Đừng nói chỉ là một tên Hợp Nhất cảnh, dù là Hỗn Độn cảnh, ở dưới lửa giận của Thánh Chủ cũng khó sống sót.
“Đáng tiếc chiến tranh đã kết thúc.” Võng Minh thánh giả thở dài trong lòng.
Thời kỳ chiến tranh, hai bên tử thương đều sẽ rất thảm trọng, chiến tranh chấm dứt, hai bên đều sẽ nghỉ ngơi lấy lại sức, nhiều nhất chỉ giao thủ quy mô nhỏ mà thôi, ngay cả cường giả Hỗn Độn cảnh ngã xuống cũng rất hiếm thấy, huống chi là Vũ Trụ Thần.
“Hiện tại rất nhiều lão gia hỏa trong giáo đều đang tu hành, chờ đợi cơ hội.” Võng Minh thánh giả thầm nhủ. Chỉ cần chờ được cơ hội, ví dụ như chiến tranh bùng nổ, hắn với tư cách là thánh giả chỉ cần tìm cách dẫn dắt một chút lực lượng là có thể nghiền chết Đông Bá Tuyết Ưng. Dù sao đến lúc đó, số cường giả ngã xuống không biết có bao nhiêu.
Về phần hiện tại? Võng Minh thánh giả biết, chỉ có thể chờ đợi!
...
Tại hậu sơn Thanh Bằng môn, trong động phủ của Đông Bá Tuyết Ưng.
Đông Bá Tuyết Ưng dâng rượu ngon, đồng thời nói: “Hắc Đế tiền bối ẩn cư ở Thanh Bằng môn là vì ta sao? Không biết tiểu tử đã làm gì để được tiền bối quan tâm đến vậy?”
“Ngươi tu luyện Chu Yểm Truyền Thừa?” Hắc Đế bưng chén rượu, nhẹ nhàng uống một ngụm rồi cười hỏi.
“Vâng.”
Đông Bá Tuyết Ưng kinh ngạc nói: “Hắc Đế tiền bối làm sao biết? Ồ, là động tĩnh khi ta tu luyện đột phá sao?”
Hắc Đế nhẹ nhàng lắc đầu.
Ầm!
Phía sau hắn đột nhiên hiện ra một con phi cầm màu lửa đỏ, bộ lông của con phi cầm khổng lồ hiện lên rõ nét, đôi mắt tựa như ẩn chứa tình cảm. Nó khẽ vỗ đôi cánh cực lớn, vô số dòng khí màu lửa đỏ tràn ngập xung quanh, trong mỗi một dòng khí dường như đều có một tiểu vũ trụ đang phập phồng. Đông Bá Tuyết Ưng thấy thế giật mình, “Chu Yểm dị tượng” này sinh ra lực dụ hoặc mạnh hơn của mình quá nhiều, may mắn Hắc Đế đã cố ý thu liễm, nếu không e rằng mình đã trúng chiêu.
“Không ngờ Hắc Đế tiền bối cũng tu luyện Chu Yểm Truyền Thừa, hơn nữa còn đạt tới cảnh giới như thế.” Đông Bá Tuyết Ưng cảm thán.
Trong tình báo công khai có ghi lại.
Hắc Đế, nổi danh nhờ sự bá đạo, chiến đấu luôn là nghiền ép chính diện! Còn chưa bao giờ nghe nói hắn sở trường về ảo cảnh.
“Chu Yểm Truyền Thừa chính là do ta truyền bá ra ngoài.” Hắc Đế cười nói: “Lúc trước ta đã đưa ra tổng cộng ba mươi bản gốc, có thể đã bị một số Vũ Trụ Thần hoặc thế lực lớn đoạt được, cũng có một số có thể đã thất lạc.”
“Tiền bối truyền bá?” Đông Bá Tuyết Ưng nói: “Tiền bối lại có thể sáng tạo ra một pháp môn cổ tu như vậy, bội phục, bội phục.”
Hắn quả thực rất bội phục.
Bộ truyền thừa cổ tu này, thế giới ảo cảnh trong đó chỉ là một bộ phận, còn có khí tức dụ hoặc, cùng với sự trợ giúp đối với linh hồn...
“Không, không, không.”
Hắc Đế lắc đầu: “Ta không sáng tạo nổi, đây là do ta cơ duyên xảo hợp mà có được một bộ truyền thừa, dựa theo ghi chép trong truyền thừa, đây là một phần duy nhất! Sau khi ta luyện thành mới truyền bá một phần ra ngoài.”
Đông Bá Tuyết Ưng giật mình.
“Nhưng ta không muốn thủ đoạn của mình bị bên ngoài biết hết. Như Chu Yểm Truyền Thừa, những bản lưu truyền ra ngoài đều là Chu Yểm bát biến! Trên thực tế còn có biến thứ chín.” Hắc Đế mỉm cười.
“Còn có biến thứ chín?” Mắt Đông Bá Tuyết Ưng sáng lên, hắn không khỏi muốn có được, nhưng không biết nên mở lời thế nào.
“Biến thứ chín này ta có thể truyền thụ cho ngươi.” Hắc Đế gật đầu: “Ta đem môn truyền thừa này ra ngoài cũng là hy vọng nó có thể tạo ra một số cường giả lợi hại. Ta chưa thể đạt tới cảnh giới chung cực, nhưng lại hy vọng người đời sau có ai đó có thể làm được bước này.”
“Bốn môn truyền thừa?” Đông Bá Tuyết Ưng nghi hoặc.
Hắc Đế gật đầu: “Phần truyền thừa duy nhất mà ta có được lúc trước thực chất được chia làm bốn môn, chúng hỗ trợ lẫn nhau, sở hữu uy lực khó lường! Bốn môn truyền thừa này ta vẫn chưa tu luyện viên mãn mà đã có thực lực hiện nay, một khi viên mãn... liền có thể bước vào cảnh giới chung cực. Ta tới gặp ngươi là vì thấy ngươi rất có ngộ tính, cảm thấy có thể đào tạo, nên nguyện ý truyền thụ thêm một môn truyền thừa cho ngươi.”
“Không phải ta keo kiệt! Mà là bốn môn truyền thừa này, bất cứ môn nào cũng cực kỳ gian nan, hơn nữa đều thuộc các phương hướng khác nhau. Ngươi có thể tu luyện thành Chu Yểm Truyền Thừa không có nghĩa là những truyền thừa khác cũng có thể luyện thành. Trước mắt, tập trung tinh lực học thêm một môn sẽ tốt hơn cho ngươi.”
“Nếu hai môn này ngươi đều đạt tới cảnh giới cực cao, có thể tới tìm ta, ta sẽ truyền thêm cho ngươi môn thứ ba.” Hắc Đế nói.
Đông Bá Tuyết Ưng vừa nghe, liền nói: “Tiền bối nguyện ý truyền thụ đã là đại ân.”
Không đòi hỏi gì mà đã truyền đạo.
Đây thật sự là đại ân đức!
“Ha ha ha...” Hắc Đế lắc đầu: “Ta cũng bị kẹt ở trước bình cảnh cuối cùng quá lâu rồi, cũng sắp mất hết lòng tin, cho nên hy vọng nhất mạch này của ta có thể có hậu bối làm được điều mà ta không làm được.”
Hắn quả thực không đòi hỏi.
Bởi vì không cần! Với thân phận của hắn hiện nay, thiếu bảo vật sao? Thiếu chỗ dựa sao? Đều không thiếu! Đây thuần túy là một loại chấp niệm, bởi vì bản thân hắn rất rõ sự đặc thù của nhất mạch truyền thừa này, vốn không nên yếu hơn nhất mạch của Giới Tổ. Bởi vì hai người bọn họ cùng lúc đạt được kỳ ngộ, và mỗi người đã tự lựa chọn một con đường.
“Trừ Chu Yểm Truyền Thừa, ba môn truyền thừa khác lần lượt là Cửu Xà Truyền Thừa, Ba Long Truyền Thừa và Sơn Thú Truyền Thừa.” Hắc Đế nói xong nhẹ nhàng chỉ một cái, nhất thời một luồng sáng bay về phía Đông Bá Tuyết Ưng.
Lĩnh vực quy tắc của Đông Bá Tuyết Ưng lập tức phán đoán trong luồng sáng chỉ là thông tin nên không ngăn cản, ý thức của hắn chủ động tiếp nhận.
Luồng sáng kia liền biến mất vào hư không.
“Ba môn truyền thừa khác, ngươi cũng nên tìm hiểu một chút, tự mình chọn một môn đi.” Hắc Đế nói.
Đông Bá Tuyết Ưng sau khi tìm hiểu ba môn truyền thừa khác mới chính thức rung động. Lúc trước hắn lựa chọn tu luyện Chu Yểm Truyền Thừa là vì nó có thể khiến linh hồn trở nên cường đại, còn những phương diện khác hắn không quá coi trọng, đối với khả năng “cấu thành thế giới ảo cảnh” bên trong, hắn cũng cảm thấy bình thường. Dù sao hắn đã học Bàn Ba Đồ, Diệt Thế Thập Tam Kiếm, Hắc Ám Giới, đều có thể giúp hắn ở Hợp Nhất cảnh đạt tới thực lực tầng sáu Tinh Thần tháp.
Cho nên hắn tự nhiên có chút không coi trọng Chu Yểm Truyền Thừa.
Về sau, dựa vào thành tựu trên Hư Giới đạo, hắn đã tự mình cải tiến, giúp cho Chu Yểm Truyền Thừa ở cấp độ Hợp Nhất cảnh, vốn chỉ có thực lực tương đương tầng năm Tinh Thần tháp, có thể tiến thêm một bước! Sâu trong lòng, Đông Bá Tuyết Ưng có chút tự đắc.
“Hóa ra...”
“Bốn môn truyền thừa hoàn toàn là một thể.”
Đông Bá Tuyết Ưng líu lưỡi.
Đây là một bộ truyền thừa có thể xưng là hoàn mỹ