Virtus's Reader
Tuyết Ưng Lĩnh Chủ

Chương 1206: CHƯƠNG 1258: THẠCH KÍNH (2)

“Ầm!!!”

Khi đồng thời thi triển Chu Yểm Ảo Cảnh, 2.500 tầng Hắc Ám Giới chính là cực hạn của Đông Bá Tuyết Ưng.

Hắc Ám Giới đang kịch liệt co rút lại này bọc lấy Khí Hồ Quân, kèm theo một tiếng nổ vang, vạn vật bên trong Hắc Ám Giới đều bị hủy diệt, thân thể Khí Hồ Quân cũng hóa thành một dòng nước trong vụ nổ.

Tất cả lại chìm vào tĩnh lặng.

Nhưng dòng nước vặn vẹo, Khí Hồ Quân lại dần dần ngưng tụ lại thành hình người, có điều khí tức của hắn đã suy yếu đi rõ rệt.

Tuy lúc trước đỡ được ba đạo Thiên Phạt Nhận, nhưng thứ nhất, những đạo Thiên Phạt Nhận đó đều là công kích phân tán, còn lần này, uy lực của đa tầng Hắc Ám Giới lại hội tụ làm một, vượt xa Thiên Phạt Nhận. Thứ hai, lúc trước hắn còn có thể dẫn dắt lực công kích đi nơi khác, bây giờ tâm lực gần như hoàn toàn bị ảo cảnh ảnh hưởng, việc chống cự công kích hầu như chỉ có thể dựa vào thân thể.

Đương nhiên chỉ một đòn đã bị trọng thương.

“Ta không... ta không cam lòng...” Khí Hồ Quân thì thào, hai mắt vẫn nhắm nghiền.

“Ầm.”

Đông Bá Tuyết Ưng lại một lần nữa giáng xuống đa tầng Hắc Ám Giới.

Một lần, hai lần, ba lần.

Mỗi một lần đều là đủ 2.500 tầng Hắc Ám Giới, sau năm lần thi triển, thân thể Khí Hồ Quân cuối cùng cũng hoàn toàn tan vỡ.

“Thân thể thật cường hãn. Nếu không có ảo cảnh, hắn có thể phát huy toàn bộ thực lực... cho dù đứng yên tại chỗ mặc cho ta công kích, chỉ cần chủ động chuyển dời lực đạo, e rằng cũng có thể chống đỡ chính diện được mấy chục lần.” Đông Bá Tuyết Ưng thầm kinh ngạc. Nếu là mình, không thể điều khiển thân thể mà chỉ có thể chống đỡ bằng xương bằng thịt, e rằng chỉ một đòn đã trực tiếp bị hủy diệt.

Vù.

Đông Bá Tuyết Ưng vẫy tay, những bảo vật Khí Hồ Quân để lại đều bay vào tay hắn. Ánh mắt y bất giác rơi vào một tấm Thạch Kính trong số đó, lúc gặp nguy hiểm vì ảo cảnh, Khí Hồ Quân vẫn luôn nắm chặt tấm gương đá này.

“Thạch Kính?” Đông Bá Tuyết Ưng mơ hồ cảm nhận được sự đặc biệt của nó, không khỏi cẩn thận xem xét.

...

Vạn Cổ Thánh Giới, Giới Tổ Cung.

Vị trí của nó vô cùng thần bí, nếu không có chỉ dẫn thì căn bản không thể tìm thấy. Trong Giới Tổ Cung, có hai bóng người đang đứng, một người trong đó chính là Hắc Đế, vị còn lại là một nam tử nhỏ gầy mặc áo bào màu xanh lục sẫm. Đôi mắt hắn có vẻ ngây thơ, miệng rất rộng, khi cười lên trông đặc biệt rạng rỡ và vui vẻ.

Nhưng sẽ không có ai cảm thấy hắn thú vị.

Bởi vì hắn là tồn tại khiến vô số tu hành giả trong năm đại thánh giới và hỗn độn hư không phải ngưỡng mộ, là tồn tại có thực lực chỉ đứng sau Thánh Chủ! Hắn không có nhiều thủ đoạn như Vu Tổ, cũng không giống Mẫu Tổ chỉ dám co đầu rút cổ trong sào huyệt của mình, hắn là người thật sự dám chính diện đối đầu với Thánh Chủ, thân thể của hắn cường đại đến mức không thể tưởng tượng nổi.

Hắn chính là Giới Tổ!

Người đã truyền bá rộng rãi hệ thống tu hành loại thôn phệ, khiến vô số ma đầu tùy ý cắn nuốt sinh mệnh, mà tuyệt đại đa số đều là vì hệ thống thôn phệ này!

Nhưng từ trước đến nay chưa từng có ai dám vì vậy mà chỉ trích ‘Giới Tổ’, bởi những kẻ chỉ trích Giới Tổ đều sẽ bị ngài truy sát một cách tàn khốc!

“Thú vị, thú vị.” Giới Tổ nhỏ gầy cười, thanh âm có phần chói tai, không gian trước mặt vặn vẹo hiện ra cảnh tượng Đông Bá Tuyết Ưng đang xem xét Thạch Kính ở một nơi xa xôi.

“Trùng hợp vậy sao?” Hắc Đế cũng hơi giật mình, rồi lập tức mỉm cười, “Sư huynh, xem ra tiểu tử Đông Bá này quả thực có duyên với nhất mạch chúng ta, vừa tu luyện truyền thừa ta để lại, nay lại có được bảo bối của người.”

Nếu cuộc đối thoại của hai người họ bị người ngoài biết được, chắc chắn sẽ gây nên sóng to gió lớn.

Bởi vì ở bên ngoài, Hắc Đế chưa bao giờ gọi Giới Tổ là ‘sư huynh’.

“Đã rơi vào tay hắn, vậy cứ để xem sau này tiểu tử này có thể làm nên trò trống gì.” Giới Tổ nhỏ gầy cười hắc hắc.

Bảo bối này.

Từng có rất nhiều cái tên: ‘Thạch Tâm’, ‘Tàn Thuẫn’, ‘Lân Phiến’, ‘Cổ Giáp’... những cái tên rất bình thường, nhưng trên thực tế nó từng xuất hiện trong tay rất nhiều cường giả của hệ thống cổ tu. Bọn họ đều phát hiện ra sự đặc biệt của bảo vật này, dần dần danh tiếng của nó ngày càng lớn, thậm chí còn gây ra những cuộc tranh đoạt đẫm máu! Sau đó, Giới Tổ đã lặng lẽ lấy bảo vật đi, thay hình đổi dạng, rồi lại lặng lẽ đưa đến tay một vài cổ tu khác.

Nó không ngừng được lưu truyền, cứ qua một khoảng thời gian lại thay đổi hình dạng.

Lần này, bảo vật hóa thành hình dạng ‘Thạch Kính’, mới chỉ lưu truyền qua tay năm vị Hợp Nhất Cảnh, vì vậy danh tiếng còn chưa lớn đã rơi vào tay Đông Bá Tuyết Ưng.

“Hắn vừa nhận được truyền thừa một nhánh của ta, lại có được bảo bối do sư huynh truyền lại, với ngộ tính của hắn, chắc chắn có thể tiến ngày càng xa trên con đường cổ tu.” Hắc Đế mỉm cười, “Biết đâu hắn cũng có tư cách gia nhập môn phái của chúng ta.”

“Hừ, bảo bối này của ta đã truyền ra không biết bao lâu rồi, mà môn phái chúng ta tính cả tiểu sư đệ cũng mới chỉ có ba người thôi.” Giới Tổ nhỏ gầy cười nhạo, “Chỉ dựa vào tiểu tử này ư?”

“Chuyện này khó nói lắm.” Hắc Đế đắc ý.

Giới Tổ nhỏ gầy cười khẩy lắc đầu, vung tay lên, cảnh tượng trước mắt liền tiêu tán.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!