Virtus's Reader
Tuyết Ưng Lĩnh Chủ

Chương 1345: CHƯƠNG 1397: PHỤ THÂN ỨNG SƠN LIỆT HỖ (1)

Một vị nguyên lão lưng còng của hầu phủ mở miệng: “Nhung Tinh Lan, ngươi lần này mang thai bao lâu?”

“Mang thai mười lăm năm.” Nhung Tinh Lan lập tức đáp, thời gian mang thai của mỗi đứa trẻ sơ sinh đều sẽ được ghi lại, đặc biệt là với một người được xem là con cưng của trời như Đông Bá Tuyết Ưng.

“Mười lăm năm?” Hỏa Liệt hầu kinh ngạc.

“Sao có thể ngắn như vậy?” Bên cạnh, hai vị tông gia nguyên lão cũng nghi hoặc.

“Quá ngắn, mới mười lăm năm?” Hầu như toàn bộ cao thủ hầu phủ đang vây xem xung quanh đều cảm thấy vô cùng kinh ngạc, bởi vì đứa trẻ sinh ra càng kinh tài tuyệt diễm thì thời gian ở trong bụng mẹ sẽ càng lâu, đây gần như đã là thường thức! Nếu Đông Bá Tuyết Ưng ở trong bụng mẹ ba bốn trăm năm, bọn họ cũng không kinh ngạc, ngược lại chỉ có mười lăm năm khiến bọn họ cảm thấy chấn động.

“Ta vốn sẽ không ra ngoài nhanh như vậy.” Một giọng nói trong trẻo vang lên.

Tức thì, ánh mắt của toàn bộ cao tầng đều đổ dồn vào người Đông Bá Tuyết Ưng, nhìn đứa bé chân trần bụ bẫm, môi hồng răng trắng này. Đứa bé lại có chút tức giận nói: “Ta ở trong bụng mẫu thân đang rất thoải mái, lại nghe thấy bên ngoài có một kẻ gọi là Điền quản sự, muốn cưỡng ép đổ thuốc độc vào miệng mẫu thân ta. Mẫu thân ta liều mạng cũng không thể ngăn cản, ta cảm ứng được mọi chuyện xảy ra bên ngoài, biết là không ổn, lúc này mới lập tức cắt đứt liên hệ với mẫu thể, buộc phải chào đời sớm. Không tin các ngươi tự mình xem xét, nhất định có thể phát hiện ra nọc độc kia.” Nói xong, hắn chỉ về phía khối huyết nhục đã tách rời kia.

“Cái gì?”

“Bị ép chào đời sớm?”

“Nọc độc?”

Tất cả mọi người ở đây đều kinh hãi, sắc mặt Hỏa Liệt hầu càng thêm xanh mét. Thậm chí có các nguyên lão cũng dùng thuật hồi tưởng thời gian để điều tra, tuy thời không bị nhiễu loạn không nhìn thấy được cảnh Điền quản sự bức ép, nhưng cũng chính vì có sự nhiễu loạn nên mới bất thường! Hơn nữa, việc hồi tưởng thời gian cũng giúp bọn họ xác định, quả thực chỉ mang thai mười lăm năm.

“Quả thực mới mười lăm năm, mười lăm năm đã thai nghén ra một người có thiên tư như vậy, lại bị ép chào đời sớm. Nếu được thai nghén bình thường mấy trăm năm, thậm chí hơn một ngàn năm, e là huyết mạch sẽ còn nồng đậm hơn nhiều, sinh ra đã là Hợp Nhất Cảnh chăng.” Mọi người ở đây đều run sợ, không ít người còn nghiến răng nghiến lợi.

Sinh ra đã là Hợp Nhất Cảnh?

Toàn bộ Nam Vân quốc, số người sinh ra đã là Hợp Nhất Cảnh cũng chỉ có thể đếm trên đầu ngón tay, đều được dốc sức bảo hộ và bồi dưỡng, mỗi người đều dễ dàng trở thành Hỗn Độn Cảnh, ai nấy đều bất phàm, trong đó đã có hai vị được phong vương!

“Lớn mật!” Vị tông gia nguyên lão cao gầy càng quát lên giận dữ: “Một thiên tài như vậy của Ứng Sơn thị chúng ta, lại bị ép phải sinh non chỉ sau mười lăm năm, nếu không thì tiền đồ của tiểu oa nhi Ứng Sơn Tuyết Ưng này còn lớn hơn rất nhiều! Hỏa Liệt hầu, hầu phủ của ngươi thế mà lại có kẻ dám vi phạm tộc quy của Ứng Sơn thị ta.”

Hỏa Liệt hầu cũng lửa giận ngút trời.

“Ứng Sơn Liệt Hỗ đâu? Tên làm cha như hắn đang ở đâu?” Hỏa Liệt hầu lửa giận ngập trời, ánh mắt đảo qua một vòng nhưng cũng không thấy bóng dáng con trai mình.

“Hắn, hắn hẳn là còn ở Yên Vân lâu.” Bên cạnh có một vị lão nhân thấp giọng nói.

Ứng Sơn Liệt Hỗ, thực lực yếu kém, chỉ ham mê hưởng lạc. Những tinh anh cao tầng thực sự trong tộc đều khinh thường giao du với hắn, tự nhiên cũng không ai chuyên môn truyền âm cho hắn. Con cũng đã sinh ra rồi, mà kẻ làm cha vẫn còn ở chốn yên hoa hưởng lạc, thật đúng là trò cười. Nhưng dù sao cũng là đứa con thứ ba trăm bốn mươi rồi, Ứng Sơn Liệt Hỗ cũng không quá để tâm.

“Tra cho ta, tra, điều tra cho ra, rốt cuộc là ai đã hạ thủ! Còn nữa, đem tên ngu xuẩn Ứng Sơn Liệt Hỗ kia bắt về cho ta!” Giọng nói của Hỏa Liệt hầu vang vọng khắp bầu trời, mọi người xung quanh đều không dám hé răng, trong lòng Thiện Ngọc Nhạn Chân càng thêm run rẩy.

Yên Vân lâu là nơi tiêu tiền lớn nhất toàn bộ Hỏa Liệt thành, rất nhiều con em vương hầu gia tộc, cao thủ tu hành đều thích đến nơi này. Chỉ cần có đủ nhiều Vũ Trụ Tinh, dù là bảo vật hiếm có đến đâu, Yên Vân lâu cũng sẽ giúp tìm được.

Trên một đài chiến đấu bị phong bế, hai gã Chân Thần Chúa Tể đang điên cuồng giao đấu. Bọn họ có chiến lực rất mạnh, đều có thể vượt cấp chiến đấu với Hư Không Thần.

Mà xung quanh đài chiến đấu là một số con em vương hầu gia tộc, các tu hành giả cường đại ngồi rải rác. Hầu như mỗi người bọn họ đều mang theo thị nữ xinh đẹp, dù là những tu hành giả mạnh mẽ quen độc lai độc vãng, bên người cũng sẽ có một hai vị mỹ nữ của Yên Vân lâu giúp rót rượu hầu hạ.

Rất nhanh, một trận chiến đã kết thúc.

Một người chiến thắng, còn người kia thì thân thể hoàn toàn sụp đổ, không thể ngưng tụ lại được nữa.

Chân Thần… chỉ có thể xem là giai tầng rất bình thường. Mặc dù ‘Ứng Sơn Khê Nguyệt’ có huyết mạch vương hầu gia tộc nhưng vì chỉ là Chân Thần, cũng chỉ có thể tính là một bình dân. Càng đừng nói đến những người có xuất thân kém hơn, bọn họ chỉ có thể làm một số công việc cấp thấp, vận khí tốt thì có thể sống bình an, vận khí không tốt, trêu phải đại nhân vật, e là sẽ mất mạng.

Cho nên, những người thực sự có chí khí đều sẽ liều mạng, khiến bản thân trở thành cường giả.

Mà bước lên ‘đài chiến đấu sinh tử’ chính là một con đường phiêu lưu cực lớn, nhưng lợi ích cũng cực lớn. Mỗi một trận chiến đều tất có một bên chết, mà bên còn sống sẽ kiếm được lượng lớn Hỗn Độn Thạch. Có tài nguyên, tu hành tự nhiên cũng nhanh hơn nhiều.

“Đúng là phế vật, phế vật! Thật uổng công ta bồi dưỡng, đúng là đồ vô dụng.” Ứng Sơn Liệt Hỗ ném mạnh cái chén trong tay, tức đến nghiến răng.

“Liệt Hỗ công tử, xin bớt giận, lát nữa ta sẽ giúp ngài tìm một môn khách giỏi hơn, tuyệt đối sẽ không vô dụng như tên phế vật này.” Bên cạnh, một mỹ nữ đang rót rượu cho hắn õng ẹo nói.

“Phù Nhi, lần trước nàng đã nói như vậy, lần này ta còn dám tin nàng sao?” Ứng Sơn Liệt Hỗ xoay người, ngón tay nâng cằm của mỹ nhân này. Nữ tử hầu hạ trong Yên Vân lâu hầu như ai cũng tu hành một ít pháp môn mị hoặc, dù là các tu hành giả cường đại cũng không khỏi đắm chìm trong ôn nhu hương, quả thực là hưởng thụ.

“Liệt Hỗ công tử, ngài yên tâm, Phù Nhi tìm trước, tìm được rồi ngài hãy đến xem. Ngài không tin Phù Nhi như vậy, Phù Nhi thật sự rất đau lòng.”

Trong lúc Ứng Sơn Liệt Hỗ đang liếc mắt đưa tình cùng mỹ nữ, bỗng nhiên từ xa xa có một nam tử mập mạp đạp mây mà đến.

Nam tử mập mạp này từ rất xa đã cười vang nói: “Ha ha ha, Ứng Sơn Liệt Hỗ công tử, chúc mừng, chúc mừng.”

“Chúc mừng?” Ứng Sơn Liệt Hỗ sững sờ, có chút được yêu mà sợ.

Xung quanh, một ít con em vương hầu gia tộc khác và các tu hành giả cường đại đều có chút kinh ngạc, bởi vì bọn họ đều nhận ra người tới là chủ nhân của Yên Vân lâu, cũng là người có tiếng tăm lừng lẫy toàn bộ Hỏa Liệt thành – ‘Thuần Ngự Phong’. Huynh trưởng của Thuần Ngự Phong là ‘Thuần Ngự Vệ Nhất’, một trong hai nhân vật quyền lực nhất toàn bộ Hỏa Liệt thành.

Nhân vật quyền lực còn lại, tự nhiên chính là Hỏa Liệt hầu.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!