối phương.
Đông Bá Tuyết Ưng không dám xem thường đối phương, dù sao đối phương được phán định là có thực lực Tầng năm Tinh Thần Tháp đỉnh phong, nhưng Kim Thực Quốc Chủ đã là quốc chủ một phương, rất lâu rồi chưa ra tay.
Mà Kim Thực Quốc Chủ cũng biết... vị Đông Bá trưởng lão này tu hành trong năm tháng cực ngắn đã đạt tới thực lực như thế, tương lai khó mà lường được.
“Kim Thực Quốc Chủ.” Đông Bá Tuyết Ưng mở miệng nói.
“Đông Bá trưởng lão.” Kim Thực Quốc Chủ mỉm cười nói.
Bên cạnh, sắc mặt Ma Nhãn Tà Quân và Huyết Trùng Tôn Giả đều biến đổi.
“Đông Bá trưởng lão sao lại có nhã hứng đến Kim Thực Quốc của ta?” Kim Thực Quốc Chủ cười nói.
“Đồ đệ của ta bị bắt làm nô lệ trong Ma Nhãn Thần Phủ, ta đương nhiên phải đến. Nếu đến chậm một bước, e rằng đã bị ăn thịt rồi.” Đông Bá Tuyết Ưng nói xong liền liếc nhìn Vân Bằng ở một bên.
Vân Bằng vừa thoát chết, lúc này vẫn còn ngơ ngác.
Kim Thực Quốc Chủ cao cao tại thượng lại khách khí như vậy với vị cao thủ thần bí này, mà người đó lại là sư phụ của mình ư?
“Chuyện gì vậy?” Sắc mặt Kim Thực Quốc Chủ trầm xuống, ánh mắt đảo qua Ma Nhãn Tà Quân bên cạnh, “Ma Nhãn, đệ tử của Đông Bá trưởng lão sao có thể bị bắt đến đây làm nô lệ? Hãy cho Đông Bá trưởng lão một lời giải thích đi.”
“Vâng.” Từ mi tâm của Ma Nhãn Tà Quân đột nhiên bắn ra một cột sáng màu tím mênh mông, bao phủ lấy Huyết Trùng Tôn Giả đang đứng bên cạnh. Huyết Trùng Tôn Giả lập tức đờ đẫn, không thể cử động. Ma Nhãn Tà Quân lại khẽ há miệng, miệng chợt phóng to, chỉ một ngụm đã nuốt chửng Huyết Trùng Tôn Giả vào bụng.
Ma Nhãn Tà Quân rất rõ.
Tính cách của quốc chủ nhà mình, cho nên hắn không chút do dự nuốt chửng đồ đệ để tạ tội! Ở khu vực do Giới Tổ thống trị... cấp bậc lại càng nghiêm ngặt và tàn khốc hơn.
“Đông Bá trưởng lão, Ma Nhãn tuy có hơi keo kiệt, nhưng chuyện này cứ bỏ qua như vậy, được chứ?” Kim Thực Quốc Chủ cười ha hả nhìn Đông Bá Tuyết Ưng, “Đi thôi đi thôi, phòng hành hình này chẳng phải nơi tốt đẹp gì, đến chỗ của ta ngồi một lát.”
“Được.” Đông Bá Tuyết Ưng gật đầu, trong lòng vẫn còn kinh ngạc trước cảnh Ma Nhãn Tà Quân một ngụm nuốt chửng Huyết Trùng Tôn Giả lúc nãy.
Sớm đã nghe nói khu vực do Giới Tổ thống trị vô cùng tàn khốc và lạnh lùng.
Nhưng trăm nghe không bằng một thấy.
Tại hoàng cung của Kim Thực Quốc.
Từng mâm mỹ thực được dọn lên, Kim Thực Quốc Chủ và Đông Bá Tuyết Ưng ngồi đối diện nhau, Vân Bằng đứng ở phía sau Đông Bá Tuyết Ưng.
Vân Bằng giờ phút này vẫn thấp thỏm lo âu, bởi vì uy áp tỏa ra một cách tự nhiên từ Kim Thực Quốc Chủ quá mức khủng bố. Đây không phải là cố ý phóng thích, mà là khí tức tự nhiên tỏa ra. Hơn nữa, tâm cảnh của Vân Bằng lúc này cũng đang hỗn loạn.