Phiền Tổ...
Một trong những tồn tại có thể xem là vô địch trên khắp Giới Tâm đại lục, chỉ một mình ngài cũng đủ để sáng lập một cổ quốc. Các loại pháp môn do ngài sáng tạo ra đều là 'bí truyền', không dễ dàng truyền ra ngoài, dù có bỏ ra trăm ức vũ trụ tinh cũng đừng mơ tưởng có được. Đồ đệ của ngài có ba vị đủ sức sánh ngang Nam Vân Quốc chủ, chẳng hạn như 'Lục Thiên Đại Tôn Giả' chính là đồ đệ của Phiền Tổ.
“Lão tổ nhà ta đến nay cũng mới thu mười lăm vị đồ đệ, ngay cả ta cũng không được lão tổ coi trọng.” Phiền Thiên Sủng có chút thở dài, hắn cũng được xem là thiên phú yêu nghiệt, nhưng hiển nhiên ánh mắt của Phiền Tổ rất cao.
“Ngươi bái nhập môn hạ lão tổ nhà ta, sẽ lập tức được truyền cho một môn bí truyền thích hợp với ngươi nhất, thẳng tiến tới đỉnh phong.” Phiền Thiên Sủng nói.
“Còn những thứ khác thì sao?” Đông Bá Tuyết Ưng hỏi.
“Những thứ khác?”
Phiền Thiên Sủng sửng sốt, không nhịn được nói: “Ngươi chẳng lẽ không nghe rõ sao? Đây là bái nhập môn hạ lão tổ nhà ta, ngươi còn muốn gì nữa? Đã ban cho ngươi bí truyền tốt nhất để thẳng tiến tới đỉnh phong rồi. Chỉ cần ngươi từng bước tu luyện, thực lực càng mạnh thì sự bồi dưỡng của Phiền thị dành cho ngươi cũng sẽ càng lớn, tương lai đạt tới cấp bậc như Nam Vân Quốc chủ của các ngươi cũng không phải là không có khả năng.”
“Có Phân thân thuật không?” Đông Bá Tuyết Ưng hỏi lại.
Sắc mặt Phiền Thiên Sủng lạnh đi: “Đừng quá phận, quy củ của Phiền thị ta vẫn là kẻ mạnh làm vua, tất cả đều phải dựa vào chính mình để tranh đoạt! Ngươi có được một môn bí truyền dẫn tới đỉnh phong đã là rất lợi hại rồi. Ngươi có biết, có những Vũ Trụ thần bán cả thân mình cho Phiền thị ta cũng không học được bí truyền đó. Về phần Phân thân thuật mà ngươi nói, chỉ cần ngươi lập công cho Phiền thị, dựa theo công lao, tự nhiên có thể đổi lấy bí thuật tương ứng, trong Phiền thị ta cũng có Phân thân thuật để đổi lấy.”
“Cần dựa vào công lao để đổi lấy?” Đông Bá Tuyết Ưng nhẹ nhàng gật đầu.
Phiền phức rồi.
Phân thân thuật, ở bất kỳ thế lực nào cũng có giá trị cực cao, công lao cần đến cũng sẽ rất lớn. Một Hỗn Độn cảnh tầng mười như mình muốn tích lũy đủ công lao, không phải là chuyện dễ dàng.
“Chẳng lẽ ngươi ngay cả một chút tự tin để cạnh tranh cũng không có sao?” Phiền Thiên Sủng quát lên, “Trong Phiền thị ta cường giả như mây, chỉ cần ngươi tự mình vươn lên, tỏa ra hào quang, tự nhiên đủ loại lợi ích sẽ tới tay. Bây giờ còn chưa bái sư mà đã đòi hỏi hết thứ này đến thứ khác là sao?”
Phiền thị gia đại nghiệp đại, nhưng cũng không thể tùy tiện phá của.
Ngược lại, Nam Vân Quốc chủ mở tông lập phái, trở thành một trong mười đại tông phái, vô số người tu hành trên khắp Giới Tâm đại lục bái nhập Nam Vân Thánh Tông, dâng lên rất nhiều vũ trụ tinh, số lượng tích lũy được vô cùng khủng bố. Cho nên Nam Vân Quốc chủ mới có tư cách xa xỉ như vậy!
“Ta có tự tin.” Đông Bá Tuyết Ưng âm thầm lắc đầu.
Tuy có tự tin.
Nhưng dựa theo giá trị của Phân thân thuật, với dàn cao thủ như mây trong Phiền thị, mình e rằng phải sau khi trở thành Vũ Trụ thần, tiêu tốn một khoảng thời gian khổng lồ mới có thể tích lũy đủ công lao! Thời gian của mình không thể lãng phí, một khi mình thành Vũ Trụ thần, tự nhiên là cần dùng tốc độ nhanh nhất để phái phân thân về quê hương.
“Có tự tin là tốt rồi.” Phiền Thiên Sủng lộ ra ý cười, “Chuẩn bị khi nào thì cùng ta đi Hạ Phong cổ quốc?”
“Chuyện này không thể chậm trễ, ngươi mau chóng đi bái kiến lão tổ.” Phiền Thiên Sủng liền nói, rồi lập tức cảm khái: “Ta tu hành nhiều năm như vậy cũng chỉ mới gặp qua lão tổ một lần, ngươi thật có vận may, sau này có thể thường xuyên nhìn thấy lão tổ... Thật không biết rốt cuộc lão tổ coi trọng ngươi ở điểm nào! Chẳng phải chỉ là tu hành nhanh một chút thôi sao, cũng chỉ mới là Hỗn Độn cảnh tầng mười mà thôi.”
Hỗn Độn cảnh tầng mười, ở trong những quốc gia hạng hai, hạng ba, tuyệt đối là bá chủ một phương.
Nhưng đối với 'Phiền Tổ' cao cao tại thượng mà nói, việc để ngài thu đồ đệ là quá khó khăn, rất nhiều Vũ Trụ thần muốn bái ngài làm thầy cũng không được. Ngài thu đồ đệ, một là xem tư chất, hai là xem tâm tình, nếu ngài không vui thì dù thiên tài yêu nghiệt đến mức nào ngài cũng lười thu nhận.
“Ta tuy có tự tin, nhưng ta chung quy vẫn là con dân của Nam Vân quốc.” Đông Bá Tuyết Ưng nói, “Lão tổ đã quá ưu ái rồi.”
“Quá ưu ái?”
Phiền Thiên Sủng trừng lớn mắt.
Hắn không ngờ kết quả lại là thế này.
“Ngươi có hiểu không, rốt cuộc ngươi có hiểu rõ lão tổ nhà ta là ai không? Bái ngài làm thầy có ý nghĩa gì không?” Phiền Thiên Sủng trừng mắt, không nhịn được nói: “Bái nhập môn hạ lão tổ nhà ta, ngươi có thể đi ngang trong một đám quốc gia xung quanh! Cái gì mà Nam Vân Quốc chủ kia cũng không dám coi thường ngươi một chút nào.”
Đông Bá Tuyết Ưng vẫn nhẹ nhàng lắc đầu.
“Ta thừa nhận, Nam Vân Quốc chủ rất giàu có, bảo vật nhiều vô kể, chắc cũng sẽ ban cho ngươi không ít. Nhưng, đó đều là ngoại vật!” Phiền Thiên Sủng hô lên, “Bảo vật dễ kiếm! Nhưng con đường tu luyện, có cầu cũng không được! Bí truyền dẫn tới đỉnh phong đều là tuyệt học không bao giờ truyền ra ngoài. Giống như Nam Vân Quốc chủ lúc trước bị đuổi giết như chó nhà có tang, khắp nơi trốn chạy chỉ vì mạng sống.”
“Thiên Sủng huynh, quá đáng rồi.” Đông Bá Tuyết Ưng nhíu mày.
Phiền Thiên Sủng không nhịn được nói: “Được rồi, được rồi, là ta hơi quá đáng. Nhưng quốc chủ các ngươi lúc trước xác thực đã phải chạy trốn khắp nơi, sau này may mắn tiến vào một di tích cổ, chiếm được bản gốc tuyệt học 《 Tam Thế Pháp 》, lại có được một món bí bảo 'Lưỡng Giới Đao' rất mạnh, mượn dùng 'Lưỡng Giới Đao' mới có được thực lực và địa vị như hiện nay! Tuy hắn có được 《 Tam Thế Pháp 》, nhưng đó lại là tuyệt học đỉnh phong của thời gian nhất mạch, còn Ứng Sơn Tuyết Ưng ngươi tu luyện hư không nhất mạch, 《 Tam Thế Pháp 》 đối với ngươi không có chút tác dụng nào.”
“Ngươi có biết một phần bí truyền dẫn tới đỉnh phong trân quý đến mức nào không? Quốc chủ các ngươi là gặp may mới có địa vị hiện nay, ngươi nếu bái nhập môn hạ lão tổ, sẽ lập tức có được bí truyền thích hợp với ngươi nhất.” Phiền Thiên Sủng nhìn Đông Bá Tuyết Ưng, “Ngươi bây giờ cự tuyệt, với tính tình của lão tổ nhà ta, sau này ngươi muốn bái sư cũng không có khả năng đâu.”
“Ta hiểu rõ.” Đông Bá Tuyết Ưng gật đầu.
Phiền Thiên Sủng nhìn Đông Bá Tuyết Ưng.
Đông Bá Tuyết Ưng mỉm cười: “Lão tổ đã quá ưu ái rồi.”
“Haiz.”
Phiền Thiên Sủng nhẹ nhàng lắc đầu: “Tóm lại, những gì cần nói ta đều đã nói! Ta cũng coi như đối tốt với Tuyết Ưng lão đệ ngươi, tương lai ngươi hối hận cũng không thể trách ta.”
“Tự nhiên không trách Thiên Sủng huynh, đây đều là quyết định của chính ta.” Đông Bá Tuyết Ưng nói.
“Thật tình, ta không hiểu nổi ngươi...” Phiền Thiên Sủng vẫn không nhịn được mà nói.
Đông Bá Tuyết Ưng bình tĩnh mỉm cười.
Không bái Phiền Tổ...
Nguyên nhân quan trọng nhất, là vì mau chóng học được Phân thân thuật! Để mình vừa thành Vũ Trụ thần, liền có thể phái phân thân trở về.