"Thật đúng là nhanh." Đao Hoàng tán thưởng, "Nhanh như vậy đã khống chế thành công, mới qua thời gian một chén trà mà thôi, xem ra Kiếm Chủ tích lũy đã đủ hùng hậu."
"Ha ha, nhanh hơn nhiều so với dự đoán." Thiên Ngu lão tổ cũng mừng rỡ.
Hắn biết, thực lực của Thái Hư thiên cung từ nay về sau sẽ tăng vọt.
Thánh Chủ cùng Giới Tổ và Vu Tổ chiến đấu mới chỉ duy trì được khoảng thời gian một chén trà.
"Thánh Chủ, tiếp ta một kiếm!" Một tiếng quát lạnh vang lên.
Hai bóng người sóng vai bước ra từ trong hư vô, một vị là Đao Hoàng, người còn lại là một nam tử tóc bạc, chính là ‘Kiếm Chủ’. Sau lưng Kiếm Chủ đeo một thanh kiếm, hắn chỉ tay về phía Thánh Chủ ở đằng xa.
"Choang!"
Kiếm ra khỏi vỏ.
Một đạo kiếm quang mang theo sát khí kinh người nháy mắt tung hoành thiên địa, uy thế của nó khiến cả thánh giới cũng phải chấn động, trực tiếp lướt về phía Thánh Chủ. Thánh Chủ hơi kinh hãi, vung trường mâu loang lổ trong tay lên nghênh đón. Nhất thời, những tiếng nổ vang rầm rầm liên tiếp vang lên, không gian xung quanh không ngừng vỡ vụn, vặn vẹo, tốc độ thời gian trôi cũng biến hóa theo.
Trong nháy mắt, hai bên đã giao thủ mấy chục lần, Thánh Chủ nhất thời không chiếm được thế thượng phong. Giới Tổ và Vu Tổ đều mỉm cười lui sang một bên.
"Vù."
Kiếm quang nhanh chóng bay ngược về, rơi vào vỏ kiếm sau lưng Kiếm Chủ.
Thánh Chủ cũng dừng tay, trường mâu trong tay biến mất vào hư không, y đứng đó, cẩn thận quan sát Kiếm Chủ ở phía xa.
"Trước đây ta đã cảm thấy ngươi rất bất phàm, bây giờ xem ra, vẫn là ta đã đánh giá thấp ngươi." Thánh Chủ mỉm cười khen ngợi, "Ngươi trở thành Vũ Trụ Thần, lặng lẽ không một tiếng động mà đã sớm đạt tới tầng thứ hai. Nay vừa mới phát động đã thành công đoạt đi một phần lực lượng của ta. Xem chiêu vừa rồi của ngươi... thực lực đã không thua gì Đao Hoàng, nếu tu hành thêm một thời gian nữa, vượt qua Giới Tổ và Mẫu Tổ cũng không phải là không có khả năng."
"Thánh Chủ quá khen." Kiếm Chủ bình tĩnh nói.
Ẩn mình tu hành mấy kỷ nguyên.
Một khi bùng nổ...
Đã có thể chính diện đối đầu với Thánh Chủ.
"Thiên phú và ngộ tính của ngươi quả thực là số một kể từ khi Cổ thánh giới nguyên thủy khai sinh đến nay." Thánh Chủ cười nói, "Tương lai có lẽ ngươi sẽ có tư cách trở thành đối thủ thật sự của ta."
Đao Hoàng, Vu Tổ, Giới Tổ đứng bên cạnh nghe vậy trong lòng đều vô cùng cảm khái, bọn họ cũng phải thừa nhận ‘Kiếm Chủ’ kinh tài tuyệt diễm đến mức nào, thực lực đột phá nhanh chóng và mạnh mẽ ra sao. Quan trọng là, họ chưa từng thấy Kiếm Chủ trải qua thất bại lớn nào, cũng không kinh qua bao nhiêu trận chiến tôi luyện, mà đã một mạch đạt tới cảnh giới hôm nay.
"Điều đáng tiếc duy nhất là ngươi sinh ra quá muộn." Thánh Chủ mỉm cười bình tĩnh, không hề tức giận, "Ngươi sinh ra quá muộn, Hủy Diệt Ma Tộc ngày càng cường đại, thời gian còn lại cho ngươi cũng không nhiều nữa."
"Hy vọng ngươi có thể đạt tới tầng thứ ba trước đại nạn cuối cùng, như vậy, thế giới này sẽ đặc sắc hơn nhiều." Thánh Chủ nhìn Kiếm Chủ cười cười, rồi lập tức xoay người biến mất vào hư không.
"Cứ thế mà đi rồi sao?" Vu Tổ có chút kinh ngạc.
"Đi cũng dứt khoát thật, bị Kiếm Chủ đoạt đi một phần lực lượng mà vẫn có thể bình tĩnh như thế." Giới Tổ nhỏ gầy nói, "Xem ra từ lần trước bị Cổ Kỳ phá hỏng đại sự, cộng thêm việc Hủy Diệt Ma Tộc ngày càng cường đại, Thánh Chủ hẳn đã từ bỏ một vài mưu tính trong quá khứ của hắn."
Vu Tổ gật đầu: "Ừm, lần trước chỉ vì hả giận mà đã vận dụng một phần bản nguyên lực để giết chết Cổ Kỳ! Lần này bị Kiếm Chủ đoạt đi một phần lực lượng mà vẫn có thể bình tĩnh lạnh nhạt như vậy... hẳn là hắn đã từ bỏ một số kế hoạch trong quá khứ."
"Đối với Thánh Chủ, lúc nào cũng phải cẩn thận." Đao Hoàng lại nói, "Không chừng hắn thấy việc không thể thành nên cố ý mê hoặc chúng ta."
Kiếm Chủ cũng gật đầu.
...
Cổ thánh giới.
Thánh Chủ khoanh chân ngồi trên giường đá đen, khuôn mặt bình tĩnh: "Kiếm Chủ này thực lực tăng lên thật nhanh, mới bao lâu mà đã có thể chính diện giao thủ với ta. Hắn thăng tiến quá thuận lợi, không hề gặp phải trắc trở nào."
"Chẳng lẽ hắn từng nhận được ‘Giới Tâm Lệnh’?" Thánh Chủ lẩm bẩm, "Đáng tiếc ta cũng chỉ từng nghe nói về Giới Tâm Lệnh chứ chưa bao giờ có được nó."
Đông Lân thánh giới.
Trong một tửu lâu, Đao Hoàng cùng một nam tử mặc áo bào màu lam đậm ngồi đối diện nhau.
"Giới Tâm Lệnh?" Đao Hoàng kinh ngạc, "Sư phụ, ngài nói Kiếm Chủ có thể đã từng nhận được Giới Tâm Lệnh? Giới Tâm Lệnh là gì, sao con chưa từng nghe nói?"
"Ừm."
La thành chủ ngồi đó rót rượu, vừa uống vừa cười nói: "Ngươi đương nhiên chưa từng nghe nói. Giới Tâm Lệnh... trong vô số tu hành giả của toàn bộ hỗn độn hư không, những người biết đến nó chỉ sợ đếm trên đầu ngón tay. Kiếm Chủ hẳn là đã từng nhận được Giới Tâm Lệnh, hơn nữa còn sử dụng rồi! Cho nên tu hành mới có thể tiến bộ nhanh chóng như thế. Đương nhiên đây chỉ là phán đoán của ta, nói không chừng thiên phú của hắn thật sự nghịch thiên, chỉ cần bế quan tu hành đã đạt tới trình độ như vậy."
"Sư phụ, rốt cuộc Giới Tâm Lệnh là gì?" Đao Hoàng vội hỏi.
"Một loại bí bảo đặc thù." La thành chủ cười nói, "Muốn có được và sử dụng nó cần phải có duyên phận. Dù sao cũng chỉ những tu hành giả có thiên phú và ngộ tính cực cao, được Giới Tâm Lệnh công nhận mới có thể sở hữu nó. Nếu không, dù nó ở ngay trước mặt, ngươi cũng không thể nhìn thấy."
"Ở ngay trước mặt cũng không nhìn thấy?" Đao Hoàng càng thêm nghi hoặc.
Bí bảo.
Quả thực có một số bí bảo rất đặc thù, như thanh trường mâu loang lổ mà Thánh Chủ sử dụng, lai lịch của nó chính là một dấu hỏi lớn! Hay như ‘Hỏa Ngục Tam Giới Đỉnh’, lai lịch cũng là một bí ẩn.
Bí bảo đặc thù ‘Giới Tâm Lệnh’? Đao Hoàng trước đây quả thật chưa từng nghe qua.
"Đi đi, tu hành cho tốt vào, ngươi là đồ đệ của ta, đừng để bị Kiếm Chủ thật sự vượt qua." La thành chủ cười nói.
"Vâng, đệ tử cáo lui." Đao Hoàng lập tức đứng dậy.
Hắn quả thực có cảm giác cấp bách.
Hắn mới là lãnh tụ cao nhất của sáu đại thánh địa! Sư phụ ‘La thành chủ’ tuy mãi kẹt ở Hỗn Độn Cảnh, nhưng cảnh giới lại cao đến mức khó tin. Sư phụ đã sáng tạo ra ‘Tinh Thần điện’ và bằng lòng chỉ dẫn cho các Vũ Trụ Thần khác. Những người như Ma Sơn thủy tổ, Dao Quang chi chủ, Thiên Ngu lão tổ, Hư Không thủy tổ, Vân Xà đại điện… ai nấy cũng đều khiêm tốn thỉnh giáo.
Dù sao La thành chủ cũng là Hỗn Độn Cảnh, nhưng thực lực lại mơ hồ được xem như có chiến lực của Vũ Trụ Thần tầng thứ hai.
Chỉ bàn về cảnh giới, e rằng ngài ấy còn ở trên cả Thánh Chủ. Tuy nhiên, vì đã vi phạm một loại cấm kỵ nào đó không rõ, La thành chủ dường như vĩnh viễn không thể trở thành Vũ Trụ Thần. Nhưng cảnh giới quá cao, muốn bái ngài làm thầy nhiều vô số kể, chỉ là ngài không thèm thu đồ đệ, cũng chỉ có một số ít Vũ Trụ Thần được ngài bằng lòng chỉ điểm. Cho nên mới có liên minh ‘sáu đại thánh địa’.
Sợi dây ràng buộc thật sự của sáu đại thánh địa... chính là La thành chủ.
Kiếm Chủ là một thành viên của Thái Hư thiên cung, cũng có thể được La thành chủ chỉ điểm, hơn nữa còn được La thành chủ vô cùng coi trọng... Nhưng, Đao Hoàng mới là thân truyền đệ tử, La thành chủ đối với hắn mới là người chỉ điểm nhiều nhất.