“Pháp môn hộ thể thật lợi hại, dám chính diện chống lại Thất Sắc Hỏa Hoàn ư?”
“Hẳn là pháp môn hộ thể mạnh nhất trong Hỗn Độn cảnh rồi.” Các tân khách có mặt đều đăm chiêu nhìn vị Thương Tuyên tướng quân kia, những Vũ Trụ Thần am hiểu luyện thể cũng không khỏi xao động. Pháp môn này không chỉ mạnh thông thường nữa, hơn nữa từ trước đến nay chưa từng xuất hiện.
Ở đây, vui mừng nhất chính là cao tầng Thương thị.
Đệ tử Thương thị càng mạnh, bọn họ càng cao hứng!
. . .
Bên có tâm trạng tồi tệ nhất chính là Phiền thị!
Sáu vị đại tôn của Phiền thị ngồi đó, bên cạnh là nhóm đại tôn của Hạ thị và Thương thị còn đang cùng họ đàm tiếu.
“Hồng Liên giáo chủ, Ứng Sơn Tuyết Ưng này quả thật bất phàm, có lẽ có thể thắng được cả đợt thứ tư! Đến lúc đó Phiền thị các ngươi vẫn còn hy vọng giành thắng lợi cuối cùng.” Một vị lão giả râu vàng toàn thân phủ đầy lân giáp màu vàng cười nói.
“Phiền thị vẫn còn hy vọng.”
“Ừm, tiểu gia hỏa Ứng Sơn Tuyết Ưng kia không tệ.”
“Các ngươi nói vậy là không đúng rồi, Ứng Sơn Tuyết Ưng thắng đợt thứ ba đã gian nan như thế, đợt thứ tư chắc chắn vô vọng. Các ngươi lại đi an ủi đám người Lục Thiên, bọn họ chỉ càng thêm khó chịu mà thôi, ha ha ha... Nhưng mà ta, lại thấy vui lắm.” Một hài đồng môi hồng răng trắng của Thương thị cũng cười đến mức khoa tay múa chân, cùng với tiếng cười, xung quanh mơ hồ vang lên âm thanh của sóng biển mênh mông vô tận.
“Hừ!” Đại tôn Lục Thiên có hình thể khôi ngô hừ lạnh, liếc mắt nhìn hài đồng đang khoa tay múa chân kia, “Thánh Đồng, chỉ một việc nhỏ thế thôi mà ngươi đã cười thành ra như vậy?”
“Có phải rất thất vọng không? Sáu lần rồi đó.” Hài đồng nọ lại cười nhạo, “Nhìn thấy Phiền thị các ngươi mất mặt, ta liền vui vẻ.”
Đại tôn Lục Thiên sa sầm mặt.
“Ha ha...” Hài đồng vẫn cười ha hả như trước.
Các đại tôn xung quanh cũng không ai lên tiếng.
Ân oán dây dưa giữa ‘Khổ Hải Thánh Đồng’ của Thương thị và ‘Đại tôn Lục Thiên’, những người ở đây đều có hiểu biết. Hai người họ từng có tình nghĩa cùng sinh cộng tử, nhưng cũng có mối thù không đội trời chung, dẫn đến kết cục hiện nay. Dù vậy, khi ‘Khổ Hải Thánh Đồng’ còn yếu kém gặp phải nguy nan, Đại tôn Lục Thiên cũng đã phẫn nộ phát điên mà lao đến cứu giúp.
Ân oán của hai người này, đến cả Hạ Hoàng cũng không thể hóa giải.
“Phiền thị ta còn chưa thua.” Đại tôn Tê Thiên ánh mắt lướt qua Khổ Hải Thánh Đồng, “Thánh Đồng đừng đắc ý quá sớm.”
“Ồ, vậy ta sẽ chờ xem, lát nữa lại đắc ý!” Hài đồng cười hắc hắc.
Nhóm đại tôn khác của Phiền thị đều trầm mặc nhìn vào hai tòa động thiên thế giới còn sót lại ở trung tâm đại điện.
Nếu thua.
Thứ nhất là mất mặt, thứ hai là không còn cơ hội tiến vào Nguyên Giới Thần Điện! Dựa theo quy củ của Phiền thị, Vũ Trụ Thần yếu kém không có tư cách tiến vào, đó là một sự lãng phí! Mà nhân vật tầm cỡ ‘Phiền Tổ’ trước đây đã vào mấy lần, đối với Nguyên Giới Thần Điện không còn quá khao khát. Cơ hội này đều được nhường lại cho nhóm đại tôn dưới trướng.
Bọn họ rất muốn vào!
“Nguyên Giới Thần Điện, mặc kệ đấu như thế nào, chúng ta cũng không có tư cách tiến vào.” Các tân khách của Hạ Phong Cổ Quốc không thuộc ba đại gia tộc được mời, họ cũng đều là những cường giả tuyệt thế, thậm chí có người thực lực sánh ngang Nam Vân Quốc Chủ, nhưng trong lòng cũng chỉ biết thở dài.
Không còn cách nào khác.
Tài nguyên tốt nhất, Hạ Hoàng và những người khác đều dành cho ba đại gia tộc, chỉ ‘rơi rớt’ một chút cho họ, mà đó còn là trong tình huống họ đi theo ba đại gia tộc làm tùy tùng!
Như vậy đã là rất tốt rồi! Hạ thị và Thương thị căn bản khinh thường để ý đến các quốc gia bên ngoài, Phiền thị tuy có khách khanh từ quốc gia khác, nhưng nhiệm vụ cũng vô cùng khó khăn. Đối với con dân trong cùng quốc gia... ba đại gia tộc đã được xem là nhân từ rồi.
. . .
Trong hai tòa động thiên thế giới.
Đông Bá Tuyết Ưng và Thương Tuyên đều đang chờ đợi. Ầm ầm ầm, khí tức mãnh liệt ngưng tụ, đợt kẻ địch thứ tư giáng xuống.
“Ào.”
Đông Bá Tuyết Ưng nhìn phía trước ngưng tụ thành một vị kim giáp quân sĩ. Kim giáp quân sĩ nọ có con ngươi lạnh lùng nhìn về phía hắn, để lộ ra hàn ý vô tận.
“Ầm!”
Toàn bộ động thiên thế giới đột nhiên nhiệt độ hạ xuống, trong nháy mắt đại địa khắp nơi đều bị đông lại, giống như thời không đều bị đóng băng, không nơi nào có thể trốn. Nếu nói những nơi khác chỉ bị lan đến, thì chỗ của Đông Bá Tuyết Ưng mới là trung tâm công kích. Khối băng màu xám nhạt hoàn toàn đông cứng thân hình hắn. Với chiêu số khủng bố bực này, Vũ Trụ Thần cũng sẽ bị đông lạnh đến mức thân thể băng giải! Dù không chết, thân thể bị đóng băng cũng sẽ khiến tốc độ di chuyển chậm đi rất nhiều, thực lực suy giảm nghiêm trọng, dễ dàng bị giết chết.
Chiêu số bực này, trên lý thuyết Hỗn Độn cảnh không thể nào làm được! Hiển nhiên ải thứ tư đã vận dụng đến những chiêu thức mà Vũ Trụ Thần phải mượn bí bảo mới có thể thi triển.
“Đủ lợi hại.” Đông Bá Tuyết Ưng tựa như bị khối băng đông cứng, vẫn đứng ở đó, không hề nhúc nhích, khóe miệng lại nhếch lên một nụ cười.
Ở trong khối băng mà vẫn có thể cười?
Mà ở một tòa động thiên thế giới khác.
Ào.
Vừa giao thủ chỉ sau một hơi thở, Tuyên tướng quân đã bị dịch chuyển ra ngoài. Bởi vì trận chiến trước đã khiến thương thế của hắn rất nặng! Đợt kẻ địch thứ tư với cái lạnh khủng bố vừa giáng xuống, thân thể đã bị khối băng màu xám nhạt đông cứng, uy thế này so với Thất Sắc Hỏa Hoàn còn mạnh hơn một chút, khiến thương thế của hắn càng thêm nặng. Chỉ sau một hơi thở, Hạ Hoàng liền lập tức dịch chuyển hắn ra ngoài.
Hành trình trong cuộc tranh đấu ba tộc của ‘Tuyên tướng quân’ bên phía Thương thị đến đây là kết thúc.
Cuộc tranh đấu ba tộc lần này, chỉ còn lại duy nhất một Hỗn Độn cảnh vẫn đang chiến đấu, đó chính là Ứng Sơn Tuyết Ưng đến từ Nam Vân Quốc!
“Kỳ quái?”
“Khí tức của hắn, sao lại không yếu đi?”
Các tân khách thoáng nghi hoặc nhìn cảnh tượng trong động thiên thế giới. Dù sao đây là động thiên thế giới do Hạ Hoàng khống chế, bọn họ không thể dùng thần thức dò xét, chỉ có thể dùng mắt thường quan sát một vài cảnh tượng bề mặt để đưa ra phán đoán.
Ứng Sơn Tuyết Ưng còn quay đầu nhìn ‘Tuyên tướng quân’ bị dịch chuyển ra ngoài, sau đó hắn cũng biến mất.
“Biến mất rồi?”
“Bị dịch chuyển ra ngoài rồi sao?”
Cao tầng Phiền thị có mặt đều không nhịn được mà cẩn thận quan sát đại điện, lại phát hiện trong đại điện cũng không xuất hiện bóng người của Đông Bá Tuyết Ưng.
. . .
Đông Bá Tuyết Ưng cũng không vội vã giết địch. Dưới lĩnh vực khủng bố, hắn tự nhiên thi triển Cửu Chuyển Bất Diệt Thuật trước tiên, để cho cái lạnh này căn bản không thể làm tổn thương mình! Sau đó, Đông Bá Tuyết Ưng chủ yếu là cẩn thận quan sát chiêu số của kẻ địch. Kinh nghiệm giao thủ với Vũ Trụ Thần cường đại của hắn quá ít, đương nhiên phải tích lũy thêm kinh nghiệm, từ đó lĩnh ngộ thêm nhiều quy tắc tối cao hơn.
Mục tiêu của hắn, trước nay không chỉ dừng lại ở việc trở thành Vũ Trụ Thần.
“Băng lạnh, tĩnh mịch... Thời không cũng có thể bị đóng băng đến tĩnh mịch sao?” Đông Bá Tuyết Ưng cảm ứng loại ý cảnh băng hàn này, không khỏi âm thầm kinh hãi.