“Chu Yểm truyền thừa của hắn đã đạt tới Đệ Thập Biến, ngươi không nhìn ra sao?” Lão giả nhỏ gầy nghiến răng. Hắn tuy đã xem Đông Bá Tuyết Ưng là đồ đệ, nhưng trên thực tế vẫn chưa chính thức thu nhận! Vì vậy, khi đối mặt với Đông Bá Tuyết Ưng, Thánh Chủ đã không phát hiện ra bất cứ điều gì đặc biệt. Về phần Chu Yểm truyền thừa? Hắc Đế đã đem Tứ Cực truyền thừa truyền bá ra ngoài, người học được nhiều không đếm xuể.
Những kẻ đó đều không có tư cách được gọi là đồ đệ của Thạch lão quái.
“Ta tuy cảm thấy tên đồ đệ này của ta có hơi ngốc nghếch, hơi lương thiện, khiến bản thân phải vất vả mệt mỏi. Nếu là ta, chắc chắn sẽ không mệt đến thế, nhưng ta lại vô cùng hài lòng về đứa đồ đệ này.” Lão giả nhỏ gầy gầm nhẹ, “Tên ma đầu nhà ngươi, ngươi dám giết nó. Được lắm, để ta xem thực lực của ngươi tu hành đến mức nào rồi.”
“Ngươi đừng có nổi điên.” Thánh Chủ biến sắc.
Phía sau lão giả nhỏ gầy lại hiện lên một hư ảnh màu đen vô cùng khổng lồ. Hư ảnh này có một chiếc mai rùa cực lớn, toàn thân còn lại là từng khối lân giáp tựa nham thạch, cùng với một cái đầu hung tợn.
Giờ phút này, Thạch lão quái đang tràn ngập lửa giận.
Tiểu gia hỏa đó, một tiểu gia hỏa có năm tháng tu hành còn rất ngắn ngủi, hắn còn chưa kịp đến trước mặt tên đồ đệ này để thể hiện thực lực và chủ động thu nhận! Vậy mà đã chết rồi, hắn ngập tràn lửa giận cần được trút ra, hắn muốn báo thù cho đồ đệ!
Ầm ầm ầm!
Cổ Thánh hóa thân toàn thân màu đen xuất hiện, gần như ngay lập tức hợp nhất với Thánh Chủ.
Hiển nhiên, khi đối mặt với một Thạch lão quái đang điên cuồng, Thánh Chủ cũng lập tức dốc toàn lực, bởi vì hắn biết, nếu không làm vậy, hắn thật sự có thể bị giết chết! Trong lòng Thánh Chủ cũng có chút cay đắng, hắn bắt sống Đông Bá Tuyết Ưng, chuẩn bị sẵn rượu ngon, cuối cùng vẫn là công dã tràng, Đông Bá Tuyết Ưng thà chết chứ không đáp ứng hắn.
Chết thì cũng chết rồi, Thánh Chủ tuy tức giận, nhưng chuyện cũng đã qua.
Chỉ là Thạch lão quái khủng bố đã ra mặt! Thánh Chủ biết, trong toàn bộ hỗn độn hư không, người thật sự khiến hắn kiêng kị và đau đầu chỉ có một vị, chính là Thạch lão quái thường xuyên ngủ say này. Từ lúc Cổ Thánh giới nguyên thủy sinh ra cho đến khi hỗn độn hư không cuối cùng bị phá diệt, Thạch lão quái nói không chừng từ đầu đến cuối cũng chỉ tỉnh lại vài lần mà thôi.
Những lúc khác đều đang ngủ say.
Nhưng trong lòng Thánh Chủ, người hắn kiêng kị nhất vẫn luôn là vị Thạch lão quái này! Ngay cả sư phụ của Vạn Giới lâu chủ, Xích Mi sơn chủ, hay vị La thành chủ thần bí khó lường kia... trong lòng Thánh Chủ, mức độ uy hiếp đều không bằng vị Thạch lão quái này.
Nhưng hôm nay, Thạch lão quái hiển nhiên đã nổi giận!
Hối hận, cay đắng, bất đắc dĩ, Thánh Chủ dù không muốn cũng chỉ có thể toàn lực ứng chiến! Hắn cũng không muốn sơ ý mà bị đánh chết tươi!
...
Cùng lúc này tại Thái Hư thiên cung.
Thiên Ngu lão tổ, Kiếm Chủ và Hư Không thủy tổ đang gặp mặt nhau, Hư Không thủy tổ cũng đã nhận được chiếc vòng tay trữ vật đó.
“Tuyết Ưng đã nói, môn bí thuật này không thể dễ dàng truyền ra ngoài, người hắn thật sự tin tưởng chính là ba vị chúng ta.” Thiên Ngu lão tổ nói, “Ta và Kiếm Chủ đều đã xem qua, nhưng chúng ta không có nghiên cứu quá sâu về hư không, trong thời gian ngắn cũng không học được.”
Hư Không thủy tổ cầm vòng tay, lòng trĩu nặng bi thương.
Trình độ của hắn ở phương diện hư không sâu sắc đến mức nào? Chỉ cần liếc mắt một cái là lập tức học được, Phá Giới Truyền Tống Thuật này cũng đã mở ra cho hắn một cánh cửa khác để nghiên cứu hư không.
Nhưng giờ phút này, hắn không có chút vui mừng nào, chỉ có bi thương và đau lòng.
“Cổ Kỳ đồ nhi, sư phụ vô năng, không thể bảo vệ được con, nay đồ đệ của con là Đông Bá Tuyết Ưng cũng chết dưới tay Thánh Chủ!” Hư Không thủy tổ căm hận, “Ta, kẻ làm sư tổ này, thật vô năng, vô năng! Ta thề... cuộc đời này dù liều mạng cũng phải giết chết Thánh Chủ, không tiếc bất cứ giá nào, không tiếc tất cả.”
Hư Không thủy tổ vốn nhiệt tình yêu thương chúng sinh, hắn vốn đã phẫn nộ với việc Thánh Chủ muốn thao túng chúng sinh, nay đồ đệ và đồ tôn ưu tú nhất lại liên tiếp chết dưới tay Thánh Chủ.
“Việc này không nên chậm trễ, không thể để Tuyết Ưng uổng phí tâm huyết.” Hư Không thủy tổ trầm giọng nói, “Môn bí thuật này không thể truyền ra ngoài, nhưng chúng ta vẫn nên lập tức mời Vu Tổ, Đao Hoàng bọn họ tới đây, lập tức đi hủy diệt ba sào huyệt cấp Kim Giáp mà Tuyết Ưng đã phát hiện.”
“Ừm.” Thiên Ngu lão tổ và Kiếm Chủ gật đầu.
Rất nhanh, Vu Tổ, Giới Tổ, Đao Hoàng bọn họ đều biết được tin tức, ai nấy đều chấn động, không thể tin rằng tiểu gia hỏa tên Đông Bá Tuyết Ưng lại cứ thế bỏ mạng! Đặc biệt là Giới Tổ, hắn biết rõ sư phụ mình muốn thu Đông Bá Tuyết Ưng làm đồ đệ.
Đông Bá Tuyết Ưng đã tra xét hơn phân nửa khu vực của hành lang mê giới, ngoài sào huyệt cấp Kim Giáp lần trước, lại phát hiện thêm ba cái nữa. Vu Tổ, Đao Hoàng bọn họ vừa mừng vừa sợ, nhưng cũng không khỏi thở dài.
Nhưng bọn họ không dám trì hoãn.
Ngay lập tức, Vu Tổ, Hư Không thủy tổ và Đao Hoàng, ba vị liên thủ hành động, hướng về phía hành lang mê giới.
“Vù.”
Trong hành lang mê giới.
Bản thân Hư Không thủy tổ đã am hiểu đại na di siêu trường cự ly, nay lại học được Phá Giới Truyền Tống Thuật, tự nhiên càng thêm dễ dàng. Thậm chí linh hồn của hắn mạnh hơn, cảnh giới cao hơn, phạm vi “nhìn trộm” cũng lớn hơn Đông Bá Tuyết Ưng rất nhiều, rõ ràng hơn rất nhiều.
“Ở đây.” Hư Không thủy tổ cầm một khối lệnh bài do Đông Bá Tuyết Ưng để lại, tín vật có thể cảm ứng ký hiệu không gian. Sau vài lần thi triển Phá Giới Truyền Tống Thuật, hắn đã mang theo Vu Tổ và Đao Hoàng đến một không gian bị phong bế.
Bên trong không gian phong bế.
Hư Không thủy tổ đã tìm được ký hiệu không gian mà Đông Bá Tuyết Ưng lưu lại.
“Đây là ký hiệu không gian, sào huyệt cấp Kim Giáp ở ngay xung quanh đây.” Hư Không thủy tổ bắt đầu xem xét bốn phía, trong lòng không khỏi cảm thán. Thuật đại na di siêu trường cự ly của hắn tuy cũng có thể cảm ứng ở khoảng cách xa, nhưng lại vô cùng mơ hồ. Còn “Phá Giới Truyền Tống Thuật” chẳng những thi triển vô cùng dễ dàng, mà việc nhìn trộm xung quanh còn rõ ràng hơn gấp ngàn vạn lần.
Đặc biệt là khi nhìn trộm ở khoảng cách gần, quả thực cứ như đích thân lạc vào một cảnh giới kỳ diệu.
“Thấy rồi, nhưng không vội, ta tìm tiếp hai ký hiệu không gian còn lại đã.” Hư Không thủy tổ nói, “Chờ ta xác định được vị trí của cả ba sào huyệt cấp Kim Giáp, chúng ta sẽ hành động liên tiếp. Không ra tay thì thôi, một khi ra tay là phải dùng tốc độ nhanh nhất liên tục phá hủy cả ba sào huyệt.”
“Được.” Vu Tổ và Đao Hoàng đều đồng ý.
Đông Bá Tuyết Ưng đã vất vả vạn ức năm tìm kiếm và lưu lại ký hiệu không gian, Hư Không thủy tổ có chỉ dẫn nên việc tìm kiếm trở nên đơn giản, rất nhanh đã hoàn toàn xác định được.
❂ Từng câu chữ → hóa vần ca ← Thiên Lôi Trúc thắm tình bao la ❂