“Bách Chiến Ma Thần? Vũ Trần hành giả?”
Đông Bá Tuyết Ưng vừa rồi thật sự có cảm giác cận kề cái chết.
Mỗi một đợt tập kích, thân thể hắn đều hao tổn gần một thành. Ước chừng chỉ cần mười một, mười hai đợt tập kích nữa là hắn phải chết! Hai vị cường giả sở trường về thủy hỏa kia nhìn như yếu nhất, nhưng khi bọn họ kết hợp lại, lực lượng hoàn toàn tương phản cũng khiến cho Nam Vân Thánh Thể của hắn trở nên suy yếu. Cũng giống như đạo lý một món binh khí bị tôi trong nước lửa, trở nên giòn hơn, khi gặp phải trọng kích sẽ càng dễ dàng vỡ nát.
Chịu đựng uy lực của nước và lửa, hắn tuy không tổn thất sinh mệnh lực, nhưng thân thể lại trở nên yếu đi, khiến cho hiệu quả công kích của Bách Chiến Ma Thần và Vũ Trần hành giả càng tốt hơn.
Mỗi một kích đều làm hắn 'ngửi thấy' mùi vị của cái chết, cũng khiến hắn phải dốc hết sức 'hư hóa', để cho càng nhiều lực lượng dẫn vào hư không. Nếu có thể đạt tới hư hóa cực hạn, tự thân hòa làm một thể với bản chất của hư không, như vậy đòn tấn công này sẽ không thể làm tổn thương hắn chút nào.
“Dung hợp với bản chất của hư không, chỉ còn thiếu một chút nữa thôi sao?”
Đông Bá Tuyết Ưng ngưng tâm suy nghĩ.
. . .
Sư phụ Nam Vân Quốc Chủ ra tay quả thực phi thường nhanh chóng, ngày hôm sau khi hắn bị tập kích trong bóng tối, đã có một nhóm cao thủ trực tiếp giết thẳng vào bên trong Thiên Kiếm Đạo Điện.
Bởi vì Sí Phong điện hạ, Vũ Trần hành giả và những người khác cũng hiểu rõ, khả năng sẽ bị tấn công, nên tự nhiên tất cả đều trốn ở trong Thiên Kiếm Đạo Điện! Nếu không phải thế lực sau lưng phân phó phải trợ giúp Thiên Kiếm Đạo, bọn họ chỉ sợ đã sớm bỏ trốn mất dạng.
“Kết quả thế nào?” Đông Bá Tuyết Ưng xuất quan một lần.
“Đánh rất dữ dội, kinh động toàn bộ quốc đô, hoàng tộc và cả đám ma đầu của Hắc Ma Đại Trạch đều đứng từ xa quan sát, sau trận chiến, Thiên Kiếm Đạo Điện đã bị phá hủy hơn một nửa.” Khúc Minh Hầu nói.
Đông Bá Tuyết Ưng có chút giật mình.
Thiên Kiếm Đạo nếu đã tiến quân vào Hỏa Chiếu quốc, thánh điện ở quốc đô này pháp trận đương nhiên được kiến tạo vô cùng lợi hại, e rằng cùng một đẳng cấp với Nam Vân Thánh Điện. Cao thủ Hỗn Độn cảnh tầng mười tầm thường cũng không phá nổi, vậy mà lại đánh cho cung điện bị hủy hoại hơn phân nửa, không còn nghi ngờ gì nữa, pháp trận chắc chắn đã bị phá hủy. Nếu pháp trận còn nguyên vẹn, cung điện không thể nào bị phá hỏng được.
“Sư phụ phái cao thủ thật lợi hại, đánh cho pháp trận đều bị hủy diệt rồi.” Đông Bá Tuyết Ưng âm thầm cảm khái, hắn cũng hiểu rõ, biết rõ lực lượng của phe Thiên Kiếm Đạo, Nam Vân Quốc Chủ phái ra chắc chắn còn mạnh hơn năm vị cao thủ kia, nếu không thì chỉ bẽ mặt mà thôi.
Các thế lực ẩn giấu đều rất mạnh.
Bản thân Nam Vân Quốc Chủ dưới trướng cũng có một số thế lực ẩn giấu, thậm chí cũng có thể 'mượn binh', chỉ là đây không phải cao thủ của Nam Vân Thánh Tông, không thể quang minh chính đại thể hiện thân phận. Một vài cao thủ sử dụng chiêu số pháp môn khác, dù đánh bại Thiên Kiếm Đạo, cũng không thể chứng minh sự vĩ đại trong pháp môn tu luyện của Nam Vân Thánh Tông! Cho nên đây chỉ có thể là thủ đoạn ngầm của hai bên.
Bên ngoài, vẫn cần những đệ tử như Lôi Đình Vương Mạc Triều, Công Lương Dịch, hay Ứng Sơn Tuyết Ưng.
Sau khi tìm hiểu sơ qua về trận chiến này, Đông Bá Tuyết Ưng liền tiếp tục bế quan.
Tuy sự hiểu biết đối với bản chất của hư không càng thêm sâu sắc, 'Hư hóa' chỉ còn cách cực hạn cuối cùng một tia, nhưng một tia này, độ khó không thua gì từ Hỗn Độn cảnh cực hạn trở thành Vũ Trụ Thần! Đông Bá Tuyết Ưng vẫn không thể bước ra một bước này, không còn cách nào khác, ở Hỗn Độn cảnh mà làm được bước này là quá khó khăn. May mắn là hắn đã từng thấy qua lân giáp của Mạch Cổ tướng quân, nếu chưa từng thấy qua, để hắn tự mình suy ngẫm từ con số không, thì việc ở Hỗn Độn cảnh làm được bước này quả thực là nằm mơ.
Dù sao ở Giới Tâm đại lục, pháp môn ở Hỗn Độn cảnh có thể đạt tới hư hóa cực hạn, cũng chỉ có hai đại pháp môn.
Một cái là ở Chúng Giới cổ quốc.
Một cái khác là ở Hạ Phong cổ quốc.
Các cổ quốc khác, bao gồm cả một số cao thủ đạt tới cảnh giới cực cao về phương diện hư không như Nam Vân Quốc Chủ, cũng căn bản không sáng tạo ra được pháp môn giúp Hỗn Độn cảnh đạt tới hư hóa cực hạn.
. . .
Trên phương diện hư hóa khó có thể tiến thêm, ngược lại 'Ngũ Tướng Phong Cấm Thuật', Đông Bá Tuyết Ưng lại không ngừng tiến bộ.
Suy cho cùng, chỉ cần đạt đến tiểu thành mà thôi.
Sau khi bị tập kích gần ba tháng, một khoảng thời gian thật ngắn ngủi.
“Bổn tướng.”
Đông Bá Tuyết Ưng nhìn hư không trước mắt, nhẹ nhàng phất tay một cái, vô số quả cầu sương mù đen thuộc bản chất của hư không, dưới sự điều động của hắn, tất cả đều lưu chuyển biến ảo, tất cả đều tùy theo tâm ý của Đông Bá Tuyết Ưng. Từng tầng 'vải đen', trong đó một tầng được tạo thành từ vô số quả cầu sương mù đen đang cuộn lại, khi thì tạo thành một khối cầu, lúc lại hóa thành một khối lập phương khổng lồ.
“Cuối cùng cũng làm được bước này.” Đông Bá Tuyết Ưng lộ ra nụ cười, những quả cầu sương mù đen này vô cùng nhỏ bé, khó có thể chạm tới, ngay cả việc mượn dùng Nam Vân Thánh Thể thi triển ra 'Phá Thương Khung' cũng chỉ miễn cưỡng làm nổ tung được vài quả cầu sương mù đen mà thôi, muốn thao túng chúng thì khó đến mức nào? Phải mượn sự ảo diệu của hư không để 'dẫn động' chúng, một khi luyện thành loại dẫn động thuật này, tức là 'Bổn tướng' đã tiểu thành, đạt đến cấp độ Hỗn Độn cảnh tầng thứ chín.
Nếu không dựa vào ngoại vật, thực lực của hắn đã là Hỗn Độn cảnh cực hạn.
“Hô! Hô! Hô! Hô! Hô!”
Đông Bá Tuyết Ưng tâm niệm vừa động.
Không trung phía trên trực tiếp hiện ra năm đạo hào quang, đại diện cho năm loại phương thức thao túng hư không khác nhau. Có hào quang là một vùng hỗn độn đen kịt vô cùng nặng nề; có hào quang lại hư vô mờ mịt, lúc ẩn lúc hiện; có hào quang như sóng triều hư không cuồn cuộn dâng trào; có hào quang lại như tơ như sương, chuyển hóa tự nhiên; đạo cuối cùng là một vùng hào quang mênh mông vô tận.
“Ngũ Tướng Phong Cấm Thuật!” Đông Bá Tuyết Ưng lộ ra vẻ vui mừng, “Ta nếu sớm luyện thành, cần gì phải sợ Thời Gian Chi Vực?”
Thời Gian Chi Vực, khi đối mặt với lực lượng càng mạnh thì xung kích phải chịu lại càng lớn.
Ngũ Tướng Phong Cấm Thuật...
Là hư không tuyệt học bá đạo nhất, mạnh nhất của Nam Vân Thánh Tông, nếu có 'Ngũ Tướng Châu' trong tay, có thể đồng thời thi triển năm loại chiêu thức cấp độ tầng mười, chúng kết hợp và hỗ trợ lẫn nhau để tạo thành 'Ngũ Tướng Phong Cấm Thuật', uy lực quả thực không thể tưởng tượng nổi, vô cùng bá đạo.
“Sư phụ.” Đông Bá Tuyết Ưng lúc này truyền tin liên hệ Nam Vân Quốc Chủ.
“Tuyết Ưng, có chuyện gì?” Nam Vân Quốc Chủ hỏi.
“Ta đã luyện thành Ngũ Tướng Phong Cấm Thuật.” Đông Bá Tuyết Ưng liền nói.
“Cái gì? Ngươi lặp lại lần nữa?”
Xẹt!
Trong gian tĩnh thất nơi Đông Bá Tuyết Ưng đang bế quan, một bóng người từ trong hư không bước ra, chính là Nam Vân Quốc Chủ trong bộ y bào màu đen.
“Y phục đen? Đây là phân thân của sư phụ sao?” Đông Bá Tuyết Ưng âm thầm đoán, có thể sáng tạo ra Phân Thân Thuật, thủ đoạn phân thân của Nam Vân Quốc Chủ tự nhiên là vô cùng cao siêu.
“Ngươi đã luyện thành Ngũ Tướng Phong Cấm Thuật? Mau, thi triển cho ta xem.” Nam Vân Quốc Chủ thúc giục.
“Vâng, sư phụ.”
Đông Bá Tuyết Ưng gật đầu, nhất thời, phía trên liền hiện ra năm đạo hào quang, che phủ hơn phân nửa gian tĩnh thất.