Kiếm Chủ hiểu rõ: “Cũng phải, với bản tính của Thánh Chủ, quả thực có khả năng kích động đến hắn.”
Đông Bá Tuyết Ưng gật đầu.
Nhảy ra khỏi lồng giam, trở thành Hồn Nguyên Sinh Mệnh! Đây là điều mà mỗi một Vũ Trụ Thần Cứu Cực Cảnh đều khao khát.
Mà theo những gì đã biết, có các biện pháp để nhảy ra khỏi lồng giam.
Một là, chấp chưởng quy tắc tối cao.
Hai là, lấy lực phá pháp, tự thân cường đại đến mức vượt qua sự trói buộc của toàn bộ quy tắc tối cao. Như vậy, ngược lại còn có thể luyện hóa, khống chế một tòa nguyên thế giới một cách dễ dàng.
Mà biện pháp chấp chưởng quy tắc tối cao.
Vậy nên, những người tu hành Cứu Cực Cảnh đều giống như ‘Thánh Chủ’, truyền giáo cho chúng sinh, để chúng sinh tín ngưỡng hắn. Những sinh linh trí tuệ này chính là tinh hoa đất trời hội tụ của toàn bộ nguyên thế giới! ‘Linh hồn’ độc đáo và thần bí, đối với Vũ Trụ Thần mà nói, trong đó ẩn chứa một tia lực lượng bản chất nhất, có ích cho việc tu luyện linh hồn của họ.
Nếu một tòa nguyên thế giới, tuyệt đại đa số sinh linh đều tín ngưỡng một cường giả!
Ý chí của chúng sinh! Cũng chính là ý chí của nguyên thế giới!
Chúng sinh tín ngưỡng một vị cường giả, ý chí của nguyên thế giới cũng sẽ tín ngưỡng vị cường giả đó, như vậy, tự nhiên sẽ có thể dễ dàng chấp chưởng toàn bộ quy tắc tối cao, trở thành chủ nhân của nguyên thế giới! Mượn dùng lực lượng mênh mông khổng lồ của nguyên thế giới để tẩm bổ bản thân, tự nhiên có thể bước ra bước cuối cùng đó, trở thành Hồn Nguyên Sinh Mệnh.
Chỉ là con đường này cũng rất khó khăn.
Đầu tiên, một tòa nguyên thế giới phải sinh sôi ra đủ nhiều sinh linh.
Nếu vào thời kỳ đầu khi nguyên thế giới mới sinh ra, sinh linh còn rất thưa thớt, ý chí của sinh linh đối với nguyên thế giới ảnh hưởng còn rất yếu. Chỉ khi đến thời kỳ cực kỳ phồn hoa, sinh linh vô số, thậm chí đạt tới cực hạn chịu đựng của nguyên thế giới! Lúc này ý chí của vô số sinh linh mới có tư cách ảnh hưởng đến ý chí của nguyên thế giới.
Tiếp theo, là tín ngưỡng! Còn phải là tín ngưỡng chân chính phát ra từ căn bản linh hồn. Nếu tín ngưỡng không đủ thuần túy thì sẽ vô dụng. Cho nên Thánh Chủ mới trực tiếp thi triển ấn ký dung nhập vào linh hồn của mỗi một tín đồ.
Không còn nghi ngờ gì nữa.
Trên con đường này, ‘quy tắc tối cao’ sẽ cản trở, các cường giả khác cũng sẽ cản trở!
Ví dụ như ‘Thánh Chủ’ đã gắng gượng vượt qua đại phá diệt của nguyên thế giới, nhưng khi một thế giới mới được dựng dục lại, Thánh Chủ và Thạch Lão Quái đều sẽ rơi vào ngủ say! Chờ đến khi bọn họ tỉnh lại, nguyên thế giới đã sinh sôi vô số sinh linh, thậm chí đã có một vài Vũ Trụ Thần xuất hiện... Quy tắc tối cao của nguyên thế giới vận hành chính là muốn để cho những sinh linh mới sinh ra có đủ sức chống cự, ‘Cân bằng’ cũng là một trong những bản chất cốt lõi nhất của quy tắc tối cao.
...
Ngoài việc truyền bá tín ngưỡng, để ý chí của chúng sinh giúp bản thân chấp chưởng quy tắc tối cao ra.
Còn có một biện pháp khác – đó là nắm trong tay bổn nguyên!
Nguyên thế giới cũng có bổn nguyên!
Bổn nguyên là do các ‘Cứu Cực Đạo’ giao dung hoàn mỹ với nhau để hình thành nên quy tắc tối cao. Bởi vì bất kỳ một bổn nguyên nào cũng đều ở cấp bậc Cứu Cực, muốn nắm giữ được nó, thấp nhất cũng phải đạt đến tiêu chuẩn của Vũ Trụ Thần tầng hai.
Nếu số lượng bổn nguyên nắm giữ trong tay có thể vượt quá một nửa! Như vậy cũng có thể dựa vào đó để nắm giữ quy tắc tối cao.
Nhưng nắm giữ vượt quá một nửa có ý nghĩa là gì?
Nghĩa là, phải đạt tới tiêu chuẩn Vũ Trụ Thần tầng hai trên rất nhiều con đường khác nhau!
“Hư Không Đạo của ta sớm đã đạt tới Vũ Trụ Thần tầng hai, ngay cả Hư Giới Ảo Cảnh Đạo cũng vậy, cho nên ta càng phải cẩn thận ẩn mình, không kích thích đến Thánh Chủ.” Đông Bá Tuyết Ưng nói, đối mặt với Kiếm Chủ cũng không cần che giấu, Kiếm Chủ là Cứu Cực Cảnh của Hạ Phong Cổ Quốc, e rằng cũng sẽ sớm biết được rất nhiều bí ẩn.
“Hư Giới Ảo Cảnh Đạo cũng đạt tới tầng hai rồi sao?” Kiếm Chủ giật mình.
“Ta đã có một cuộc giao dịch với Hạ Phong Cổ Quốc, từ đó nhận được Hư Không Hỏa Liên Hoa, cho nên đám người Hạ Hoàng đều đã sớm biết thân phận Thiên Tâm Đạo Nhân của ta.” Đông Bá Tuyết Ưng nói.
“Ha ha, thảo nào, ừm, Thánh Chủ kia tu hành mấy thời đại, Lôi Đình Đạo đã là Cứu Cực Cảnh. Những đạo đạt tới Vũ Trụ Thần tầng hai thì có ‘Hủy Diệt Đạo’, ‘Hắc Ám Đạo’, và ‘Quang Mang Đạo’.” Kiếm Chủ nói, “Trước đây, tạo nghệ của ta trên Hủy Diệt Đạo sâu hơn hắn, nên đã mạnh mẽ cướp lấy quyền nắm giữ ‘Hủy Diệt Đạo’. Hắn khống chế được liền ít đi, mà ngươi tu hành năm tháng còn ngắn hơn ta, nếu liên tiếp cướp lấy hai đạo bổn nguyên, chắc chắn sẽ kích thích đến hắn.”
Đông Bá Tuyết Ưng gật đầu: “Đúng vậy, vốn ta định sẽ tiếp tục ẩn mình, chờ đến khi đạt tới Cứu Cực Cảnh mới ra tay!”
Chưa thành Cứu Cực.
Một khi Thánh Chủ lật bài, ta cũng không thể chống lại được đại phá diệt.
Tuy nói, có thêm một hai Cứu Cực Cảnh sẽ có hiệu quả mài giũa đối với việc ‘tu hành’. Nhưng nếu đối thủ quá đáng sợ! Vậy thì không phải là mài giũa, mà là tai nạn.
Trước đây Thánh Chủ cũng không e ngại ‘Kiếm Chủ’, bởi vì Kiếm Chủ chỉ am hiểu một con đường ‘Hủy Diệt Đạo’. Con đường này lại không giỏi về truyền giáo hay khống chế linh hồn! Lại càng không giỏi nắm giữ lượng lớn bổn nguyên! Cho nên hắn còn mong chờ Kiếm Chủ trưởng thành, bởi vì trong nguyên thế giới, cũng chỉ có hắn và Thạch Lão Quái là hai Cứu Cực, mà Thạch Lão Quái lại luôn ngủ say, hắn cảm thấy rất cô đơn.
Nhưng nếu Đông Bá Tuyết Ưng tu hành chưa đến hai vạn ức năm mà đã liên tiếp nắm giữ hai đạo bổn nguyên, chắc chắn sẽ kích thích đến hắn.
Có lẽ, hắn có tự tin đối mặt với uy hiếp từ Đông Bá Tuyết Ưng.
Nhưng cũng có khả năng, hắn sẽ trực tiếp lật bài, diệt thế sớm hơn!
“Ngươi chưa thành Cứu Cực sao?” Kiếm Chủ nhìn Đông Bá Tuyết Ưng, “Ngươi đã nhận được bí truyền tối cao ở Giới Tâm Thần Cung rồi sao?”
“Ừm, ta và ngươi cùng một đợt tiến vào Giới Tâm Thần Cung.” Đông Bá Tuyết Ưng nói, “Tuy có bí truyền tối cao, nhưng muốn đạt tới Cứu Cực Cảnh vẫn rất khó.”
Kiếm Chủ gật đầu, trong mắt ánh lên một tia thổn thức: “Đúng vậy, rất khó.”
Chỉ người đi qua con đường này mới biết nó khó khăn đến nhường nào.
Người khác chỉ biết tốc độ tu hành của hắn rất nhanh, lại không biết hắn đã trải qua bao nhiêu gian khổ.
“Ta ở Thương thị, cạnh tranh vô cùng kịch liệt, trước đây khi ta còn yếu kém, ngay cả suất tiến vào Giới Tâm Thần Cung cũng không tranh được. Sau khi thành tôn chủ, mới tranh được suất này.” Kiếm Chủ nói.
“May mà ngươi đột phá, nếu không lần này Quân Đế tàn sát bừa bãi, thì phiền phức lớn rồi.” Đông Bá Tuyết Ưng nói.
“Cũng may có ngươi, chỉ một mình ta cũng không ngăn cản được hắn.” Kiếm Chủ cười.
Hai người nhìn nhau, rồi cùng bật cười.
Đúng vậy.
Quả thực có chút may mắn, chỉ cần một trong hai người họ thực lực không đủ thì sẽ không thể ngăn cản được một vị Cứu Cực Cảnh hủy diệt ma tộc diệt thế! Lúc trước ‘La Thành Chủ’ thuần túy là vì thương xót vô tận chúng sinh, mới cho Đông Bá Tuyết Ưng và Kiếm Chủ một cơ duyên. La Thành Chủ cũng không có gì chắc chắn, chỉ là trao cho một tia hy vọng mà thôi. Nào ngờ nay đã thực sự thành công!
Hai người bọn họ đã cứu vớt vô tận chúng sinh.