Trên làn da của mỗi chiếc xúc tu khổng lồ đều có vô số hào quang lưu chuyển, ẩn chứa đủ loại ảo diệu. Nếu có đủ thời gian, hắn có thể chậm rãi phân tích rất nhiều phương pháp vận dụng những ảo diệu đặc thù trong đó! Về phần đôi mắt khổng lồ ở trung tâm đầu, kim quang bắn ra từ đó, bên trong có những bí văn như thực chất đang lưu chuyển, chiếu rọi lên người hắn.
Ánh mắt mang theo áp lực kinh hoàng, nhưng thân thể của Đông Bá Tuyết Ưng cũng đủ cường đại nên không hề sợ hãi.
“Lại có sinh vật như vậy, quả thực chính là hóa thân của quy tắc.” Đông Bá Tuyết Ưng có chút kích động.
“Sinh mệnh cấp thấp trong lồng giam.” Quái vật khổng lồ đột nhiên vung một chiếc xúc tu tới.
Vù!
Cùng lúc vung lên, vô số hào quang trên xúc tu không ngừng biến ảo, khiến Đông Bá Tuyết Ưng khao khát được chậm rãi nghiên cứu, nhưng hắn không có thời gian. Xúc tu xuyên qua không gian không chút trở ngại, trực tiếp đánh tới trước mặt. Đông Bá Tuyết Ưng cũng đột nhiên chém ra một chưởng, hào quang chói mắt xuất hiện trong lòng bàn tay, bên trong hiện ra từng tầng không gian.
“Bồng!”
Một chưởng đánh ra, hắn dốc hết sức hóa giải, dùng không gian để chuyển dời lực công kích đến một tầng không gian rất xa. Từng tầng không gian trong lòng bàn tay Đông Bá Tuyết Ưng không ngừng nổ tung, nhưng với uy lực khủng bố đó, trong nháy mắt cũng chỉ miễn cưỡng chuyển dời được năm tầng mà thôi.
Phi Tuyết Chiến Pháp chi Vạn Pháp Bất Triêm!
“Uy thế này không thua gì một kích toàn lực của Vĩnh Dạ Thủy Tổ.” Đông Bá Tuyết Ưng kinh hãi.
Vĩnh Dạ Thủy Tổ, đó là dùng bí bảo tối cao dốc toàn lực một kích. Mà đây chỉ là một đòn tùy ý của con quái vật này.
“Bồng.”
Thân thể Đông Bá Tuyết Ưng bị đánh bay đi. Dù đã vận dụng pháp môn hộ thể và hư hóa đến cực hạn, thân thể Đông Bá Tuyết Ưng vẫn xuất hiện một vết thương khổng lồ, nhưng vết thương nhanh chóng khép lại.
“Hử? Không chết?” Quái vật khổng lồ vô cùng kinh ngạc. Một sinh mệnh chưa thoát khỏi lồng giam, vậy mà một kích của nó lại không thể giết chết.
“Ngươi bị Nguyên nhốt ở đây, đúng không?” Đông Bá Tuyết Ưng vội vàng nói, thanh âm vang vọng khắp đất trời. Hắn muốn cố gắng kéo dài thời gian, nếu không cứ chém giết thế này, hắn chẳng chống đỡ được bao lâu.
Nghe được lời của Đông Bá Tuyết Ưng, con quái vật khổng lồ kia trở nên phẫn nộ.
“Chết!”
Một chiếc xúc tu khổng lồ quất tới.
“Quá mỹ diệu.” Đông Bá Tuyết Ưng thực sự không muốn chém giết, mà chỉ muốn quan sát nhiều hơn, bởi vì mỗi khi một chiếc xúc tu được thi triển, hào quang trên bề mặt nó đều ẩn chứa vô số ảo diệu: hư không đạo, hỏa diễm đạo, lôi đình đạo, hư giới ảo cảnh đạo... Đủ loại ảo diệu đều có, kết hợp một cách hoàn mỹ trên người con quái vật này, mỗi cử động đều mang uy lực khiến Đông Bá Tuyết Ưng kinh hãi.
Cấp bậc sinh mệnh này đã hoàn toàn vượt qua Vũ Trụ Thần.
“Phành phành phành.”
Đông Bá Tuyết Ưng dùng chiêu phòng ngự hoàn mỹ nhất ‘Vạn Pháp Bất Triêm’ trong《 Phi Tuyết Chiến Pháp 》mà hắn sáng tạo trong 3000 ức năm, kết hợp với nhục thân cường đại, nhưng chỉ sau năm đòn quất liên tiếp của xúc tu, thương thế đã rất nặng. Hắn muốn trốn chạy, nhưng dưới sự bao phủ của xúc tu, không gian xung quanh như đông cứng lại, hắn đã không thể thi triển Đại Phá Giới Truyền Tống Thuật.
“Tuy sớm đoán được Hỏa Ngục Tam Giới Đỉnh có thể có nguy hiểm, phân thân của ta đông đảo nên cũng không sợ, nhưng không ngờ lại chết thật.” Đông Bá Tuyết Ưng bất đắc dĩ.
Không còn cách nào khác.
Tùy tiện một chiếc xúc tu đã có thể so với một kích toàn lực của Vĩnh Dạ Thủy Tổ, đấu thế nào đây?
“Vù.”
Bỗng nhiên một luồng sức mạnh bao phủ lấy Đông Bá Tuyết Ưng, ngay sau đó, hắn liền biến mất không thấy đâu.
Quái vật khổng lồ cảm ứng được luồng sức mạnh đó, không khỏi phẫn nộ, đó là sức mạnh của nhà giam này. Nó phát ra tiếng gầm giận dữ: “Nguyên, Nguyên, Nguyên!!!” Từng tiếng gầm giận dữ truyền đến cả thế giới bên ngoài, khuấy động lên những cơn lốc xoáy vô tận.
...
Trong động phủ, tại đại điện.
Bên cạnh chiếc đỉnh lớn, Đông Bá Tuyết Ưng đột ngột xuất hiện.
“Ta, ta ra ngoài rồi?” Đông Bá Tuyết Ưng kinh ngạc.
“Ha ha, ngươi sắp không chống đỡ nổi thì ta sẽ đưa ngươi ra ngoài.” Một bóng người bỗng nhiên bay ra từ chiếc đỉnh lớn, là một lão giả hồng bào đang cười tủm tỉm. Lão nhìn Đông Bá Tuyết Ưng, cười nói: “Ta là khí linh của Hỏa Ngục Tam Giới Đỉnh.”
Đông Bá Tuyết Ưng giật mình nói: “Thảo nào, thảo nào ta rõ ràng có thể thôi động Hỏa Ngục Tam Giới Đỉnh, nhưng cảm ứng đối với bên trong lại rất mơ hồ, thì ra ta chưa từng thực sự nắm giữ bí bảo này. Lần này làm phiền tiền bối, nếu không, cái phân thân này của ta đã xong đời rồi.”
Lão giả hồng bào cười ha hả giải thích: “Hỏa Ngục Tam Giới Đỉnh là một món bí bảo đặc thù do chủ nhân của ta là ‘Nguyên’ luyện chế năm xưa, chuyên dùng để giam cầm ‘Vạn Xúc Long Tử’. Bí bảo như vậy không thể để cho các ngươi nắm giữ được, nếu các ngươi thả Vạn Xúc Long Tử này ra, sinh mệnh của cả một tòa nguyên thế giới này đều sẽ bị diệt sạch, đó chính là tội nghiệt lớn.”
“Đúng vậy.” Đông Bá Tuyết Ưng đồng tình, với thực lực của con quái vật kia, trong nguyên thế giới quê nhà của hắn hiện nay, ai có thể ngăn cản?
“Nó tên là Vạn Xúc Long Tử?” Đông Bá Tuyết Ưng kinh ngạc.
“Ừm.”
Lão giả hồng bào gật đầu: “Vạn Xúc Long Mẫu rất lợi hại, chủ nhân của ta năm xưa phải cùng vài vị khác liên thủ mới chém giết được. Về phần đám Vạn Xúc Long Tử này, miễn cưỡng xem như hồn nguyên sinh mệnh, đối với đám người chủ nhân thì không đáng nhắc tới, có thể tiện tay đánh giết. Sở dĩ nhốt chúng ở đây là hy vọng cho người tu hành có cơ hội đột phá. Những người có thể thôi động Hỏa Ngục Tam Giới Đỉnh đều là những người có lĩnh ngộ đủ sâu về hồn nguyên lực, đều là cường giả Vũ Trụ Thần Cứu Cực cảnh, tích lũy thâm hậu. Với cảnh giới bực này... khi đối mặt Vạn Xúc Long Tử, họ cũng có thể giao đấu vài chiêu, trước khi tử vong, ta đều sẽ che chở và dễ dàng dịch chuyển họ ra ngoài!”
“Giao thủ với Vạn Xúc Long Tử, cũng như giao thủ với cường giả, bản thân nó chính là một sự rèn luyện.”
“Vạn Xúc Long Tử là hồn nguyên sinh mệnh trời sinh. Khác với người tu hành, khắp nơi trên thân thể chúng đều hiển lộ ra đủ loại ảo diệu, có thể từ đó mà lĩnh ngộ.”
“Những điều này đều có trợ giúp cho việc đột phá.”
Lão giả hồng bào nói: “Vốn dĩ, nguyên thế giới quê hương ngươi do Nguyên chủ nhân của ta quản lý. Nay đã thuộc về La Thành Chủ quản lý. Ở thời đại trước, chủ nhân đều công khai báo cho các Vũ Trụ Thần đạt tới Cứu Cực cảnh biết về cơ duyên đột phá này, hiện nay thì không còn mấy người biết được.”
Đông Bá Tuyết Ưng giật mình.
Một tòa nguyên thế giới, trước kia do một hồn nguyên cường giả che chở quản lý. Nay đã thay đổi rồi sao?
“Nhưng ta phải nhắc nhở ngươi, tuy bản ý của chủ nhân là để cho Cứu Cực cảnh tiến vào rèn luyện, nhưng ngươi hẳn là đã được bí truyền tối cao nên chưa tới Cứu Cực cảnh cũng có thể thôi động Hỏa Ngục Tam Giới Đỉnh.” Lão giả hồng bào nhắc nhở: “Tuy nhiên, việc quan trọng nhất của ngươi hiện nay là sớm đạt tới Cứu Cực cảnh. Đừng nghiên cứu quá sâu những ảo diệu ẩn chứa trên người Vạn Xúc Long Tử này, để phòng ngừa nó gây ra hoang mang, trở ngại cho việc ngươi đột phá đến Cứu Cực cảnh.”
Thiên_Lôi_Trúc dẫn ta về nguồn ✿