“Ha ha, đồ đệ duy nhất của Cổ Kỳ ta lợi hại như vậy, thật muốn khoe với một số lão gia hỏa khác, đáng tiếc việc ngươi là đồ đệ ta bây giờ còn phải giữ bí mật, ta cũng không quá thích hợp gặp ngươi. Chờ phiền toái này trôi qua, thầy trò chúng ta lại gặp nhau phải uống mấy chén. Tu hành cho tốt, đừng lơ là! Được rồi, không nói nhiều nữa.” Người tóc bạc sừng bạc Cổ Kỳ cười nói, sau đó đoạn hình ảnh này liền tiêu tán giữa không trung.
Đông Bá Tuyết Ưng biết đây là hình ảnh được ghi lại, truyền đi một lần là sẽ trực tiếp tiêu tán không để lại dấu vết, hiển nhiên Cổ Kỳ vẫn rất cẩn thận.
Hắn xem xét bên trong chiếc vòng.
“Đây là?” Đông Bá Tuyết Ưng cả kinh, bên trong không gian trữ vật của chiếc vòng xếp chồng rất nhiều kỳ trân. Hắn có thể lần lượt phân biệt, dễ dàng phán định giá trị của chúng ước chừng vượt qua sáu ngàn Nguyên Giới Thạch.
“Cổ Kỳ đã xem cảnh tượng ngươi và Lôi Viêm chiến đấu, phán định ngươi tu luyện ‘Chu Yểm truyền thừa’ và ‘Ba Long truyền thừa’ của Hắc Đế, cho nên đã mua giúp ngươi tất cả ngoại vật mà hai môn truyền thừa này cần ở Hỗn Độn cảnh.” Thiên Ngu lão tổ nói, “Nói cho chuẩn xác thì là hắn cung cấp Nguyên Giới Thạch, sau đó ta thu mua những kỳ trân này từ bên ngoài. Dù sao cũng phải cẩn thận, nếu hắn chủ động mua, chỉ hơi không cẩn thận là sẽ bại lộ, Thánh Chủ có thể sẽ dựa vào đó mà nghi ngờ ngươi, dù sao ngươi cũng là Hư Không Hành Giả.”
Đông Bá Tuyết Ưng gật đầu.
Hắn phán đoán rằng những kỳ trân này có thể giúp mình tu luyện đến Chu Yểm Bát Biến, Ba Long Bát Chuyển.
Xét theo thân phận của sư phụ Cổ Kỳ, hẳn là ngài ấy từng quan sát hai môn truyền thừa này nên mới biết cần những tài nguyên gì. Nhưng Hắc Đế vẫn còn ‘Chu Yểm Cửu Biến’ và ‘Ba Long Cửu Chuyển’ chưa truyền bá ra ngoài, chỉ có người thực sự tu hành truyền thừa và được Hắc Đế tán đồng mới có thể được truyền thụ phần cuối cùng. Bất kể là Cổ Kỳ hay Thiên Ngu lão tổ thì đều chỉ có cơ hội xem qua, chứ không có thiên phú để tu luyện.
Cổ tu, cần thiên phú.
Căn cứ vào thiên phú mà lựa chọn truyền thừa thích hợp.
“Nhiều như vậy.” Đông Bá Tuyết Ưng cầm chiếc vòng, cảm giác nặng trĩu. Một lần đã ban cho hắn bảo vật giá trị hơn sáu ngàn Nguyên Giới Thạch.
“Ở Thái Hư Thiên Cung của chúng ta, cũng không có khả năng trực tiếp ban cho lượng lớn bảo vật như vậy, muốn có được vẫn cần tự mình đi tranh đoạt.” Thiên Ngu lão tổ lắc đầu, “Cổ Kỳ chỉ có một đồ đệ là ngươi, cũng không biết dạy dỗ thế nào. Hắn đã cho ngươi thì ta chỉ có thể chuyển giao! Ngươi nhất thiết phải quý trọng những tài nguyên này, nếu để ngươi tự mình đi tranh đoạt, muốn có được cũng không dễ dàng.”
“Rõ.” Đông Bá Tuyết Ưng nói, “Lão tổ, ta muốn hỏi một chút, sư phụ ta hiện tại ở đâu?”
Hắn thật sự rất muốn gặp một lần.
“Ở Vạn Cổ Thánh Giới.” Thiên Ngu lão tổ nói.
“Vạn Cổ Thánh Giới?” Đông Bá Tuyết Ưng kinh ngạc, mình đã ở lại Vạn Cổ Thánh Giới rất lâu, thế mà không biết sư phụ Cổ Kỳ cũng ở thánh giới đó.
“Phiền toái của hắn không nhỏ, là Vu Tổ đã đồng ý bảo vệ hắn.” Thiên Ngu lão tổ nói, “Tiểu tử ngươi cũng đừng đi gặp hắn. Ngươi muốn gặp, hắn cũng sẽ không gặp ngươi đâu. Chỉ sợ sẽ nảy sinh phiền toái, dù sao Thánh Chủ lúc nào cũng tìm cách đối phó Cổ Kỳ, nếu ngươi đi qua, nói không chừng sẽ bị tra ra.”
Đông Bá Tuyết Ưng ngoan ngoãn gật đầu.
Tuy muốn gặp, nhưng đây không phải là thời cơ.
...
Những năm tháng kế tiếp, Đông Bá Tuyết Ưng cũng đến Thời Quang Điện tu hành, duy trì tốc độ thời gian gấp trăm lần. Dù sao tu sĩ Hợp Nhất cảnh tu hành ở trong đó cũng không tính là quá đắt, còn nếu đến Hỗn Độn cảnh... thì không cần thiết, hắn sẽ không nỡ vào Thời Quang Điện.
Đồng thời, hắn cũng mua một chút vật phẩm phụ trợ tu hành.
Tương lai thực lực càng cao, hiệu quả của vật phẩm phụ trợ tu hành sẽ càng kém, ở cảnh giới Hợp Nhất cảnh hiện tại thì dùng vẫn còn tương đối thích hợp. Hắn cũng muốn dựa vào đóa hoa tà ác hình thành từ ‘Thạch Kính’ để sáng tạo ra chiêu số dung hợp Hư Giới Đạo và Sát Lục Đạo. Đương nhiên, nếu không sáng tạo ra được cũng không sao, nói không chừng có thể một hơi bước vào Hỗn Độn cảnh.
Thời gian trôi qua.
...
“Khụ khụ khụ.”
Trên không trung của một dãy núi hoang vắng, Đông Bá Tuyết Ưng đứng đó, sắc mặt trắng bệch. Một lượng lớn lực lượng tà ác màu máu đang thẩm thấu vào cơ thể hắn. Phía trước, hai tên Hủy Diệt Ma Tộc mặc giáp máu đứng ở xa xa, dường như đều có chút sợ hãi nhìn hắn.
“Chỉ biết chạy, có bản lĩnh thì chính diện chiến đấu với ta.” Đông Bá Tuyết Ưng nói.
“Ha ha, ngươi đang bị hủy diệt lực ăn mòn, thời gian càng kéo dài thì thương thế càng nặng, chúng ta vì sao phải liều chết với ngươi?” Hai tên Hủy Diệt Ma Tộc mặc giáp máu kia đều rất giảo hoạt. Một kẻ thân thể như ẩn như hiện, kẻ còn lại cũng tránh ở xa xa. Bọn chúng đều có năng lực bảo mệnh và chạy trốn rất mạnh nên mới có thể sống sót đến bây giờ.
Tám vị khác đều đã bị Đông Bá Tuyết Ưng giết rồi.
“Ta đã đẩy Bàn Ba Đồ lên tới tầng thứ sáu Tinh Thần Tháp, không ngờ vẫn chưa thể vượt qua.” Đông Bá Tuyết Ưng cảm nhận được thương thế của bản thân, âm thầm lắc đầu. Phải dựa vào Tinh Thần Tháp hỗ trợ áp chế và trục xuất lực lượng tà ác, chỉ dựa vào bản thân thì không chống đỡ được bao lâu.
Bàn Ba Đồ đột phá, quả thực có trợ giúp tương đối rõ ràng đối với thực lực tổng thể của hắn. Nếu lại chiến một trận với Lôi Tháp Chủ, Đông Bá Tuyết Ưng cảm thấy mình sẽ chiếm được ưu thế rõ rệt.
Bàn Ba Đồ, chính là lĩnh vực!
Sau khi lĩnh vực áp chế được tăng lên, thực lực của đám Hủy Diệt Ma Tộc đều bị ảnh hưởng, khả năng chạy trốn và chiến lực tổng thể đều suy giảm, cho nên Đông Bá Tuyết Ưng đã ra tay xử lý được tám tên. Đáng tiếc, vẫn còn sót lại hai tên giảo hoạt nhất.
Năm đại thánh giới và hỗn độn hư không vẫn bình tĩnh trước sau như một. Tuy các nơi vẫn có giết chóc tranh đấu, nhưng ít nhất ở cấp độ cao nhất vẫn yên bình.
Các tồn tại cấp cứu cực đều đang ngủ đông.
Mà ở trong một tòa cung điện vô cùng thần bí.
Mức độ bí ẩn của tòa cung điện này còn vượt qua cả bảo tàng của Cửu Vân Đế Quân. Mà nay, lại có vài bóng người xuất hiện ở đây.
Một chiếc bàn đá hình tròn màu đen thật lớn.
Chung quanh có vài bóng người đang ngồi, có Hư Không Thủy Tổ, Đao Hoàng, cũng có Thiên Ngu lão tổ, Ma Sơn Thủy Tổ cùng với một vị nam tử có một con mãng xà quấn trên người.
Nam tử có mãng xà quấn trên người để ngực trần, dung mạo lại cực kỳ tuấn mỹ. Hắn cười nói: “Tỷ tỷ của ta đang bế quan, cho nên lần này sẽ do ta tham dự.” Dao Quang Thánh Địa tổng cộng có hai vị Vũ Trụ Thần, một vị là Dao Quang Chi Chủ, vị còn lại là huynh đệ của nàng, ‘Vân Xà Đại Đế’.
“La Thành Chủ không thích việc vặt, cho nên lần này cũng không tham dự.” Đao Hoàng là một vị nam tử mặc áo bào vàng, chỉ đứng đó cũng khiến người ta cảm nhận được sự sắc bén vô hình đầy áp bách. Hắn cũng là người mạnh nhất trong sáu đại thánh địa. “Lần tụ hội này của Tinh Thần Điện sẽ do ta chủ trì.”
Bốn vị khác ở đây đều lắng nghe.
Trong các đại thánh giới, nếu loại trừ Cốt Tổ ra thì có tổng cộng sáu đại thánh địa. Theo lý thuyết, hẳn là có sáu vị Vũ Trụ Thần tham dự, chỉ là La Thành Chủ bình thường không xuất hiện.
Thiên Lôi Trúc tỏa khắp muôn nơi