Ta trước kia chủ tu ba con đường là hư giới, sát lục và dao động.
Nhưng bởi vì Hành Giả Bí Tàng, bốn bức tranh tuyệt học của Cửu Vân đế quân, lân giáp của Mạch Cổ tướng quân, vạn ức năm tu hành trong hành lang mê giới... Tất cả những điều đó đều giúp cho tích lũy của Đông Bá Tuyết Ưng về hư không trở nên vô cùng hùng hậu. Tính toán nghiêm túc thì trong bốn phương diện lớn, hư giới xếp thứ nhất, hư không phải xếp thứ hai, sát lục thứ ba, còn dao động xếp thứ tư.
“Ô...”
Lần này vừa ngưng thần cảm ứng chí cao quy tắc, sau hơn nửa tháng, hắn đã không còn nghi hoặc gì nữa mà có được phán đoán rõ ràng.
“Phiền phức rồi.”
“Nguyên nói không sai, chí cao quy tắc của Giới Tâm đại lục hoàn toàn khác với nơi ta đến! Dưới chí cao quy tắc, rất nhiều quy tắc ảo diệu cũng biến đổi to lớn.” Đông Bá Tuyết Ưng tuy cảm thấy phiền phức, nhưng lại không hề lo lắng, bởi vì trăm sông đổ về một biển, tuy ảo diệu khác nhau, nhưng rất nhiều cấu trúc đều tương đồng, nơi này cũng có chí cao quy tắc, vũ trụ quy tắc, quy tắc cấp độ hỗn độn...
Tích lũy của mình vẫn còn đó, muốn tu hành trở lại vẫn có nắm chắc.
“Hơn nữa đây cũng là một loại rèn luyện, tu hành dưới các chí cao quy tắc khác nhau cũng là một sự rèn luyện đối với bản thân ta. Như vậy hy vọng đột phá trở thành Vũ Trụ Thần cũng lớn hơn.” Đông Bá Tuyết Ưng thầm nghĩ. Trong thông tin ẩn chứa trong ‘Giới Tâm Lệnh’, Nguyên đã sớm nói, tới Giới Tâm đại lục, nơi này có nội tình sâu hơn, hơn nữa tu hành dưới chí cao quy tắc khác nhau cũng có ích cho việc đột phá trở thành Vũ Trụ Thần.
“Bốn con đường ta am hiểu là hư giới, sát lục, dao động, ba con đường này biến hóa đều rất lớn. Chỉ có ‘hư không’ là có rất nhiều điểm tương đồng.” Đông Bá Tuyết Ưng thầm thở phào một hơi, tin rằng Hư Không nhất đạo của mình sẽ tăng lên nhanh nhất, “Bất kể là hỗn độn hư không hay Giới Tâm đại lục, đối với hai nguyên thế giới này mà nói, ‘Hư Không’ đều là thành phần cấu tạo quan trọng. Hư không có nhiều điểm tương đồng cũng là điều hợp lẽ.”
Chỉ cảm ứng hơn nửa tháng.
Phương diện hư không của hắn đã tăng lên tới Thần cấp, đây còn là do linh hồn quá yếu, tìm hiểu quá chậm.
“Thử cảm ứng bên ngoài một chút.” Đông Bá Tuyết Ưng không dám để dao động linh hồn lan ra ngoài dò xét, dù sao xét từ huyết mạch của thân thể này, lai lịch nhất định phi phàm.
Hắn chỉ ngưng thần cảm ứng, cẩn thận lắng nghe âm thanh bên ngoài.
“Mẫu thân, người bớt giận.”
“Tỳ nữ này đâu phải đến hầu hạ ta, căn bản là đến chọc tức ta.”
Bên ngoài, trong phòng.
Phụ nhân quấn áo bào dày nằm tựa ở đó, vẫn không nhịn được nói: “Lúc trước ta đã từ chối mãi, không cần tỳ nữ! Trong hầu phủ cứ ép buộc sắp xếp tỳ nữ này tới.”
“Đây là quy củ của hầu phủ, mẫu thân có thai, tự nhiên sẽ sắp xếp tỳ nữ đến. Mẫu thân với con ở trong phủ vốn thân phận thấp kém, tỳ nữ này chỉ cần không ngốc thì khẳng định càng nghe lời đại phu nhân hơn, chúng ta chịu đựng thêm chút, đừng gây chuyện, chọc giận đại phu nhân, e là phải chịu nhiều khổ sở hơn. Chỉ có thể hận con vô dụng, đến nay mới miễn cưỡng trở thành Chân Thần, địa vị chỉ khá hơn tỳ nữ một chút.” Nữ tử áo xanh bên cạnh thấp giọng nói.
“Không trách con, muốn trách thì trách ta thực lực yếu, cũng trách phụ thân các con độc ác.” Phụ nhân thở dài.
“Phụ thân ông ấy...” Nữ tử áo xanh cũng lắc đầu.
Đối với người phụ thân đó, hai mẹ con họ đã sớm thất vọng, có lẽ dù nhìn thấy từ xa, phụ thân cũng chưa chắc nhận ra họ. Dù sao có một số đứa con, sau khi sinh ra cũng chưa từng gặp mặt phụ thân.
“Kẹt.”
Cửa sân bên ngoài bỗng nhiên được đẩy ra.
Điều này làm hai mẹ con trong phòng vội vàng nhìn ra ngoài, ngoài cửa đình viện, một tỳ nữ bưng khay gỗ tiến vào, lạnh nhạt nói: “Phu nhân, đây là ‘Thất Thần Linh Hoa Trà’ trong phủ đưa tới.”
Hai mẹ con trong phòng vội đứng dậy, bởi vì các nàng liếc mắt đã thấy một vị lão giả đang đứng ngoài cửa sân, lão giả đang lạnh như băng nhìn vào trong sân.
Phụ nhân vội đi tới, ngoan ngoãn nhận lấy bát Thất Thần Linh Hoa Trà, rồi ngửa đầu uống cạn. Một bát Thất Thần Linh Hoa Trà này... có lẽ cả đời ở trong phủ nàng cũng không mua nổi, là Hỏa Liệt hầu phủ chuyên môn chuẩn bị cho mỗi một đứa trẻ đang được thai nghén, để thai nhi có thể trưởng thành tốt hơn, mạnh mẽ hơn.
“Ừm.” Thấy phụ nhân uống cạn, lão giả mới quay đầu rời đi.
Hai mẹ con lúc này mới quay về phòng, tỳ nữ bên ngoài cười khẩy rồi lại đi ra, cũng lười biếng hầu hạ. Nàng ta căn bản không đặt vị phu nhân này vào mắt, dù sao nếu không phải giờ phút này đang mang thai, vị phu nhân này ở trong Hỏa Liệt hầu phủ cũng thuộc loại địa vị cực thấp, chẳng hơn tỳ nữ là bao. Căn bản không có tư cách có người hầu kẻ hạ. Dù sao loại ‘phu nhân’ này, trong Hỏa Liệt hầu phủ khổng lồ phải tính bằng chục vạn.
Một người con trai bất kỳ của Hỏa Liệt hầu cũng có mấy chục thậm chí mấy trăm nữ nhân.
Bản thân Hỏa Liệt hầu đã có 36 người con. Con cháu đời đời sinh sôi nảy nở phía dưới thì càng vô số kể... Cho nên thân phận huyết mạch đích hệ của Hỏa Liệt hầu cũng không tôn quý, có thể thành Hư Không Thần mới xem như có địa vị quan trọng một chút. Về phần cả đám ‘phu nhân’ thì địa vị tự nhiên càng thấp. Trừ phi con cái họ sinh ra rất lợi hại, mẹ quý nhờ con!
“Nguyệt Nhi, ta luôn cảm thấy dược hiệu của ‘Thất Thần Linh Hoa Trà’ yếu hơn so với trong truyền thuyết.”
Trong phòng, phụ nhân truyền âm nói: “Ài, đệ đệ con ở trong bụng ta, tiên thiên đã yếu ớt. Nếu Thất Thần Linh Hoa Trà trợ giúp không đủ lớn, e rằng sau khi sinh ra không thể trở thành Chân Thần! Huyết mạch yếu, về sau tu hành sẽ càng khó.”
“Mẫu thân, đại phu nhân không dám không cho người uống Thất Thần Linh Hoa Trà, nhưng giở chút thủ đoạn thì vẫn rất dễ dàng.” Nữ tử áo xanh cũng truyền âm nói.
Những lời này các nàng cũng không dám nói lớn tiếng.
“Đệ đệ của con có lẽ là đứa con thứ 340 của phụ thân con rồi, tiên thiên đã yếu ớt, về sau e cũng tiền đồ xa vời, phụ thân con chỉ sợ cũng không thèm đến liếc một cái.” Phụ nhân lắc đầu, nàng lúc trước là một nữ tử bình thường trong Hỏa Liệt thành, chỉ vì dung mạo được coi trọng mà bị bắt vào phủ, vị trượng phu kia của nàng khi nào nhớ tới mới ra lệnh cho người triệu nàng đến lâm hạnh, sau đó liền vứt ra sau đầu.
...
Bên kia.
“Tiện tỳ đó đã uống Thất Thần Linh Hoa Trà.” Lão giả cung kính nói.
Ngồi ở nơi đó là một nữ tử áo đỏ, khí tức mênh mông cuồn cuộn, là cấp độ Hư Không Thần Hợp Nhất Cảnh.
“Ừm, tiện tỳ này rất biết sinh đẻ, lần trước để cô ta sinh một đứa con gái, không ngờ tên phế vật đó lại sủng hạnh cô ta một lần, chỉ một lần mà cô ta lại mang thai được một đứa bé trai.” Nữ tử áo đỏ cười lạnh, “Vô dụng, đám tiện tỳ này sinh nhiều nữa cũng vô dụng.”
“Phu nhân, phu nhân.”
Bên ngoài truyền đến tiếng gọi.
Một vị nam tử trung niên chạy vào, với vẻ mặt nịnh nọt, vội khom người nói: “Phu nhân, ta bây giờ một viên Vũ Trụ Tinh cũng không còn.”
ღ Dòng chữ cũ hoá hoa mới ღ