Hiện tại cảnh giới đã tăng, ảo diệu hỏa diễm cũng được nâng cao, uy lực của Thủy Hỏa Giao Long Sát cũng tăng lên nhiều! Trận thứ chín nắm chắc phần thắng rất lớn, thậm chí có thể xông tới trận thứ mười!
“Thắng trận thứ chín sao?” Đông Bá Tuyết Ưng thầm cảm thán, “Trong một vạn năm qua, người lợi hại nhất cũng chỉ đến được trận thứ chín mà thôi.”
Huyết mạch Thái Cổ của mình chỉ thuộc loại bình thường mà cũng có thể thắng được trận thứ chín! Đây sẽ là chuyện chói mắt đến mức nào?
Nếu thắng được trận thứ mười, thì càng thêm rung động!
“Đây là lần đầu tiên ta triển lộ thực lực trước mặt đông đảo Siêu Phàm của toàn nhân loại!” Đông Bá Tuyết Ưng thầm nghĩ, “Tất nhiên phải toàn lực ứng phó! Toàn lực thể hiện bản thân!”
Mình càng thể hiện ra yêu nghiệt, Tân Hỏa Cung chắc chắn sẽ càng coi trọng. Dựa theo lịch sử Hạ tộc mà mình biết, nhân loại Hạ tộc trước nay luôn gặp đủ loại nguy cơ, cho nên nếu mình đủ yêu nghiệt, hẳn sẽ nhận được sự quản lý và bồi dưỡng tốt hơn! Thậm chí nếu có ai muốn treo thưởng truy sát mình, cái giá mà Huyết Nhận tửu quán đưa ra cũng sẽ càng thêm kinh người!
Tóm lại, biểu hiện càng yêu nghiệt, chỗ tốt càng nhiều.
“Ừm, giữ chín hướng mười!” Đông Bá Tuyết Ưng thầm nhủ.
“Thật mong chờ.”
Đông Bá Tuyết Ưng tham gia Siêu Phàm sinh tử chiến vẫn luôn rất bình tĩnh, nhưng trong lòng hắn cũng có một chút tâm tư xấu xa, hắn rất mong chờ được nhìn thấy cảnh tượng các Siêu Phàm khác phải há hốc mồm kinh ngạc.
...
Rất nhanh.
Đông Bá Tuyết Ưng lại một lần nữa vào sân.
Đứng trong sân đấu, Đông Bá Tuyết Ưng rất bình tĩnh, ngẩng đầu nhìn về phía khu khán đài phía đông bên trái, nơi có các Siêu Phàm đang ngồi. Hắn cũng đã nhìn thấy Trì Khâu Bạch, Bành Sơn và một nhóm hảo hữu Siêu Phàm của phủ An Dương, ai nấy đều mỉm cười với Đông Bá Tuyết Ưng, có người còn giơ nắm đấm lên cổ vũ.
“Sẽ cho các ngươi một bất ngờ thật lớn.” Tâm niệm của Đông Bá Tuyết Ưng cảm ứng thiên địa, bao phủ toàn bộ sân đấu. Sau khi Vạn Vật Cảnh đạt tới tầng thứ hai, Đông Bá Tuyết Ưng hiển nhiên càng thêm tự tin!
“Thùng!” Một tiếng trống trầm nặng vang lên.
Một cái bóng khổng lồ từ trên trời giáng xuống, đó là một con khỉ đen cao chừng mười thước. Trong tay con khỉ đen còn vác một cây chùy lớn cán dài, mà cây chùy đó phải dài hơn mười thước!
“Sinh vật luyện kim Siêu Phàm.” Đông Bá Tuyết Ưng thầm nhủ.
Trận đầu tiên của mỗi lượt đều khá an toàn.
Bất kể là đấu khí phân thân của Công Lương Viễn, hay là sinh vật luyện kim trước mắt này, nhiều nhất cũng chỉ có thể làm Đông Bá Tuyết Ưng bị thương nặng, chứ không lấy mạng hắn. Nhưng sau đó, trận thứ tám, trận thứ chín đều là tử chiến sinh tử.
Tuy tương đối an toàn, nhưng độ khó lại rất cao.
Đấu khí phân thân, thắng cũng không dễ! Con sinh vật luyện kim này... càng khó hơn!
“Gàoooo~~~” Con khỉ đen sải bước lao tới, vung cây chùy lớn, uy thế đó đã khiến người ta kinh hãi.
Đông Bá Tuyết Ưng cũng lập tức bùng nổ lực lượng huyết mạch, dòng khí màu máu mơ hồ bốc lên, trực tiếp nghênh chiến.
Rầm rầm rầm...
Trong nháy mắt đã giao thủ mấy chục chiêu, đồng thời cũng khiến Đông Bá Tuyết Ưng có chút bất đắc dĩ: “Sinh vật luyện kim Siêu Phàm này khỏe vô cùng, hơn nữa thân thể không thể phá vỡ... Ảo diệu của nước căn bản không thắng được!”
Thương pháp ẩn chứa ảo diệu của nước quá âm nhu, không đủ cương mãnh! Dưới lực lượng bùng nổ cũng không lay động được sinh vật luyện kim Siêu Phàm cường đại này.
“Oành~~~~”
Ngọn lửa hừng hực lập tức tràn ra, nhiệt độ cực cao, hơn nữa lực áp bách vô hình của hỏa diễm cũng bao phủ lấy sinh vật luyện kim Siêu Phàm kia.
“Vạn Vật Cảnh tầng thứ hai?”
Các Siêu Phàm xem cuộc chiến đều kinh ngạc đứng dậy, bao gồm cả mấy vị Bán Thần cao cao tại thượng kia cũng có chút kinh ngạc.
“Ngã!” Kỹ xảo chiến đấu của Đông Bá Tuyết Ưng hiển nhiên vượt xa một sinh vật luyện kim đơn thuần. Thân hình hắn lóe lên, trường thương quét ngang mang theo ngọn lửa hừng hực, đột nhiên quất vào cạnh đầu gối chân trái của con khỉ... Nhất thời, thân thể con khỉ đen hơi nghiêng đi. Đông Bá Tuyết Ưng theo đó nhảy lên, trường thương đột ngột vung ra, trực tiếp bổ vào mặt con khỉ đen!
Bồng~~~~ Con khỉ đen bị đánh ngã văng xuống đất!
Nó là một sinh vật luyện kim, kỹ xảo chiến đấu vốn đã thua xa nhân loại Siêu Phàm, chỉ nhờ thân thể không thể phá vỡ và lực lượng cường đại nên mới khó bị đánh bại. Sự âm nhu quỷ dị đối với nó không có ý nghĩa, chỉ có uy lực đủ mạnh mới có thể tổn thương đến nó.
...
“Thế mà thắng!” Đôi mắt xinh đẹp của Bộ thành chủ mơ hồ có hồng quang lóe lên, nàng quan sát phía dưới, khóe miệng hơi nhếch lên, “Không ngờ tiểu gia hỏa này lại đạt tới Vạn Vật Cảnh tầng thứ hai, hắn mới bao nhiêu tuổi chứ.”
“Tư Không, chúc mừng.” Bên cạnh, Hạ sơn chủ nói.
“Ha ha...” Tư Không Dương quan chủ cười lớn, lập tức khiêm tốn nói, “Hắn còn trẻ tuổi lắm, hiện tại không tệ không có nghĩa là tương lai cũng ưu tú!”
Hạ sơn chủ lạnh nhạt nói: “Có thể trong thời gian ngắn như thế đã đạt tới Vạn Vật Cảnh tầng thứ hai, bước vào Thánh Cấp là không có vấn đề.”
“Không thành Bán Thần thì cũng chỉ là mây khói thoảng qua mà thôi.” Tư Không Dương thản nhiên nói.
Bán Thần, mới là bá chủ trên thế giới này.
Một nhóm các Bán Thần quyết định mọi thứ trên thế giới này. Nhân loại luôn chiếm ưu thế, cho nên thế giới này mới do nhân loại thống trị.
Đương nhiên, Siêu Phàm Phi Thiên Cấp, Siêu Phàm Thánh Cấp chính là hy vọng, những kẻ cực kỳ ưu tú trong số họ mới có hy vọng trở thành Bán Thần.
Cho nên...
Tân Hỏa Cung để những Siêu Phàm Phi Thiên Cấp này tiến hành rèn luyện sinh tử! Siêu Phàm Thánh Cấp cũng phải đi đến từng thế giới loại nhỏ, thậm chí là thế giới loại lớn để mạo hiểm! Để trong số họ có thể sản sinh ra càng nhiều Bán Thần hơn.
...
Đông Bá Tuyết Ưng cũng hiểu đạo lý đơn giản này, cho nên hắn muốn ở Siêu Phàm sinh tử chiến thể hiện tài năng của bản thân! Chỉ có tài năng của mình đủ chói mắt, Tân Hỏa Cung mới coi trọng mình, bồi dưỡng mình tốt hơn! Khả năng mình tử vong trên con đường Siêu Phàm cũng sẽ thấp hơn.
Dù sao Siêu Phàm Phi Thiên Cấp, rất nhiều người đều chết ở Tân Hỏa thế giới.
Thật sự chết già, rất ít, rất ít!
“Thùng~~~” một tiếng trống trầm nặng vang lên.
Trận thứ tám bắt đầu.
Vô số phàm nhân khẩn trương, kích động nhìn theo.
“Trận thứ tám, trận thứ tám đến rồi! Ta sống ở Hạ Đô thành hơn tám mươi năm, Siêu Phàm sinh tử chiến cũng xem rất nhiều lần, nhưng từ trước tới giờ chưa từng được xem trận thứ tám!”
“Ta cũng chưa từng được xem.”
“Đông Bá Tuyết Ưng đại nhân này còn trẻ như vậy mà đã đánh đến trận thứ tám.”
Các phàm nhân thấp giọng nghị luận, đồng thời khẩn trương quan sát, muốn nhìn thấy đối thủ trận thứ tám của Đông Bá Tuyết Ưng.
Bọn họ kích động khẩn trương, các Siêu Phàm cũng nghiêm túc quan sát, rất nhiều người đều đứng dậy theo dõi!
“Vù.”
Một bóng người xinh đẹp từ trên trời giáng xuống.
Đó là một con khổng tước màu vàng tuyệt đẹp, cao chừng bốn năm thước. Chỉ có điều, đôi mắt của nó lại đỏ như máu. Đây chính là ‘Kim Quang Ma Khổng Tước’ trong truyền thuyết, một loại ma thú phi thường lợi hại, bình thường đã là ma thú Lục Giai. Mà con Kim Quang Ma Khổng Tước này... đã đột phá bước vào Siêu Phàm, sở hữu lực lượng Phi Thiên Cấp đỉnh phong
ღ Dòng chữ cũ hoá hoa mới ღ