“Chẳng lẽ ngươi không biết sao? Con đường tu hành, một bước sa chân, đi vào ngã rẽ thì rất khó quay đầu lại!” Tư Không Dương gầm nhẹ. Trong lòng hắn ngập tràn tức giận, khó tin, và cả sự đau lòng.
Các Siêu Phàm khác đều đứng một bên quan sát.
Bọn họ cũng đã hiểu ra, Đông Bá Tuyết Ưng quả thực đã điên rồi.
“Thủy hỏa ảo diệu, nếu tiếp tục tu hành, sẽ chỉ thẳng tới ‘Thủy Hỏa chân ý’.” Tư Không Dương giận dữ nói, “Nhưng hiện tại ngươi lại dung nhập phong chi ảo diệu vào, thủy hỏa phong? Ba thứ này thì là cái gì? Ngươi có nắm chắc con đường này không phải là tuyệt lộ không? Ngươi tuy còn trẻ, nhưng tương lai khi phát hiện con đường của mình đã sai, ngươi cho rằng mình còn có thể quay đầu lại để tìm hiểu thủy hỏa ảo diệu sao?”
Vẽ tranh trên một tờ giấy trắng là dễ nhất.
Còn trên một tờ giấy đã vẽ kín màu sắc, muốn sửa chữa lại là vô cùng khó.
Cũng là một đạo lý.
Thủy hỏa ảo diệu, Đông Bá Tuyết Ưng vốn đang tu hành rất tốt.
Hiện tại lại dung nhập phong chi ảo diệu vào! Hơn nữa còn dung nhập hoàn toàn, quyện thành một thể.
Cho dù tương lai Đông Bá Tuyết Ưng quyết định từ bỏ ‘phong chi ảo diệu’, nhưng hắn không thể quên được! Sự lý giải của hắn đối với thiên địa tự nhiên đã bước sang một giai đoạn mới, rất khó để quay về điểm xuất phát ban đầu. Lý giải đối với thiên địa, không phải nói quên là có thể quên!
“Ta biết.” Đông Bá Tuyết Ưng mở miệng, “Nhưng trong lúc tu hành, ta phát hiện thủy hỏa ảo diệu không hoàn mỹ!”
“Vậy ngươi liền quay sang tu hành phong chi ảo diệu? Còn dung nhập vào đó?” Tư Không Dương vặn hỏi, “Ngươi rốt cuộc nghĩ cái gì vậy?”
Hắn thật sự không hiểu.
Rõ ràng là một thiên tài, sao có thể phạm phải sai lầm trí mạng như vậy?
Những kiến thức tu hành cơ bản này đều có trong các bộ sách mà Tân Hỏa cung tặng cho mỗi Siêu Phàm, ai nấy đều biết.
“Chẳng lẽ ngươi không hiểu, con đường tu hành vốn đã vô cùng gian khó, thiên địa tự nhiên lại sâu không lường được! Chọn một phương hướng, rồi men theo phương hướng đó mà tiến lên, như vậy hy vọng thành công của ngươi mới lớn hơn!” Tư Không Dương không thể nào hiểu nổi, “Nhưng ngươi thì sao? Rõ ràng phương hướng thủy hỏa ảo diệu này vô cùng sáng sủa, vô cùng tốt, tại sao ngươi lại nhắm vào phong chi ảo diệu, còn dung nhập vào làm gì? Thủy hỏa phong? Trong toàn bộ lịch sử Hạ tộc, chưa từng có ai tu hành ba loại ảo diệu này mà đạt được thành tựu lớn cả!”
Lịch sử có thể lấy làm gương.
Dựa theo sở trường của mình, chọn một loại chân ý nào đó mà các cường giả trong lịch sử Hạ tộc đã thành công làm phương hướng, rồi từng bước tiến lên, phương hướng đúng đắn thì hy vọng thành công cuối cùng mới lớn.
Nếu chỉ biết vùi đầu tu luyện, cái này cũng luyện, cái kia cũng luyện, một cách lộn xộn, có lẽ ngẫu nhiên sẽ xuất hiện một quái tài nghịch thiên nào đó, nhưng trong một ngàn Siêu Phàm... chỉ sợ chín trăm chín mươi chín người đều sẽ thất bại.
“Ngươi nói cho ta biết, ngươi tu hành, là nhắm tới phương hướng nào?” Tư Không Dương nhìn chằm chằm Đông Bá Tuyết Ưng, “Trong lịch sử Hạ tộc ta có biết bao tiền bối, họ đã lĩnh ngộ ra biết bao chân ý, ngươi chọn loại chân ý nào làm mục tiêu?”
“Luyện Ngục kỵ sĩ Giải Ly!” Đông Bá Tuyết Ưng đột nhiên nói, “Thiên Phong đại đế Nguyên Sơn! Tử Lôi đế quân Diêu Thanh Điền!”
Hắn liên tiếp nói ra ba cái tên.
Ai cũng là nhân vật kiệt xuất trong lịch sử.
Hai người trong số đó đã thành thần, một người còn là Bán Thần gần như mạnh nhất trong lịch sử Hạ tộc.
“Ngươi đang nói năng xằng bậy gì thế!” Tư Không Dương phẫn nộ quát, “Luyện Ngục kỵ sĩ Giải Ly nắm giữ là Luyện Ngục chân ý, một loại chân ý thuộc hệ hủy diệt hỏa diễm! Còn Thiên Phong đại đế Nguyên Sơn, năm xưa ngộ ra là Thiên Phong chân ý, là chân ý kết hợp giữa phong và không gian. Tử Lôi đế quân năm xưa ngộ ra là ‘Tử Lôi chân ý’, là sự kết hợp giữa lôi điện và sinh mệnh chân ý. Ba vị đó đều là tam phẩm chân ý, hơn nữa chẳng ai giống ngươi cả!”
Hủy diệt hỏa diễm, phong và không gian, lôi điện và sinh mệnh...
Còn Đông Bá Tuyết Ưng lại là thủy hỏa phong!
Hoàn toàn khác biệt.
“Luyện Ngục kỵ sĩ Giải Ly tiền bối.” Đông Bá Tuyết Ưng nói, “Hắn lập lời thề, phải thiêu đốt, hủy diệt tất cả những kẻ tà ác trên thế gian, hắn theo đuổi sự hủy diệt đến cực hạn... cuối cùng ngộ ra hủy diệt hỏa diễm, chính là ‘Luyện Ngục chân ý’.” Đông Bá Tuyết Ưng tiếp lời, “Thiên Phong đại đế, hành tẩu thiên hạ tiêu diêu tự tại, ngài không thích tranh đấu, chỉ thích tiêu dao bốn phương. Phong vốn tự do tự tại, không gian lại càng không nơi nào không có... ngài đã ngộ ra Thiên Phong chân ý. Tử Lôi đế quân cứu người hoạn nạn, vốn là một y giả, tuy thức tỉnh huyết mạch thái cổ lôi điện, nhưng vẫn dùng lôi điện thẩm thấu vào cơ thể người để cứu mạng... từ đó nắm giữ Tử Lôi chân ý thần bí.”
Tư Không Dương nhìn hắn, những điều này hắn cũng biết.
Hồ sơ về những vị đã thành thần trong lịch sử Hạ tộc, đại đa số Siêu Phàm đều sẽ lật xem. Giải Ly là Siêu Phàm trải qua nhiều trận sinh tử chiến nhất, cũng là Bán Thần được cho là mạnh nhất, nên người xem hồ sơ của ông cũng rất nhiều.
“Ngươi muốn nói gì?” Tư Không Dương nhìn hắn.
“Bọn họ đều không cố ý theo đuổi bất cứ một loại chân ý nào!” Đông Bá Tuyết Ưng nói, “Giải Ly tiền bối chưa bao giờ biết đến sự tồn tại của hủy diệt hỏa diễm chân ý! Thiên Phong đại đế cũng chỉ tiêu diêu tự tại, chưa bao giờ cố ý tu luyện. Tử Lôi đế quân lại càng một lòng cứu người, trước ngài chưa từng có ai có thể kết hợp lôi điện tràn ngập hủy diệt với sinh mệnh, Tử Lôi chân ý chính là do ngài sáng tạo ra.”
“Cả ba vị đó đều không cố ý theo đuổi một loại chân ý nào cả.”
“Ta cũng vậy!”
Ánh mắt Đông Bá Tuyết Ưng lóe lên hào quang, “Từ nhỏ, ta đã theo đuổi thương pháp cực hạn! Ta cảm thấy thương pháp của mình quá cứng nhắc, dễ gãy, vì thế ta ngộ ra thủy ảo diệu. Thủy ảo diệu kết hợp với hỏa ảo diệu! Ta lại cảm thấy thương pháp của mình thiếu đi sự linh động, biến hóa và tầng lớp, vì thế ta liền ngộ ra phong chi ảo diệu, dung nhập vào trong đó.”
“Ta chưa bao giờ cố ý theo đuổi Thủy Hỏa chân ý! Thứ ta theo đuổi là... thương pháp cực hạn!”
“Về phần chân ý?”
“Tương lai có thể thành chân ý gì, thì chính là chân ý đó!”
“Con đường Siêu Phàm là một con đường gian nan, chính vì trong lòng ta có một tình yêu cuồng nhiệt, nên ta mới có thể không sợ hãi mà một đường tiến lên!” Đông Bá Tuyết Ưng nói, “Nếu bắt ta lấy Thủy Hỏa chân ý làm mục tiêu, vì cường đại mà cường đại? Vì tu hành mà tu hành? Ta sẽ cảm thấy cuộc sống như vậy là một sự tra tấn!”
Đông Bá Tuyết Ưng nói ra suy nghĩ của mình.
“Ngu xuẩn!”
“Bừa bãi!”
“Tự đại!”
Tư Không Dương thật sự nổi giận, cơn giận của hắn bùng phát thành uy áp bao trùm lấy mọi người, “Ngươi tưởng mình giỏi lắm sao? Chỉ vì theo đuổi lý tưởng trong lòng mà bất chấp tất cả, tùy ý tu hành? Đúng, Thiên Phong đại đế tiêu diêu tự tại, tùy ý tu hành mà thành thần, Tử Lôi đế quân một lòng cứu người cũng thành thần! Nhưng có được bao nhiêu người như thế? Ngươi chỉ nhìn thấy họ thành công, mà không thấy được vô số kẻ thất bại! Tuyệt đại đa số cường giả, thành Bán Thần, thành thần! Đều là có một phương hướng rõ ràng, sau đó men theo phương hướng đó mà tiến lên. Như vậy mới có thể làm ít hưởng nhiều!”