Tuy hơn một nửa Siêu Phàm đã có mặt, nhưng vẫn còn một số người đang mạo hiểm bên ngoài, hoặc bế quan tiềm tu, hoặc tính tình quái gở lười đến xem cuộc chiến... Tóm lại, vẫn còn không ít Siêu Phàm chưa tới! Các Siêu Phàm có mặt tại đây bắt đầu nhanh chóng truyền tin, bởi vì ngoại trừ một số ít Bán Thần cao cao tại thượng, tuyệt đại đa số Siêu Phàm chưa từng được thấy ác ma bao giờ!
Cả một đời này, chưa từng thấy ác ma cũng rất nhiều.
Tuy trong một số truyện ký, một số truyền thuyết... cũng sẽ nhắc tới Thâm Uyên Ác Ma!
Nhưng trên thực tế, ác ma là một loại sinh vật Siêu Phàm đến từ ‘Hắc Ám Thâm Uyên’.
Hắc Ám Thâm Uyên mơ hồ liên kết với vô số thế giới vật chất, những dao động không gian ngẫu nhiên sẽ tạo ra một thông đạo nào đó, khiến lượng lớn Thâm Uyên Ác Ma tràn vào! Từ cổ chí kim... việc Thâm Uyên Ác Ma xâm nhập thường xuyên xảy ra, chỉ là khoảng cách thời gian lại không có quy luật, có lúc trong một vạn năm xuất hiện mười lần tám lượt, có lúc mấy vạn năm cũng không có một lần!
Tuổi thọ của Siêu Phàm ngắn thì cũng chỉ tám trăm năm, dài nhất là Bán Thần cũng chỉ ba nghìn năm.
Cho nên một Siêu Phàm cả đời chưa từng thấy ác ma là chuyện phi thường bình thường.
...
“Thật xấu hổ, ta lại thắng rồi.” Lão nhân Triều Thanh vắt chân, đắc ý cầm một quả trái cây, ‘rắc’ một tiếng cắn miếng lớn.
“Cũng không sợ gãy răng của ngươi!” Diệp lão thái thái hừ lạnh.
“Ài, lại có thêm mười vạn cân nguyên thạch, thật vui vẻ.” Triều Thanh vừa ăn trái cây, vừa nhìn bóng lưng Đông Bá Tuyết Ưng chân trần đi về phía cửa hông ở góc võ đài để tạm thời nghỉ ngơi, nụ cười trên khuôn mặt già nua càng thêm rạng rỡ, “Tiểu tử của Thủy Nguyên Đạo Quán chúng ta quả thật không tệ, tuổi còn trẻ mà đã bắt đầu dung hợp Thủy Hỏa Áo Diệu, thậm chí còn sáng tạo ra thương pháp để vận dụng chúng! Lĩnh ngộ Thủy Hỏa Chân Ý, e là không thành vấn đề.”
“Xem ngươi đắc ý kìa.” Diệp lão thái thái bĩu môi, bà vẫn rất bình tĩnh, dù sao cũng là người sắp đến đại nạn tuổi thọ, cái nhìn đối với nguyên thạch đã tương đối phai nhạt.
“Vì tiểu tử Đông Bá Tuyết Ưng này, ta chuẩn bị đề nghị... mở một lần Nguyên Lão Hội!” Triều Thanh bỗng nhiên nói.
“Mở Nguyên Lão Hội?” Diệp lão thái thái kinh ngạc nhìn về phía hắn.
...
“Tuyết Ưng đệ đệ, đánh hay lắm, đánh đẹp lắm, oa ha ha...” Một đám Siêu Phàm của An Dương hành tỉnh ai nấy đều vô cùng vui vẻ kích động, đặc biệt là Trình Linh Thục.
Tên của Trình Linh Thục tuy có chữ ‘Thục’, nhưng lúc này nàng chẳng thục nữ chút nào, cũng không có vẻ tĩnh lặng của một nữ pháp sư.
Ngược lại, nàng là người tùy tiện và reo hò vui vẻ nhất.
Bởi vì nàng đã cược thắng! Lần Siêu Phàm sinh tử chiến này nàng đã đặt cược, tỷ lệ cược thông thường rất thấp, nhưng tỷ lệ cho ‘thắng ít nhất bảy trận’ lại rất cao, cho nên nàng mới cược một ván! Nhà cái dám đưa ra tỷ lệ ăn cược như vậy, cũng là vì đã thu thập rất nhiều tình báo chi tiết, ngay cả các loại thông tin từ nhỏ đến lớn của Đông Bá Tuyết Ưng cũng được thu thập rõ ràng, thậm chí còn từng mời Bán Thần đánh giá.
Nhà cái cũng cho rằng, huyết mạch thái cổ của Đông Bá Tuyết Ưng rất bình thường, khả năng thắng sáu trận khá thấp, Diệp lão thái thái lúc trước cược với Triều Thanh, cũng là cược Đông Bá Tuyết Ưng không thắng nổi sáu trận.
Về phần thắng bảy trận? Xác suất đó cực thấp!
“Linh Thục muội tử lần này kiếm không ít nhỉ, phen này nên mời chúng ta một bữa thịnh soạn đi.” Bành Sơn trêu ghẹo.
“Cũng chỉ mấy trăm cân nguyên thạch, không nhiều không nhiều.” Trình Linh Thục rất đắc ý, “Ta thì đáng là gì, Tuyết Ưng đệ đệ kiếm mới nhiều! Siêu Phàm sinh tử chiến này thắng càng nhiều trận, điểm cống hiến tăng vọt theo cấp số nhân! Phải bắt nhà giàu khao một bữa, phải bắt Tuyết Ưng đệ đệ đãi chúng ta mới đúng.”
“Sắp tới trận thứ chín rồi.” Trì Khâu Bạch mỉm cười nói, “Để Tân Hỏa Cung lấy ra một Thâm Uyên Ác Ma còn sống, e rằng đám lão gia hỏa ở Tân Hỏa Cung ai cũng đau lòng lắm.”
“Thâm Uyên Ác Ma, chưa từng thấy bao giờ.” Đám người Tử Xa Cốc Phong, Hải Như Chân đều rất mong chờ. Bọn họ là Siêu Phàm pháp sư, tràn ngập hứng thú đối với việc nghiên cứu ‘Thâm Uyên Ác Ma’, đáng tiếc những Siêu Phàm pháp sư Phi Thiên cấp như bọn họ căn bản không có tư cách tiếp xúc với Thâm Uyên Ác Ma.
...
Hầu như phần lớn Siêu Phàm đều đang bàn tán về ác ma sắp xuất hiện, đa số đều kích động mong chờ.
“Ác ma, ta cũng chỉ được xem giới thiệu chi tiết về chúng trong sách vở tài liệu.”
“Thế giới Hạ tộc của chúng ta hình như đã hơn tám nghìn năm không có ác ma xâm nhập rồi nhỉ, vậy mà Tân Hỏa Cung cũng nỡ lòng bỏ ra một con ác ma còn sống.”
“Chậc chậc chậc, dù sao cũng là một Siêu Phàm mới nhập môn mà đánh tới trận thứ chín, không nỡ bỏ ra cũng phải bỏ ra thôi!”
Ai nấy đều mong đợi.
Ác ma, là sinh mệnh Siêu Phàm trong Hắc Ám Thâm Uyên, chúng là một giống loài còn đặc thù hơn cả sinh mệnh thái cổ, ở cùng cấp bậc, ác ma cường đại hơn sinh mệnh thái cổ!
Hắc Ám Thâm Uyên, có thể đối địch với toàn bộ Thần giới.
Ví như ‘Ma Thần Hội’ chính là tín ngưỡng một vị Ma Thần của Hắc Ám Thâm Uyên! Vị Ma Thần cường đại đó, biết rõ Đại Địa Thần Điện chiếm cứ tín ngưỡng của thế giới Hạ tộc, vẫn dám đến tranh đoạt linh hồn cùng tín ngưỡng, hiển nhiên căn bản không để ý đến thế lực khổng lồ ở Thần giới sau lưng Đại Địa Thần Điện! Thậm chí Ma Thần Hội còn ban cho bí thuật Thần cấp, ban cho một số phương pháp khiến thực lực tăng vọt, cho nên mới hấp dẫn rất nhiều Siêu Phàm đầu nhập vào!
Là những giống loài sinh mệnh khác nhau, đại nạn tuổi thọ cũng khác nhau.
Siêu Phàm ma thú đã có tuổi thọ cực dài, ác ma cũng rất dài.
Hơn tám nghìn năm trước, trong lần ác ma xâm nhập đó, có một số con yếu ớt bị bắt sống... liền bị nuôi nhốt mãi cho đến nay, các Siêu Phàm pháp sư cấp Bán Thần có cơ hội đến nghiên cứu, một số con ác ma trong đó đã chết già! Một số thì bị nghiên cứu tra tấn đến chết, một số vẫn còn sống, hơn nữa thậm chí còn có thể sinh sản, con của chúng cũng sẽ trưởng thành, sau khi thành niên sẽ tự động bước vào Siêu Phàm!
Cho nên Tân Hỏa Cung đã giam giữ và nuôi nhốt một số Thâm Uyên Ác Ma trong thời gian dài để cung cấp cho việc nghiên cứu! Nhưng các Siêu Phàm pháp sư cũng dùng rất tiết kiệm, Siêu Phàm tầm thường căn bản không có cơ hội nhìn thấy.
Cũng chỉ có ‘Siêu Phàm sinh tử chiến’ từ rất lâu trước kia, đối thủ của mười hai trận đầu đã được định sẵn, trận thứ chín chính là ác ma!
Điều này đã trở thành một loại thông lệ!
Càng về sau, Tân Hỏa Cung sẽ đưa ra những đối thủ càng thêm quý hiếm.
Thời gian trôi qua từng phút từng giây, ngay cả các Siêu Phàm cũng cảm thấy thời gian trôi thật chậm, trong nửa canh giờ này, lại có thêm Siêu Phàm mới chạy tới! Thậm chí có một số Bán Thần tọa trấn ở hang ổ cũng chuyên môn tách ra một đấu khí phân thân đến quan chiến, đối với Bán Thần mà nói... đã tiến hành đến trận thứ chín, vậy thì trận Siêu Phàm sinh tử chiến này đã có chút ý nghĩa, đáng để xem một phen.
Ác ma bị giam giữ ở Tân Hỏa Cung, bắt một con tới đây là chuyện rất nhanh.
Tân Hỏa Cung lại cố tình cho trận sinh tử chiến nghỉ ngơi nửa canh giờ, chẳng phải là để cho một số Siêu Phàm có thể kịp chạy tới hay sao. Đương nhiên, những người ở quá xa, không kịp đến thì cũng đành chịu.