Hiện đã có hai vị phản đối, là Đao Hoàng và Vân Xà Đại Đế.
Đồng ý cũng có hai vị, là Thiên Ngu Lão Tổ và Ma Sơn Thủy Tổ.
Cuối cùng chỉ còn lại Hư Không Thủy Tổ!
“Tầm nhìn của hắn đủ rồi. Hắn kiêm tu rất nhiều con đường, lý giải về các đại hệ thống cũng đủ sâu sắc, ta thấy rất thích hợp.” Hư Không Thủy Tổ nói, ông vẫn muốn giúp đỡ cho đám đồ tử đồ tôn của mình một tay.
Vân Xà Đại Đế ngây người.
Thông qua rồi sao?
“Được rồi, các ngươi đã đều chọn hắn, vậy cứ quyết định thế đi.” Đao Hoàng khẽ nhíu mày, “Nhưng chỉ e lần này sẽ có một vài tu hành giả không phục.”
“Chuyện chúng ta đã quyết định, không phục thì đã sao?” Ma Sơn Thủy Tổ hừ lạnh.
“Tốt, lần này đã quyết định năm vị nhân tuyển.” Đao Hoàng gật đầu, không nói thêm nữa. Tuy hắn cảm thấy sẽ dấy lên chút dị nghị, nhưng Đại Hội Tinh Thần vạn ức năm tổ chức một lần, đến nay cũng đã tổ chức rất nhiều lần, chung quy đây cũng chỉ là một lần trong số đó. Nếu năm đại thánh địa, có ba đại thánh địa đồng ý, thì không có lý do gì để phản bác nữa.
Vì thế.
Danh sách năm vị sư phụ phụ trách tuyển chọn của Đại Hội Tinh Thần lần này là: Tương Phủ Cung Chủ, Tử Đồ Đảo Chủ, Ngũ Trạch Xà Tổ, Thiên Quang Tướng Quân và Đông Bá Tuyết Ưng.
Thiên Ngu Lão Tổ lộ ra ý cười về việc này: “Tự mình tu hành và làm sư phụ là hai chuyện khác nhau, lần này đối với tiểu tử Đông Bá cũng là một sự rèn luyện hiếm có.” Ông phi thường coi trọng Đông Bá Tuyết Ưng, dù sao hiện nay hắn đã một chân bước vào tầng thứ bảy Tinh Thần Tháp, ông cũng toàn lực tranh thủ cơ hội này cho Đông Bá Tuyết Ưng, loại rèn luyện này sẽ có trợ giúp lớn hơn cho sự trưởng thành của hắn.
...
Tin tức cũng nhanh chóng được truyền đi.
Đao Hoàng Thành.
Tại một tòa cung điện hoàn toàn bằng vàng, bên trong gian điện chói lọi nhất.
Một nam tử khoác áo bào tro đang khoanh chân ngồi trên giường đá giữa đại điện, toàn thân tỏa ra kim quang mênh mông, tựa như được đúc từ hoàng kim. Hắn đang thuật lại một vài kinh nghiệm tu hành cho những người phía dưới, nơi có mấy vị đệ tử đang cẩn thận lắng nghe. Hắn chính là Thiên Quang Tướng Quân, địa vị ở Đao Hoàng Thành cũng coi như cực cao.
“Hả?”
Thiên Quang Tướng Quân nhíu mày.
Hắn đã biết được danh sách năm vị sư phụ của Đại Hội Tinh Thần lần này. Lần này hắn chủ động muốn đảm đương cũng là vì muốn mượn cơ hội này để lựa chọn cho mình một hai đồ đệ.
“Một tên Hợp Nhất cảnh mà cũng được đặt ngang hàng với chúng ta?” Trong đôi mắt Thiên Quang Tướng Quân mơ hồ có một tia tức giận. Trong lòng hắn, đại hội chí cao do hai thánh giới tổ chức để tuyển chọn tu hành giả thiên tài, địa vị sư phụ của đại hội cao đến nhường nào, một tên Hợp Nhất cảnh lại cùng đảm đương với hắn khiến hắn rất khó chịu. Đáng tiếc đây là quyết định của các Vũ Trụ Thần tầng cao nhất, hắn không có tư cách phản đối.
Trong Thời Quang Điện ở Thánh Địa Thái Hư Thiên Cung.
Trên đỉnh một ngọn núi cao, Đông Bá Tuyết Ưng ngồi khoanh chân, gió phần phật thổi tung áo bào của hắn. Hắn quan sát mảnh đất này, cũng nhìn ra vũ trụ mênh mông.
Những năm gần đây, hắn đã dùng một số vật phẩm phụ trợ tu hành và tu luyện trong Thời Quang Điện. Chiêu số dung hợp ‘Đạo Hư Giới, Đạo Sát Lục’ mà hắn muốn sáng tạo vẫn chưa thành công, ngược lại lý giải đối với Hỗn Độn cảnh lại ngày càng sâu sắc, vạn vật trong tầm hiểu biết của hắn cũng càng thêm rõ ràng. Đông Bá Tuyết Ưng thậm chí có thể khẳng định, theo năm tháng, nhận thức của mình tăng lên, việc bước vào Hỗn Độn cảnh chỉ là chuyện ván đã đóng thuyền, chỉ cần thời gian mà thôi!
“Hỗn Độn cảnh, thực ra cũng chỉ là một giai đoạn quá độ mà thôi.” Đông Bá Tuyết Ưng thầm nhủ.
Hỗn Độn cảnh...
Chính là phá vỡ cực hạn ban đầu của Hợp Nhất cảnh! Nó khiến con đường tu hành tràn ngập khả năng vô hạn, cũng chính là khiến ‘một điểm’ cực hạn kia vỡ ra, hóa thành hỗn độn! Hỗn độn có thể thai nghén vô hạn khả năng, cuối cùng thai nghén thành công một vũ trụ, đó chính là cảnh giới tối cao — Vũ Trụ Thần!
Thực ra bản chất của Hỗn Độn cảnh giống như một tờ giấy trắng!
Vũ Trụ Thần, thì giống như một bức tranh!
Giấy trắng tinh khôi, tràn ngập vô hạn khả năng, mới dễ dàng vẽ nên một bức tranh! Đương nhiên muốn từ đó vẽ ra tác phẩm tinh mỹ nhất là phi thường khó khăn, đây cũng là cửa ải lớn nhất trong vô số cảnh giới tu hành, chỉ có ‘vẽ ra hoàn mỹ nhất’ mới có thể trở thành vũ trụ.
Nhưng muốn tạo ra một tờ giấy trắng cũng rất khó.
Bởi vì từ lúc yếu ớt từng bước tu hành đến nay, bản thân đã mang quá nhiều dấu vết. Giống như Hư Không Thần ở ‘Sơ Sinh cảnh’ cũng có vô số ảo diệu khác hỗn tạp, càng không thể nào hóa thành một tờ giấy trắng. Chỉ có theo đuổi cực hạn trước, hoàn toàn thuần hóa, hợp nhất hóa thành một điểm cực hạn. Có được cơ sở thuần hóa hợp nhất đó, mới có thể ầm ầm phá vỡ, hóa thành một tờ giấy trắng tinh khôi — hỗn độn.
Điều này đòi hỏi yêu cầu phi thường cao đối với cảnh giới tâm linh của bản thân, cùng với nhận thức về tu hành. Cho nên tuyệt đại đa số hệ thống tu hành đều có yêu cầu về tâm linh khi bước vào Hỗn Độn cảnh, tâm linh không đủ thì không thể tạo ra được tờ giấy trắng ‘hỗn độn’ này.
“Phải có đại quyết tâm, đại nghị lực, lý giải đối với đạo càng thêm sâu sắc, mới có thể vứt bỏ ảnh hưởng của quá khứ.” Đông Bá Tuyết Ưng thầm nhủ.
Vứt bỏ ảnh hưởng, không có nghĩa là không cần đến chúng.
Nếu không cần cảm ngộ, vậy một phàm nhân chưa từng tu hành, chẳng lẽ sẽ càng dễ dàng nắm giữ hỗn độn hơn sao?
Hiển nhiên là sai!
Ngược lại, phải cảm ngộ trước, sau đó phá vỡ ảnh hưởng của nó, siêu thoát khỏi nó, mới có thể phát hiện ra tờ giấy trắng nơi tất cả các đạo tồn tại — hỗn độn! Bất kể là một loại quy tắc ảo diệu nào, bất kể là loại hệ thống tu hành nào, đều được thai nghén sinh ra từ trong hỗn độn.
Muốn nắm giữ ‘hỗn độn’ phi thường khó.
Một là đột nhiên đốn ngộ, lý giải được bản chất hỗn độn ẩn sau Hợp Nhất cảnh.
Hai là thực lực ngày càng mạnh, theo đó nội tình càng lúc càng thâm sâu, tự nhiên sẽ lý giải càng thêm sâu sắc. Đông Bá Tuyết Ưng chính là đi theo con đường thứ hai. Đạo Sát Lục, Đạo Ba Động, Đạo Hư Giới của hắn đều đã chạm đến Hỗn Độn cảnh, Hành Giả Bí Tàng cũng chạm đến Hỗn Độn cảnh... Vô số con đường đều đã đến bước này, hơn nữa còn đang tiếp tục muốn dung hợp, tích lũy quá mức thâm hậu, tự nhiên lý giải càng ngày càng sâu.
“Ừm?” Một tin tức truyền đến, Đông Bá Tuyết Ưng sững sờ.
“Đại Hội Tinh Thần? Ta là một trong năm vị sư phụ của đại hội?” Đông Bá Tuyết Ưng kinh ngạc.
Ba đại thánh giới và hai đại giáo phái tranh đấu.
Loại tranh đấu này cũng chính là sự tranh đấu của các cường giả. Cho nên Thánh Giới Đông Lân và Thánh Giới Thất Tinh Hải mới liên hợp tổ chức Đại Hội Tinh Thần, từ đó tìm ra một số tu hành giả thiên tài phân tán ở các nơi để kéo vào phe mình, dốc sức bồi dưỡng! Những kẻ không được bồi dưỡng tốt mà trong hai vạn ức năm đã có thành tựu khá cao, một khi được bồi dưỡng, thành tựu sẽ càng cao hơn, thậm chí trong đó có một số người có thể sẽ đạt tới Hỗn Độn cảnh.