Virtus's Reader
Tuyết Ưng Lĩnh Chủ

Chương 1549: CHƯƠNG 1601: VÔ HẠN PHAO ẢNH TẪN TIÊU TÁN

“Dưới trướng Trần Phạm quốc chủ có ba đại đao phủ, rất được hắn coi trọng, ngươi là một trong số đó.” Một giọng nói bỗng nhiên vang lên trong đầu lão giả. Lão giả trừng mắt, từ trong hư vô, một luồng hư ảnh ngón tay mơ hồ điểm lên người hắn. Thân thể lão giả liền tan biến như khói bụi, lập tức mất mạng. Ngay cả chiếc bình màu đỏ sậm cũng rơi xuống mặt đất.

Một nơi khác.

Đông Bá Tuyết Ưng tiến vào Ám Ngục, xuất hiện ngay trước mặt Trần Phạm quốc chủ.

“Ngươi là ai?” Trần Phạm quốc chủ biến sắc, nhìn thanh niên áo trắng xa lạ trước mắt.

Thanh niên áo trắng này vừa mới thi triển Phá Giới Truyền Tống Thuật để đi thẳng đến nơi này! Chỉ là khí tức của hắn vô cùng xa lạ, vẻn vẹn ở cấp Hỗn Độn cảnh.

“Lá gan thật lớn, dám xông vào địa bàn của ta?” Sắc mặt Trần Phạm quốc chủ trầm xuống, xung quanh bắt đầu mơ hồ vang lên tiếng nhạc. Khúc nhạc truyền vào tai Đông Bá Tuyết Ưng, nhưng bản thân hắn là đại cao thủ Hư Giới Ảo Cảnh Đạo đã đạt tới tầng thứ hai Vũ Trụ Thần, linh hồn còn mạnh hơn cả Cứu Cực cảnh một bậc, sao có thể để ý đến chút thủ đoạn nhỏ này?

“Hả?” Trần Phạm quốc chủ kinh hãi, một Hỗn Độn cảnh mà lại chống cự được sao?

“Trần Phạm quốc chủ, ngươi thống trị quốc gia này, lại tàn sát gần hết một nửa số con dân mới sinh của mình, tàn sát vô số sinh linh như núi như biển, trong lòng ngươi không có chút áy náy nào sao?” Đông Bá Tuyết Ưng hỏi.

Dù chỉ là giết nhiều con kiến như vậy, cũng phải cảm thấy có chút ảnh hưởng chứ.

Trần Phạm quốc chủ mỉm cười: “Ta đương nhiên để ý chứ, vị đạo hữu này, trên con đường tu hành, những con kiến đó là đá lót đường của ta. Chúng có thể giúp con đường tu hành của ta đi xa hơn, cái chết của chúng rất đáng giá. Ta rất để tâm đến chúng, cũng rất cảm kích chúng. Không có chúng... làm sao ta có thể đi xa đến thế trên con đường tu hành này? Đạo của mỗi người mỗi khác, đạo hữu cũng nên thấu hiểu.”

“Trong đạo của ta, kẻ như vậy chính là ma.” Đông Bá Tuyết Ưng nói.

Cùng lúc đó, hắn khẽ động một ý niệm.

Lập tức diệt sát ba đại đao phủ của Ám Ngục! Tình báo của Nam Vân Thánh Tông đã sớm ghi lại rõ ràng về ba đại đao phủ này, hơn nữa Đông Bá Tuyết Ưng chỉ cần liếc mắt một cái là thấy được nhân quả tội nghiệt khủng bố trên người ba kẻ đó.

“Là ma thì phải giết.” Đông Bá Tuyết Ưng ra tay.

Vù, vù, vù...

Chín thanh niên áo trắng đồng thời xuất hiện, mỗi người đều đưa ngón tay ra, nhẹ nhàng điểm về phía trước một cái.

Trần Phạm quốc chủ kinh hãi phát hiện không gian xung quanh trở nên thác loạn. Trong tòa đại điện nhỏ bé này, vô số bọt khí xuất hiện, mỗi một bọt khí đều ở trong một không gian khác nhau. Theo chín ngón tay của Đông Bá Tuyết Ưng điểm tới, bọt khí bắt đầu vỡ tan, từng đám bọt khí nối nhau vỡ nát... như một phản ứng dây chuyền, số lượng vỡ tan ngày càng nhiều, uy thế cũng ngày một lớn hơn, cuối cùng hội tụ cả vào người Trần Phạm quốc chủ, tạo thành một vụ đại phá diệt cuối cùng.

Bốp!

Một quả bong bóng lớn cuối cùng bao bọc lấy không gian của Trần Phạm quốc chủ, vô số sự phá diệt hội tụ vào đó rồi lập tức vỡ tan.

Nói thì chậm, nhưng diễn ra chỉ trong chớp mắt!

Trần Phạm quốc chủ chỉ kịp vung ra một chưởng, nhưng chưa kịp phá vỡ quả bong bóng lớn nhất đang bao phủ lấy hắn thì nó đã vỡ tan.

Bọt khí vỡ tan, Trần Phạm quốc chủ cũng theo đó mà tan biến.

Thân thể hắn hoàn toàn tiêu tán, hóa thành tro bụi.

Trần Phạm quốc chủ, chết!

Một trong tam đại sát chiêu của «Phi Tuyết Chiến Pháp» – Vô Hạn Phao Ảnh Tẫn Tiêu Tán.

Chiêu này nhìn như sát ý rất nhạt, nhưng thực ra lại là sát chiêu khủng bố nhất của Đông Bá Tuyết Ưng, có thể xuyên qua y bào và các vật phòng ngự bên ngoài, thẩm thấu trực tiếp vào trong cơ thể. Tuy nhiên, vì chỉ đối phó với một cao thủ tầng thứ hai Vũ Trụ Thần, đối phương lại không có bí bảo đỉnh cấp, nên Đông Bá Tuyết Ưng cũng không cần vận dụng đến “Hư Không Hỏa Liên Hoa”. Chín đại phân thân của hắn, mỗi phân thân đều có chiến lực Cứu Cực cảnh, chín người liên thủ thi triển sát chiêu đã đủ để giết một Vũ Trụ Thần tầng hai. Nếu vận dụng Hư Không Hỏa Liên Hoa, thì ngay cả cường giả cấp tôn chủ cũng không chịu nổi mà chết.

“Nhân quả tuần hoàn, không phải không báo, chỉ là thời cơ chưa tới. Một khi thời cơ đã đến, chính là lúc ngươi phải chết.” Đông Bá Tuyết Ưng lạnh lùng nhìn, thực lực của hắn đã đủ, cũng coi như thời cơ đã đến.

...

Trần Phạm quốc chủ đã chết.

Ai giết, đó là một bí ẩn! Các Vũ Trụ Thần đứng trên đỉnh Giới Tâm Đại Lục đều rơi vào nghi hoặc khó hiểu, tốt xấu gì cũng là một cao thủ tầng thứ hai Vũ Trụ Thần, cứ thế mà toi mạng sao?

Tuy các thế lực khắp nơi đều muốn truy tìm, dùng thuật đảo ngược thời không để điều tra, nhưng đều không tra ra được! Mỗi khi chạm đến tình cảnh lúc đó, đều bị một lực lượng nhiễu loạn, không thể nhìn trộm.

Tuy nhiên, sau khi Trần Phạm quốc chủ cùng ba đại đao phủ đắc lực nhất dưới trướng hắn chết đi, Ám Ngục cũng từ đó mà tan rã, vô số con dân bên trong đã được thả ra. Bởi vì trong Trần Phạm quốc tuy cũng có một vài kẻ tương đối tà ác khác, nhưng không ai dám làm như Trần Phạm quốc chủ! Dám tùy ý làm bậy như thế, cũng phải có thực lực làm chỗ dựa.

Mặc dù Trần Phạm quốc chủ thực lực mạnh mẽ, chẳng phải cũng đã mất mạng rồi sao?

Trần Phạm quốc từ đó cũng đại biến! Càng thu hút sự thèm muốn của một vài Vũ Trụ Thần khác, dù sao đây cũng là một quốc gia hạng hai, những cường giả còn lại của Trần Phạm quốc không đủ tư cách để thống lĩnh quốc gia này.

...

Tin tức cũng truyền đến tai Diệt Thế Thần Đế, một trong Ngũ Tổ của Chúng Giới Cổ Quốc.

“Thần Đế bệ hạ, Trần Phạm quốc chủ đã chết, không tra ra hung thủ, cảnh tượng chiến đấu lúc đó cũng không ai xem được.” Một thuộc hạ cung kính nói.

Diệt Thế Thần Đế vẫn ngồi trên bảo tọa.

Hắn mặc khôi giáp đen kịt toàn thân, thân hình khôi ngô như núi, ngồi trên bảo tọa quan sát phía dưới. Luận về sự bá đạo... toàn bộ Giới Tâm Đại Lục, Diệt Thế Thần Đế nổi tiếng là kẻ bá đạo nhất! Cũng là kẻ cường thế nhất! Con đường tu hành của hắn cho hắn tư cách để bá đạo và cường thế.

“Ồ? Cũng thú vị đấy. Cứ tra đi, tuy chỉ là một khách khanh của ta, nhưng dù sao cũng phải tra xem là ai làm.” Diệt Thế Thần Đế tùy ý nói.

“Vâng.” Thuộc hạ cung kính đáp.

Bỗng nhiên—

Một bóng người ngưng tụ thành hình ở bên cạnh, là một vị lão giả áo bào bạc có khí chất ôn hòa.

“Phiêu Bạc Giả?” Thuộc hạ bên cạnh thấy thế thì kinh ngạc, lão giả áo bào bạc này chính là “Phiêu Bạc Giả”, một trong Ngũ Tổ, vô cùng siêu nhiên.

Diệt Thế Thần Đế phất tay, thuộc hạ lập tức lui ra.

Diệt Thế Thần Đế mỉm cười nhìn lão giả áo bào bạc phía dưới: “Ngươi sao lại đến chỗ của ta?”

“Diệt Thế, ta cần một ít Hồn Nguyên Sa.” Phiêu Bạc Giả nói, “Ngươi bán cho ta đi.”

“Ha ha... Hồn Nguyên Sa ư, nếu nói về Hồn Nguyên Sa thì trong năm người chúng ta, ngươi là người có nhiều nhất. Dù có thiếu một chút, chỉ cần ngươi bỏ chút thời gian là có thể thu thập được, sao lại đến tìm ta mua?” Diệt Thế Thần Đế kinh ngạc hỏi.

Phiêu Bạc Giả nhẹ nhàng lắc đầu: “Ta có việc cần dùng, ngươi không cần hỏi nhiều.”

“Được rồi, ngươi muốn thì ta cho ngươi.” Diệt Thế Thần Đế gật đầu.

⚡ Một dòng chữ, vạn giấc mơ ⚡

Thiên-Lôi-Trúc dịch bất ngờ như thơ

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!