Virtus's Reader
Tuyết Ưng Lĩnh Chủ

Chương 1424: CHƯƠNG 1476: VÂY HÃM (2)

“Huống chi, lần này còn mời được Vũ Trần Hành Giả.” Thanh niên tóc đỏ rực nhìn về phía nam tử tóc ngắn mặc áo choàng đen bên cạnh.

Nam tử tóc ngắn mặc áo choàng đen mỉm cười nói: “Điện hạ quá khen rồi.”

“Còn có tướng quân Phiền Sở Hộ, một trong Bách Chiến Ma Thần của Phiền thị năm xưa ở đây. Có Vũ Trần Hành Giả và Phiền Sở Hộ huynh cùng nhau liên thủ, tự nhiên sẽ không có gì bất ngờ xảy ra.” Thanh niên tóc đỏ rực nói.

“Ha ha...” Nam tử da đỏ sậm có sừng đang gặm một tảng đá kim loại cũng cười lớn nói: “Sí Phong Điện Hạ, quá khen, quá khen rồi.”

Phiền Sở Hộ.

Năm xưa, dưới trướng Tê Thiên Đại Tôn Giả của Phiền Thị nhất tộc có tổng cộng chín mươi chín vị siêu cấp cao thủ. Đó là do Tê Thiên Đại Tôn Giả gặp được cơ duyên đặc thù, sau khi chiếm được một khối đá lõi của 'Xích Ma Cửu Mộng Thú' cực kỳ hiếm thấy, đã dùng nó để cải tạo ra chín mươi chín vị cao thủ này, mỗi người đều có thực lực Hỗn Độn cảnh tầng mười! Chín mươi chín vị này... cũng được xưng là 'Bách Chiến Ma Thần', đã từng lập nên chiến công hiển hách vào giai đoạn cuối của cuộc chiến tranh cổ quốc lần thứ nhất. Thân thể của họ người nào người nấy cũng đều cường hãn vô song, sức mạnh vô cùng. Bất quá, trải qua năm tháng dài đằng đẵng, Bách Chiến Ma Thần năm xưa đến nay cũng chỉ còn lại hơn ba mươi vị.

“Sở Hộ tướng quân, lát nữa sẽ cùng tướng quân phối hợp liên thủ.” Vị nam tử tóc ngắn mặc áo choàng đen kia mỉm cười nói.

“Ha ha, vẫn là phải dựa vào Vũ Trần Hành Giả, ta chỉ góp chút sức mọn mà thôi.” Phiền Sở Hộ cũng khách khí.

Ba người bọn họ nói chuyện với nhau.

Ngược lại, hai đại cao thủ khác lại không quá để tâm đến hành động lần này.

Bởi vì cao thủ Hỗn Độn cảnh tầng mười cũng có phân mạnh yếu, nếu nắm giữ bí truyền lợi hại hoặc bí bảo khủng bố, một người chống lại ba bốn Hỗn Độn cảnh tầng mười khác là chuyện rất bình thường. Giống như Đông Bá Tuyết Ưng đồng thời nắm giữ cả 《Xích Vân Chiến Pháp》 và 《Nam Vân Thánh Thập Nhị Thức》 cực kỳ lợi hại, lại có một cây Xích Vân Thần Thương trong tay, nếu giao thủ lại với Bạch Vân Ma Chủ, hắn hoàn toàn có thể áp đảo đối phương, dù là ba bốn người cũng không làm gì được hắn.

'Phiền Sở Hộ', một trong Bách Chiến Ma Thần.

'Sí Phong Điện Hạ', đệ tử cốt lõi của Sí Thị nhất tộc cao quý.

Một vị hành giả dưới trướng 'Phiêu Bạc Giả', một trong ngũ tổ của Chúng Giới Cổ Quốc – Vũ Trần Hành Giả.

Lai lịch của ba vị này đều rất lớn.

So ra mà nói, hai vị cao thủ do Thiên Kiếm Đạo phái tới đều kém hơn một bậc.

“Hừ.”

“Chúng Giới Cổ Quốc, Hạ Phong Cổ Quốc, đều rất ngông cuồng, coi thường hai huynh đệ chúng ta.” Hai vị cao thủ ngồi ở đây, một vị mặc thủy lam y bào, một vị mặc hỏa hồng y bào, đang truyền âm cho nhau, nhưng cũng không mở miệng nói gì.

“Tốt, Ứng Sơn Tuyết Ưng hiện đang thong dong dạo bước trên phố, chư vị có thể hành động bất cứ lúc nào.” Lôi Đình Vương Mạc Triều mỉm cười.

Trong đôi mắt hắn tràn đầy chờ mong: “Ta sẽ ở ngay đây, yên lặng chờ tin tốt của chư vị.”

“Ừm.”

Thanh niên tóc đỏ rực đứng dậy: “Việc này không nên chậm trễ, chuẩn bị xuất phát.”

“Tốt.” Vũ Trần Hành Giả, Phiền Sở Hộ đều đứng dậy, hai vị cao thủ của Thiên Kiếm Đạo kia cũng đứng dậy theo.

“Đi.”

Vút.

Họ lặng lẽ biến mất không một tiếng động.

...

Trên đường phố, Đông Bá Tuyết Ưng một mình thản nhiên dạo bước, không khí xung quanh trong trẻo mà se lạnh. Nhìn cảnh tượng náo nhiệt của những cửa hàng xa xa, thỉnh thoảng có vài chiếc xe liễn xa hoa lướt qua trên bầu trời, tâm tình của Đông Bá Tuyết Ưng cũng khoáng đạt hơn rất nhiều. Trong đầu, những cảm ngộ về 'Bổn Tướng' của Ngũ Tướng Phong Cấm Thuật tự nhiên nổi lên, va chạm vào nhau...

“Ào.”

Lặng yên không một tiếng động.

Đông Bá Tuyết Ưng cảm giác đường phố xung quanh bỗng nhiên im lặng đi rất nhiều, những âm thanh xa xa truyền đến cũng trở nên vô cùng trầm thấp và chậm chạp, động tác của chính hắn cũng rõ ràng biến chậm lại.

“Không ổn.” Đông Bá Tuyết Ưng đâu còn không biết mình đã lặng lẽ trúng chiêu.

Giữa không trung xa xa, vị thanh niên tóc đỏ rực đứng ở đó, một ngón tay chỉ về phía Đông Bá Tuyết Ưng, dao động thời gian liền buông xuống bao trùm lấy hắn. Vị 'Sí Phong Điện Hạ' này mặt mang nụ cười lạnh: “Thao túng thời gian vốn là thiên phú ta thức tỉnh, ta lại tu luyện 《Quá Khứ Quyển》 trong Tam Thế Pháp, muốn thoát khỏi vực thời gian của ta, hừ hừ, e là còn kém một chút đấy.”

“Giết.”

“Chết đi.”

Lúc này, một vị cao thủ mặc thủy lam y bào và một vị cao thủ mặc hỏa hồng y bào đồng thời ra tay, tất cả đều diễn ra phi thường thuận lợi theo kế hoạch của họ.

...

“Mở, mở, mở!”

Đông Bá Tuyết Ưng cũng hiểu rõ mình đã rơi vào vực thời gian của kẻ địch, ở nơi này, tốc độ vận chuyển của thời gian đều bị người khác thao túng.

Trên thực tế, thực lực càng mạnh, muốn thao túng thời gian xung quanh lại càng khó! Giống như ở Thái Hư Thiên Cung trước kia, để một vị cao thủ Hỗn Độn cảnh tiến hành gia tốc thời gian, cái giá phải trả là vô cùng lớn. Đó là còn ở bên trong một bí bảo cường đại được cố ý luyện chế ra! Nếu là tùy tiện thao túng một khu vực bên ngoài, đặc biệt là khi Đông Bá Tuyết Ưng cố ý phản kháng, độ khó sẽ rất cao.

“Ầm ầm ầm ~~~” Bên ngoài thân Đông Bá Tuyết Ưng sinh ra từng vòng lốc xoáy hư không, lốc xoáy này giống như ba đạo cầu thang hư không xoay tròn, vờn quanh thân thể hắn, chính là Hộ Thân Pháp trong năm tuyệt kỹ lớn của Xích Vân Chiến Pháp.

“Phá.”

Cầm Xích Vân Thần Thương trong tay, hắn cũng khuấy động hư không xung quanh, làm cho hư không ầm ầm rung chuyển. Hắn thậm chí còn không kịp thi triển các chiêu thức như 'Phá Thương Khung' thì công kích của kẻ địch đã đến.

Bởi vì tốc độ thời gian ở chỗ hắn trôi quá chậm, khiến cho động tác của hắn cũng chậm theo, chỉ có Hộ Thân Pháp và lĩnh vực là những thứ có thể thi triển trong một ý niệm, mới miễn cưỡng kịp thời thi triển.

“Ào.”

Sương mù màu xanh đậm nháy mắt xâm nhập vào cơ thể, đến quá nhanh, rất lạnh, lạnh đến mức Đông Bá Tuyết Ưng toàn thân cứng đờ.

Đồng thời, những hạt màu đỏ như lửa khác cũng mãnh liệt xâm nhập vào cơ thể, quá nóng, nóng đến mức thân thể như muốn tan chảy.

Hai đợt tập kích này đều quá nhanh, hơn nữa hoàn toàn bao phủ vực thời gian, mà bản thân hắn bị vây trong vực thời gian không thể phá vỡ, buộc phải hứng chịu chiêu này.

Một cực lạnh, một cực nóng.

Đều là chiêu số của Hỗn Độn cảnh tầng mười.

“Răng rắc rắc...” Nửa người bên trái lạnh như băng, tựa như mỗi một tế bào đều muốn ngừng dao động, dưới cái lạnh buốt giá, tất cả đều muốn ngưng lại.

“Xèo xèo xèo...” Nửa người bên phải thì quá nóng, lúc mới bắt đầu cảm thấy thân thể như muốn tan chảy, tiếp theo luồng nóng cháy kinh khủng này cùng luồng cực lạnh kia va chạm với nhau trong cơ thể.

“Ông.”

“Lợi hại thật, như vậy mà vẫn chưa chết?” Bất kể là Sí Phong Điện Hạ đang thao túng vực thời gian, hay các cao thủ khác, thậm chí cả cường giả áo bào đen và Lôi Đình Vương Mạc Triều đang xem cuộc chiến đều cảm thấy có chút giật mình.

Thiên_Lôi_Trúc dẫn ta về nguồn ✿

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!