“Đầu tiên, mười vạn cân Hồn Nguyên Sa!” Đông Bá Tuyết Ưng nhìn ba vị vô địch tồn tại, nói thẳng.
“Mười vạn cân?”
Ba người Hạ hoàng dù sớm có chuẩn bị nhưng sắc mặt vẫn co giật, trong lòng trĩu nặng.
“Ngươi cũng biết Hồn Nguyên Sa hiếm thấy đến mức nào sao? Phải từ trong tầng không gian rất cao thu thập tinh hoa hồn nguyên mới có thể ngẫu nhiên được một chút.” Hạ hoàng trầm giọng nói, “Mỗi một chút Hồn Nguyên Sa đều cực kỳ khó có được, ngươi lại muốn tới mười vạn cân? Toàn bộ Giới Tâm đại lục cộng lại có bao nhiêu Hồn Nguyên Sa, hay là bớt chút đi.”
Lấy thân phận mơ hồ là đệ nhất cường giả Giới Tâm đại lục, Hạ hoàng cũng phải cò kè mặc cả, thật sự là do Đông Bá Tuyết Ưng mở miệng quá dọa người.
Bởi vì toàn bộ lượng Hồn Nguyên Sa dự trữ của Hạ Phong cổ quốc cũng còn kém mười vạn cân một khoảng khá xa!
“Nếu muốn độc chiếm điển tịch, mười vạn cân Hồn Nguyên Sa là bắt buộc.” Đông Bá Tuyết Ưng mở miệng, “Không thể thiếu! Nếu không, ta sẽ đem điển tịch bán cho các cổ quốc khác để sưu tập Hồn Nguyên Sa.”
Hạ hoàng vừa nghe, kinh ngạc nói: “Sao ngươi lại cần Hồn Nguyên Sa, lẽ nào có nghiên cứu về hồn nguyên lực?”
“Là từ《 Hồn Nguyên Vấn Đạo 》của Hạ hoàng.” Đông Bá Tuyết Ưng cố ý nói, hắn không muốn công khai《 Hồn Nguyên Thất Kích 》của mình.
“Hạ hoàng, Phiền Tổ, Thương Đế, tin rằng ba vị cũng biết, nếu ta đem bộ điển tịch hư giới này bán riêng cho các cổ quốc khác nhau, gom đủ mười vạn cân Hồn Nguyên Sa hẳn không phải là việc khó.” Đông Bá Tuyết Ưng mỉm cười nói, “Đây là thứ ta phải có được, nếu không thì cũng không cần bán điển tịch nữa.”
Ba người Hạ hoàng do dự.
“Làm sao bây giờ? Lượng Hồn Nguyên Sa của Hạ Phong cổ quốc chúng ta cộng lại cũng chỉ hơn năm vạn cân. Đây là do ta vốn là cao thủ hư không đạo, thường xuyên thu thập tinh hoa hồn nguyên, trải qua năm tháng vô tận tích lũy đến nay, Hồn Nguyên Sa của Hạ Phong cổ quốc chúng ta mới nhiều được như vậy.” Hạ hoàng truyền âm, “Muốn gom đủ mười vạn cân, chỉ sợ chậm rãi thu thập sẽ không kịp, phải mua từ các cổ quốc khác.”
“Mua đi.”
“Phiêu Bạc Giả có quan hệ tốt với ta.” Phiền Tổ truyền âm nói, “Hắn cũng là cao thủ hư không đạo Cứu Cực Cảnh, Hồn Nguyên Sa thu thập được hẳn là không ít, tìm hắn mua nhiều một chút. Chúng Giới cổ quốc, Băng Tuyết cổ quốc cũng cố gắng mua một ít! Ba lão già của Băng Tuyết cổ quốc kia thân thể mạnh mẽ, đều lần lượt xé rách không gian đi thu thập tinh hoa hồn nguyên, Hồn Nguyên Sa tích góp được cũng không ít.”
“Ừm, cứ quyết định như vậy đi.” Đám người Hạ hoàng cũng đã quyết định.
Hồn Nguyên Sa.
Toàn bộ Giới Tâm đại lục lợi dụng nó rất ít, chỉ là vì quá gian nan để có được nên giá mới cao! Nếu Đông Bá Tuyết Ưng muốn một hai vạn cân, đám người Hạ hoàng cũng có thể lấy ra ngay. Nhưng đây là mười vạn cân? Lượng Hồn Nguyên Sa dự trữ của toàn bộ Giới Tâm đại lục, e rằng cũng phải tiêu hao hơn phân nửa!
. . .
“Gom đủ Hồn Nguyên Sa cần thời gian.” Hạ hoàng mở miệng, “Nhưng trong vòng một ức năm, ta nhất định sẽ giúp ngươi lo liệu đủ.”
“Tốt.” Đông Bá Tuyết Ưng lộ ra vẻ vui mừng.
Đây là thứ hắn bắt buộc phải có.
Bởi vì binh khí chuyên dụng phối hợp với《 Hồn Nguyên Thất Kích 》cần 99% tài liệu là Hồn Nguyên Sa, còn một ít tài liệu phụ trợ ngược lại rất dễ thu được. Sở dĩ như vậy là vì dựa theo pháp môn luyện khí đi kèm trong《 Hồn Nguyên Thất Kích 》, binh khí luyện chế từ Hồn Nguyên Sa... sẽ giúp việc điều khiển hồn nguyên lực dễ dàng hơn gấp trăm ngàn lần, bản thân mới có thể thi triển những chiêu số vô cùng cao thâm.
Binh khí chính là môi giới, môi giới càng giúp việc điều khiển hồn nguyên lực dễ dàng hơn.
“Còn muốn cái gì?” Hạ hoàng nói, bọn họ không tin Đông Bá Tuyết Ưng chỉ muốn có vậy.
“Một món binh khí.” Đông Bá Tuyết Ưng mỉm cười nói.
Hồn Nguyên Thần Binh, cho dù gom đủ tài liệu, cũng cần bản thân chậm rãi luyện chế, tốn một khoảng thời gian rất dài. Hơn nữa tương lai cầm trong tay một cây Hồn Nguyên Thần Binh, thực lực quá mạnh mẽ, có khả năng sẽ khiến nhóm vô địch tồn tại hoài nghi, e rằng sẽ nảy sinh rắc rối. Dù sao cũng không thể đánh giá quá cao ‘giới hạn cuối cùng’ của nhóm vô địch tồn tại, chuyện bọn họ liên thủ vây giết cũng không phải là không làm được. Cho nên mình cần một món binh khí cường đại khác, một là để thực lực của mình mạnh hơn một chút, hai cũng là để nhóm vô địch tồn tại có thể ‘lý giải’ được vì sao mình lại mạnh như thế.
“Món ‘Hư Không Hỏa Liên Hoa’ do Hạ hoàng luyện chế.” Đông Bá Tuyết Ưng mỉm cười nói.
“Hư Không Hỏa Liên Hoa?” Hạ hoàng nhíu mày, “Yêu cầu thật cao.”
“Không còn cách nào khác, ta vẫn chưa có binh khí, cần một món bí bảo đỉnh phong lợi hại.” Đông Bá Tuyết Ưng mỉm cười.
Hư Không Hỏa Liên Hoa!
Là bí bảo đỉnh phong hư không đạo mà Đông Bá Tuyết Ưng nhận định là thích hợp với mình nhất trong toàn bộ Giới Tâm đại lục! Bí bảo đỉnh phong cũng có sự khác biệt, loại bảo mệnh tự nhiên là trân quý nhất. Giống như Hư Không Hỏa Liên Hoa... một món đã đủ so với hai ba món ‘Lưỡng Giới Đao’, có món bí bảo đỉnh phong này trong người, lại phối hợp với chín đại phân thân, thực lực của mình sẽ hoàn toàn khác.
“Có thể đáp ứng ngươi.” Hạ hoàng nói, “Nhưng cũng gần đủ rồi.”
“Thế này vẫn chưa đủ.” Đông Bá Tuyết Ưng lập tức lắc đầu, “Nếu ta bán cho mấy cổ quốc, chỗ tốt nhận được không chỉ có thế này.”
Hạ hoàng, Phiền Tổ, Thương Đế đều rất đau lòng.
Mười vạn cân Hồn Nguyên Sa, bọn họ cần phải dùng bảo vật trao đổi với các cổ quốc khác, trả một cái giá cực cao. Lại thêm một món bí bảo hư không loại thế giới cực kỳ trân quý—— ‘Hư Không Hỏa Liên Hoa’.
“Còn cần tu hành dưới Phần Tâm Thần Thụ vạn ức năm.” Đông Bá Tuyết Ưng nói.
Phiền Tổ thở phào.
Đừng nhìn định giá rất cao, cái gì mà tu hành dưới Phần Tâm Thần Thụ một ức năm cần một vạn đại công. Trên thực tế, tu hành dưới Phần Tâm Thần Thụ không hề gây tổn hại gì cho thần thụ. Vạn ức năm cũng chỉ là hao phí chút thời gian mà thôi. Đối với Hạ Phong cổ quốc cũng không tổn thất gì nhiều.
“Còn một yêu cầu cuối cùng.” Đông Bá Tuyết Ưng mỉm cười, “Năm mươi vạn đại công! Ta ở Giới Tâm Thần Cung tổn thất quá lớn, cho nên cần chút đại công, vậy là đủ rồi. Hạ hoàng, Phiền Tổ, Thương Đế, chỉ cần đáp ứng yêu cầu của ta, từ nay về sau, bộ điển tịch hư giới này chính là của Hạ Phong cổ quốc! Hạ Phong cổ quốc muốn truyền cho ai thì truyền, bán cho Ma Thiên Quốc Chủ hay ai khác, đều được cả!”
Hạ hoàng, Phiền Tổ, Thương Đế tuy cực kỳ đau lòng, nhưng cũng hiểu rõ...
Nếu Ứng Sơn Tuyết Ưng này bán cho các cổ quốc khác, mỗi cổ quốc đều có thể đưa ra rất nhiều lợi ích, cộng lại, e rằng còn nhiều hơn một chút!
“Được.” Ba người Hạ hoàng nhìn nhau, Hạ hoàng liền mở miệng, “Cứ quyết định như vậy đi.”
Đông Bá Tuyết Ưng mỉm cười: “Đa tạ Hạ hoàng, Phiền Tổ, Thương Đế. Trên con đường tu hành, thứ nên tranh giành tự nhiên phải tranh giành.”
Phiền Tổ cũng mỉm cười: “Ngươi ra tay cũng thật độc, nhưng cũng là chuyện bình thường.”
Nếu Hạ Phong cổ quốc bọn họ đồng ý...
Chỉ cần bán cho Ma Thiên Quốc Chủ, e là có thể thu hồi gần một nửa chi phí