Virtus's Reader
Tuyết Ưng Lĩnh Chủ

Chương 1479: CHƯƠNG 1531: MỘT LUỒNG DAO ĐỘNG (1)

“Tiền bối, Hỗn Độn Hư Không của chúng ta còn bao lâu nữa sẽ đến đại phá diệt?” Vu Tổ hỏi.

Đám người Đông Bá Tuyết Ưng đều căng thẳng nhìn Thạch lão quái, xét về kinh nghiệm, Thạch lão quái mới là người dày dạn nhất.

“Ừm.”

Thạch lão quái trầm ngâm, cùng lúc đó, ý thức của lão nháy mắt dao động, quét qua toàn bộ Hỗn Độn Hư Không.

Trước đây, đám người Đông Bá Tuyết Ưng còn xem Thánh Chủ là kẻ địch lớn nhất, bây giờ mới hiểu ra, kẻ địch lớn nhất của bọn họ là ‘thời gian’. Thời gian đã điểm, Hỗn Độn Hư Không đại hủy diệt, tất cả bọn họ đều sẽ bị diệt sạch. Đông Bá Tuyết Ưng có phân thân ở ‘Giới Tâm Đại Lục’ thì có thể sống sót, nhưng tương lai dù hắn thi triển ‘Đại Phá Giới Truyền Tống Thuật’ để quay về, cũng không thể đầu thai chuyển thế, mà sẽ bị thời đại mới của Hỗn Độn Hư Không bài xích!

“Không quá dài đâu.” Thạch lão quái nhìn đám Vũ Trụ Thần trước mắt, lại liếc sang Đông Bá Ngọc và Đông Bá Thanh Dao, hai tiểu bối đang cố nén kinh hãi kia, rồi mới nói: “Hỗn Độn Hư Không bành trướng ngày càng nhanh, trong tình huống các ngươi có thể chống lại Hủy Diệt Ma Tộc, ta dự tính là khoảng 15 vạn ức đến 20 vạn ức năm nữa.”

“Cái gì?”

“Ngắn như vậy?”

Tất cả mọi người có mặt đều kinh hãi.

Đông Bá Tuyết Ưng thiên tư nghịch thiên như vậy cũng đã hao phí hơn vạn ức năm mới trở thành Vũ Trụ Thần!

Kiếm Chủ cũng biến sắc: “Ngắn như vậy sao?” Ngộ tính của y cực cao, không ra ngoài xông pha rèn luyện, chỉ vùi đầu bế quan tu hành mà đạt tới đỉnh phong tầng hai Vũ Trụ Thần, cũng đã hao phí gần 20 vạn ức năm. Bản thân Kiếm Chủ cũng hiểu rõ, y muốn đạt tới ‘Vũ Trụ Thần Cứu Cực Cảnh’ còn cần đột phá mấy bình cảnh, mỗi một mạch dung hợp đều là một trở ngại lớn, cuối cùng hợp nhất các mạch, đẩy Sát Lục Đạo lên đến cảnh giới Cứu Cực mới là khó khăn nhất.

“Khó trách.”

Kiếm Chủ vẫn nhớ rõ Thánh Chủ từng nói với y một câu: “Hy vọng ngươi có thể đạt tới tầng thứ ba trước khi đại nạn cuối cùng ập đến, như vậy, thế giới sẽ thêm phần đặc sắc.”

Thánh Chủ cũng giống như Thạch lão quái, đều đã sống qua không chỉ một thời đại, đều có thể suy tính ra thời hạn đại khái của đại phá diệt. Trong thời hạn này, lúc ấy Thánh Chủ cho rằng ‘Kiếm Chủ’ là người duy nhất có một tia hy vọng. Còn những người khác? Với con mắt của Thánh Chủ, căn bản không có hy vọng.

“Ngắn như vậy sao?” Đông Bá Tuyết Ưng lo lắng.

“Hư Không Đạo của ta cần cả chín mạch đều đột phá đến cảnh giới Vũ Trụ Thần, tích lũy vô cùng hùng hậu, tin rằng bước vào tầng hai Vũ Trụ Thần không khó, nhưng sau đó muốn đạt tới Cứu Cực Cảnh thì lại cần dung hợp cả chín mạch. Dung hợp hai mạch đã khó, ba mạch, bốn mạch... mỗi một bước đều vô cùng gian nan.” Đông Bá Tuyết Ưng khẽ lắc đầu, sư phụ của hắn là Nam Vân Quốc Chủ, người sáng tạo ra Phân Thân Thuật, Đại Phá Giới Truyền Tống Thuật, cũng bị kẹt ở tầng hai Vũ Trụ Thần.

“Về phần Hư Giới Đạo, còn khó hơn cả Hư Không Đạo.” Đông Bá Tuyết Ưng thầm than.

Hư Không Đạo, dù sao vẫn còn có điển tịch! Trên toàn bộ Giới Tâm Đại Lục, người đạt tới Cứu Cực trong Hư Không Đạo cũng có, ví dụ như Hạ Hoàng!

Còn Hư Giới Ảo Cảnh, cảnh giới cao nhất trên Giới Tâm Đại Lục cũng chỉ là tầng hai Vũ Trụ Thần.

. . .

Một đám Vũ Trụ Thần tâm loạn như ma, trong đầu nảy sinh vô số ý niệm, Thạch lão quái thấy vậy khẽ lắc đầu.

Lão đã quen rồi.

Một thời đại qua đi, e rằng đám tiểu tử trước mắt này đều sẽ không còn tồn tại.

“Thạch tiền bối.” Đông Bá Tuyết Ưng mở miệng, “Tiền bối cũng biết về Đại Phá Giới Truyền Tống Thuật sao?”

Thạch lão quái gật đầu: “Ta sống đến bây giờ, cũng đã gặp vô số người từ bên ngoài dựa vào ‘Đại Phá Giới Truyền Tống Thuật’ để đến Nguyên thế giới của chúng ta, cũng từng trò chuyện với một vài người.”

“Nếu luyện thành Đại Phá Giới Truyền Tống Thuật, đưa người đến Nguyên thế giới khác. Chờ sau khi quê nhà khai sinh ra thời đại mới rồi quay về? Có thể làm được không?” Đông Bá Tuyết Ưng hỏi.

“Thứ nhất, Đại Phá Giới Truyền Tống vốn đã rất khó, còn muốn dẫn theo người?” Thạch lão quái lắc đầu cười nhạo, “Theo ta được biết, dẫn người tiến hành Đại Phá Giới Truyền Tống có độ khó cực cao.”

“Thứ hai, nếu ngươi rời đi, đợi Hỗn Độn Hư Không đại phá diệt rồi khai sinh ra thời đại mới, ngươi quay lại thì đã là người từ bên ngoài đến, sẽ bị bài xích và áp chế.” Thạch lão quái nói, “Trừ khi giống như ta và Thánh Chủ, phải trụ vững qua cơn đại phá diệt, khi Hỗn Độn Hư Không khai sinh và phát triển thời đại mới, chúng ta chính là một thành viên trong đó. Như vậy mới không bị bài xích.”

“Bài xích?” Đông Bá Tuyết Ưng nhẹ nhàng gật đầu.

Hắn hiểu rõ.

Một khi bị bài xích áp chế, thực lực chỉ có thể phát huy đến Hỗn Độn Cảnh mà thôi.

Nhưng bản thân hắn có phân thân ở Giới Tâm Đại Lục, có thể tiếp tục tu hành ở đó! Về phần thê tử và những người khác, thực lực cao nhất có thể đạt đến Hỗn Độn Cảnh cũng không sao.

“Vấn đề là, liệu có thể dẫn người tiến hành Đại Phá Giới Truyền Tống không.” Đông Bá Tuyết Ưng thầm nghĩ, e rằng phải đạt tới Hư Không Đạo Cứu Cực Chi Cảnh mới có thể miễn cưỡng dẫn người rời đi.

“Tiền bối.”

Vu Tổ lại hỏi: “Các thủ đoạn như động thiên pháp bảo, vũ trụ trong cơ thể, không gian tùy thân, có cách nào mang theo người khác cùng vượt qua đại phá diệt không?”

“Nếu có thể, thì các đệ tử mấy thời đại trước của ta đã không chết sạch cả rồi.” Thạch lão quái lắc đầu, “Hỗn Độn Hư Không đại phá diệt là quy tắc tối cao cuốn đi và tiêu diệt tất cả sinh mệnh. Trừ khi ngươi có thể trốn ra khỏi Nguyên thế giới, đến nơi mà quy tắc tối cao không thể chạm tới.”

Vu Tổ nhẹ nhàng gật đầu, có chút ảm đạm.

Hắn cũng đã đoán được, chỉ là không cam lòng.

Cho dù bản thân thật sự may mắn đạt tới Cứu Cực, nhưng những người mà hắn vướng bận thì sao?

“Chẳng lẽ, đạt tới Cứu Cực Cảnh cũng chỉ có thể một mình cô độc sống sót như vậy?” Vu Tổ nghĩ đến Thạch lão quái và Thánh Chủ đều cô đơn lẻ bóng, không khỏi lòng rét lạnh.

“Lo mà tu hành đi.”

“Thời gian ngắn ngủi, ta thấy Đông Bá Tuyết Ưng và Kiếm Chủ, hai người các ngươi tu hành tốc độ rất nhanh, thật ra vẫn có một tia hy vọng. Những người khác thì hy vọng xa vời, nhưng biết đâu lại có kỳ tích.” Thạch lão quái cảm khái một câu, “Lo mà tu hành đi, hy vọng lúc đại phá diệt, có ai trong số các ngươi có thể cùng ta chiêm ngưỡng cảnh tượng phá diệt, quan sát một Nguyên thế giới mới được khai sinh.”

Nói xong, Thạch lão quái liền quay người, đạp lên hư không rồi biến mất.

Lão tiếp tục đi đến Thái Dương Tinh Nguyên Thủy để ngủ say.

Mà đám Vũ Trụ Thần ở đây ai nấy đều lòng dạ phức tạp, Kiếm Chủ và Đông Bá Tuyết Ưng được nhận định là có ‘một tia’ hy vọng, những người khác thì hy vọng xa vời.

. . .

Cổ Thánh Giới.

Trên giường đá đen, Thánh Chủ khoanh chân ngồi, hai mắt nhắm nghiền.

Tâm hắn tĩnh lặng, nhưng từng luồng ý niệm lại hiện lên trong đầu.

“Thời đại này, cao thủ ngày càng nhiều, cao thủ thần bí kia, ngay tại Cổ Thánh Giới của ta mà ta cũng không thể bắt được hắn, tìm được pháp môn tốt cũng khó. Cho dù đến lúc đại phá diệt, số lượng Cổ Thánh hóa thân tích lũy được vẫn còn quá ít. Thời đại này, xem như đã thua rồi.”

“Thôi thì trông chờ vào thời đại kế tiếp vậy! Thời đại kế tiếp, lại so tài một phen.”

Thánh Chủ tĩnh tâm tu hành.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!