Các mục tiêu chém giết cấp tôn chủ có mười hai người. Chém giết thành công sẽ nhận được công lao từ “ba vạn đại công đến tám vạn đại công”.
Ba mươi tám mục tiêu khác có thực lực Vũ Trụ thần tầng hai, công lao nhiệm vụ dao động từ “ba ngàn đại công đến ba vạn đại công”.
Kế tiếp là “Nhiệm vụ kỳ bảo”.
Đủ loại kỳ bảo, có thể trực tiếp đổi lấy công lao nhiệm vụ!
Ví dụ như “Đoạn Nha xà châu” được xếp hạng cao nhất, một hạt châu có thể đổi lấy hai mươi vạn đại công!
“Đoạn Nha xà châu? E rằng cả sáu đại cổ quốc đều muốn có, chỉ cần lấy ra một viên Đoạn Nha xà châu, sáu đại cổ quốc cũng nguyện ý trả giá để trao cho một danh ngạch.” Đông Bá Tuyết Ưng thầm cảm khái.
Đoạn Nha xà châu có nguồn gốc từ “Đoạn Nha sơn mạch”.
...
Bảo địa đệ nhất của Giới Tâm đại lục là Giới Tâm Thần cung.
Mà hiểm địa đệ nhất của Giới Tâm đại lục lại là Đoạn Nha sơn mạch! Nếu nhìn từ trên cao, có thể thấy ngọn núi cao nhất của Đoạn Nha sơn mạch trông như một chiếc răng nanh bị gãy mất một nửa! Chiếc răng nanh này vô cùng nguy nga... cũng khiến cả dãy núi được đặt tên là “Đoạn Nha sơn mạch”. Đoạn Nha sơn mạch chiếm một phạm vi cực lớn, có thể xem là vô biên vô hạn, ước chừng tương đương với ba Hạ Phong cổ quốc. Toàn bộ Đoạn Nha sơn mạch nguy cơ trùng trùng, tương truyền, từng có hai vị tồn tại vô địch ngã xuống bên trong.
Nhưng các Vũ Trụ thần Cứu Cực cảnh cùng với những tồn tại vô địch vẫn thường xuyên tiến vào dò xét.
Trong truyền thuyết, thứ nổi danh nhất của Đoạn Nha sơn mạch chính là “Đoạn Nha xà châu”. Bất cứ ai nếu có được một viên Đoạn Nha xà châu, lập tức trở thành thượng khách của bất kỳ cổ quốc nào trong sáu đại cổ quốc, có thể dễ dàng đổi lấy đủ loại ưu đãi.
Vì vậy có rất nhiều người tu hành mạo hiểm tiến vào Đoạn Nha sơn mạch! Cũng có những kẻ bị truy nã đuổi giết phải trốn vào Đoạn Nha sơn mạch.
Phần lớn đều chết ở bên trong.
Số ít có thể sống sót... thậm chí có trường hợp cực kỳ cá biệt may mắn có được trọng bảo!
“Mục tiêu ta lựa chọn là ma đầu của Phù Tây quốc.” Đông Bá Tuyết Ưng truyền tin.
“Phù Tây quốc? Ừm, cẩn thận một chút.”
“Yên tâm đi, sư phụ.”
Đông Bá Tuyết Ưng nhìn về phía quyển trục đang mở ra.
Trong năm mươi mục tiêu của nhiệm vụ chém giết trên quyển trục, Phù Tây quốc chiếm năm người.
Phù Tây quốc, tuy là một quốc gia, nhưng trên thực tế lại là nơi ma đầu hội tụ. Tuy hoàn cảnh không ác liệt như Hắc Ma đại trạch, nhưng xét về số lượng ma đầu thì cũng không thua kém gì Hắc Ma đại trạch.
Kẻ có thực lực mạnh nhất và địa vị cao nhất nơi đây là Phù Tây quốc chủ, bất quá hắn tự xưng là “Phù Tây lão tổ”. Phù Tây lão tổ cũng là một bá chủ tuyệt thế một phương, thường xuyên trực diện chống lại Chúng Giới cổ quốc! Hắn hết sức kiêu ngạo, thậm chí thỉnh thoảng còn phái thủ hạ đi gây họa cho năm đại cổ quốc khác. Phù Tây lão tổ... là kẻ mà cả sáu đại cổ quốc đều muốn giết. Đáng tiếc, giết không chết!
Chúng Giới cổ quốc vì ở gần Phù Tây quốc nên đã mấy lần phái cao thủ đến tấn công, giết vô số người của Phù Tây quốc, đáng tiếc, Phù Tây lão tổ chẳng hề quan tâm! Hắn rất giống với Câu Tuyết quốc chủ.
Câu Tuyết quốc chủ cũng không nể mặt Hạ Phong cổ quốc.
Bất quá bản thân Câu Tuyết quốc chủ không phải là ma đầu, chỉ là tính tình quá mức kiệt ngạo.
Mà “Phù Tây quốc” thì lại có vô số ma đầu.
Nhiệm vụ treo thưởng lần này, Hạ Phong cổ quốc đã định ra năm vị cao tầng của bọn chúng, đương nhiên không thể nào treo thưởng Phù Tây lão tổ, đó là kẻ mà ngay cả tồn tại vô địch cũng không giết nổi.
Một vị là cường giả xếp thứ hai của Phù Tây quốc, cũng là tồn tại cấp tôn chủ “Đoạn Thiên tôn chủ”!
Bốn vị khác chính là “Phù Tây tứ hung”.
“Đoạn Thiên tôn chủ, ta nào dám có ý đồ với hắn. Phù Tây tứ hung, thực lực cũng không chênh lệch với ta là bao. Nay Giới Tâm Thần cung mở ra, chắc hẳn đám ma đầu Phù Tây quốc cũng đoán được bọn chúng sẽ bị treo thưởng, khẳng định sẽ rất cẩn thận, nơi này lại là hang ổ của chúng, nếu gặp nguy hiểm sợ rằng Phù Tây lão tổ và Đoạn Thiên tôn chủ sẽ đến cứu viện. Muốn giết bọn này khó đến mức nào.” Đông Bá Tuyết Ưng cũng hiểu rõ điểm này.
“Với thực lực của ta, chỉ có ‘Phong Nguyệt Ma Quân’ là bị ta khắc chế, có thể giải quyết trong nháy mắt, một khi giải quyết xong hắn, ta sẽ lập tức bỏ chạy.” Đông Bá Tuyết Ưng có thủ đoạn hư hóa cực hạn, việc trốn thoát cũng có nắm chắc.
“Phong Nguyệt Ma Quân!”
Đông Bá Tuyết Ưng nhìn cái tên trên quyển trục, cùng với phần thưởng treo giải ước chừng “một vạn một ngàn đại công”, trong mắt ánh lên vẻ chờ mong.
Dựa theo kinh nghiệm, có được một vạn đại công lao thì việc giành được danh ngạch đã có phần chắc chắn. Bởi vì những kẻ bị treo giải thưởng đều là người phi phàm, muốn giết được rất khó!
“Đi.”
Đông Bá Tuyết Ưng thu lại quyển trục, lập tức đứng dậy.
...
Hắn từ sớm đã thay đổi dung mạo, hư hóa cực hạn có thể hoàn toàn che giấu khí tức. Hắn dễ dàng ngụy trang thành khí tức của một Hợp Nhất cảnh bình thường. Một thiếu niên áo trắng Hợp Nhất cảnh ở trong Phù Tây quốc căn bản không đáng nhắc tới. Cấp bậc thực lực này không được xem là đại cao thủ, nhưng cũng không đến mức bị khinh nhục.
“Phong Nguyệt Ma Quân.”
Đông Bá Tuyết Ưng đang tìm kiếm.
Có Phù Tây lão tổ hỗ trợ che giấu, thuật tầm tung tạm thời cũng không tra ra được, mạng lưới tình báo của Nam Vân Thánh tông tạm thời cũng không phát hiện. Tựa như sau khi Giới Tâm Thần cung mở ra, Phong Nguyệt Ma Quân lập tức liền ẩn mình.
Đêm tối.
“Hắn sẽ ở đây sao?”
Thi triển hư hóa cực hạn, Đông Bá Tuyết Ưng đi dạo một vòng bên ngoài phủ đệ của Phong Nguyệt Ma Quân, lòng đầy nghi hoặc.
“Phong Nguyệt Ma Quân, thích nhất là nữ nhân, mỗi một nữ nhân rơi vào tay hắn đều bị tra tấn đến chết...” Trong đầu Đông Bá Tuyết Ưng hiện lên thông tin chi tiết về Phong Nguyệt Ma Quân, muốn dựa vào đó để phỏng đoán ra nơi ẩn thân khả dĩ của hắn.
Đông Bá Tuyết Ưng giống như một người thợ săn, lặng lẽ tra xét tất cả những nơi như động phủ, biệt viện, thậm chí cả những địa điểm thường lui tới được ghi lại trong tình báo của Phong Nguyệt Ma Quân.
“Không có.”
“Xem ra tình huống tệ nhất đã xảy ra.” Đông Bá Tuyết Ưng một mình xuất hiện trong tửu lâu của một tòa thành nhỏ, vừa uống rượu ngon vừa ăn mỹ thực, “Tốt xấu gì cũng là một đại cao thủ cấp Vũ Trụ thần tầng hai, Giới Tâm Thần cung vừa mở ra đã sợ đến mức này sao? Ngay cả động phủ, biệt viện của mình cũng không dám ở.”
Phù Tây quốc, là nơi hội tụ của những ma đầu tiếng tăm lừng lẫy khắp Giới Tâm đại lục.
Trừ hai vị cấp tôn chủ cao cao tại thượng là Phù Tây lão tổ và Đoạn Thiên tôn chủ ra...
Kế đến là Phù Tây tứ hung, cũng là những cao thủ Vũ Trụ thần tầng hai, bọn chúng tuy không có bí bảo đỉnh phong, nhưng có thể tu hành đến bước này thì ai cũng không dễ chọc. Mặc dù là tồn tại cấp tôn chủ, cũng chỉ mạnh hơn bọn chúng một bậc, muốn giết bọn chúng cũng là chuyện rất khó! Thực lực của Đông Bá Tuyết Ưng tự nhiên còn lâu mới bằng tôn chủ, nhưng lại có tự tin đối phó với Phong Nguyệt Ma Quân.
ღ Dòng chữ cũ hoá hoa mới ღ