Virtus's Reader
Tuyết Ưng Lĩnh Chủ

Chương 1617: CHƯƠNG 1669: TỘC ĐỊA

“Bọn chúng đã biết thực lực của chúng ta, lần sau kéo đến chắc chắn sẽ càng thêm nguy hiểm. E rằng thực lực của Yêu Kiếm Chi Chủ cũng không thể bảo vệ được chúng ta.” Huyết Viêm Ký nói, “Việc chúng ta có thể làm chính là tấn công lần nữa trước khi chúng kịp trao đổi tình báo.”

“Được rồi, các vị điện hạ hiểu rõ hòn đảo bay này hơn, vậy mau chóng lên đường đi.” Kiếm Chủ nói.

“Việc này không nên chậm trễ, xuất phát ngay bây giờ, tốc độ phải nhanh hơn.” Lần này, Huyết Viêm Ký dẫn mọi người toàn lực phi hành. Hắn đã biết thực lực của phe Đông Bá Tuyết Ưng nên không lo lắng họ không theo kịp.

Ba người bọn Đông Bá Tuyết Ưng vẫn ở phía sau.

“Ngươi nghe vị điện hạ kia nói gì chưa? Lần này Kiếm Chủ đã triển lộ thực lực, lần sau Tử Nghiệt tộc xuất hiện, chỉ sợ Kiếm Chủ cũng không ngăn được.” Trùng Tổ Ba Thỏa Thần truyền âm.

“Chúng ta trước giờ chưa từng nghĩ có thể quét ngang Tử Nghiệt tộc. Mục tiêu của chúng ta là sống sót dưới sự truy sát của Tử Nghiệt tộc là được rồi, nếu giành thêm được chút bảo vật thì càng tốt.” Đông Bá Tuyết Ưng truyền âm cười nói.

“Tuyết Ưng, ngươi chính là đòn sát thủ của chúng ta, lát nữa có lẽ ta không ngăn được, phải dựa vào sát chiêu của ngươi.” Kiếm Chủ truyền âm.

“Đòn sát thủ này hiệu quả ra sao, lát nữa sẽ rõ.” Đông Bá Tuyết Ưng truyền âm đáp.

“Phi Tuyết đại ca, ta thấy đội ngũ dân bản xứ này, xem ra bọn họ coi ngươi là người yếu nhất trong ba chúng ta rồi! Bọn họ lại không biết, ta mới là người yếu nhất.” Trùng Tổ Ba Thỏa Thần truyền âm cười nói, tâm trạng của họ đều rất nhẹ nhõm.

Đám người Đông Bá Tuyết Ưng cùng đội ngũ dân bản xứ di chuyển với tốc độ cực nhanh, thẳng tiến đến trung tâm của hòn đảo bay. Có dân bản xứ dẫn đường, một đường thông suốt.

Mà ở một nơi khác.

Ào ào ào...

Một đám sương mù đen ngưng tụ, hóa thành một đám Tử Nghiệt tộc, chúng có dáng vẻ dị thú, có hình người, kẻ cầm đầu chính là thiếu nữ mặc đồ đen kia.

“Vương, những kẻ xâm nhập này rất cường đại.”

“Chỉ bằng chúng ta, không ngăn được!”

Tất cả bọn chúng đều nhìn về phía thiếu nữ đồ đen.

Đôi móng vuốt màu đen của thiếu nữ tùy ý xoay tròn, trong mắt nàng tràn đầy vẻ lạnh lẽo, thờ ơ nói: “Kẻ xâm nhập đã vượt qua năng lực chống cự của nhánh chúng ta, các ngươi đều lui đi, nhớ kỹ, tránh bọn chúng, đừng đi chịu chết! Lần này chúng ta tổn thất đã rất lớn, ta sẽ bẩm báo tin tức này lên, giao cho các trưởng lão xử lý.”

“Vâng, Vương.” Toàn bộ thủ hạ đều cúi đầu cung kính.

Thiếu nữ đồ đen lập tức hóa thành sương mù đen, chợt lóe lên đã biến mất không dấu vết.

Đám thủ hạ này cũng hóa thành sương mù đen chui vào lòng đất.

Hòn đảo bay chính là nơi chúng sinh ra, ở đây, chúng hoàn toàn chiếm thế chủ động, muốn chiến thì chiến, muốn lui thì lui.

...

Trung tâm hòn đảo bay là một ngọn núi lớn gần như bị đào rỗng, bên trong ngọn núi được khoét ra một số cung điện đơn sơ. Tử Nghiệt tộc có thể bố trí được những cung điện này đã là rất không tệ rồi. Một số Tử Nghiệt tộc yếu kém có trí tuệ không khác gì dã thú, chỉ những cao thủ tinh anh trong tộc mới có trí tuệ cao hơn một chút, còn tầng lớp đỉnh cao nhất ở trung tâm thì trí tuệ cũng là cao nhất. Nhưng so với người tu hành hay tộc dân bản xứ, chúng đều kém hơn rất nhiều.

Một gợn sóng vô hình lan tỏa.

Một đám sương mù đen xuất hiện trước gợn sóng, ngưng tụ thành thiếu nữ đồ đen. Nàng lạnh lùng đứng ở đó.

Trong gợn sóng hiện lên một gương mặt dị thú tối như mực, nhìn chằm chằm thiếu nữ đồ đen bên ngoài.

“Phù Sa vương, vì sao đến tộc địa?” Gương mặt dị thú xấu xí kia cất giọng.

“Ta có chuyện quan trọng muốn bẩm báo lên Hoàng! Mau đi truyền lời.” Thiếu nữ đồ đen quát lạnh, nàng căn bản khinh thường nói nhiều với tên lính gác này.

“Bẩm báo lên Hoàng?” Gương mặt dị thú kia kinh hô, “Phù Sa vương, ngươi thật sự có chuyện muốn bẩm báo lên Hoàng?”

“Chuyện thế này, ta dám nói dối sao?” Thiếu nữ đồ đen quát, “Đừng lãng phí thời gian, đi nhanh lên.”

Gương mặt dị thú thoáng do dự. Tuy đám Tử Nghiệt tộc ở tộc địa rất xem thường Tử Nghiệt tộc bên ngoài, nhưng chuyện quan trọng đến mức dám bẩm báo lên cấp Hoàng, lừa gạt người khác thì được, chứ không ai dám lừa gạt Hoàng.

Xoạt.

Gợn sóng vô hình lập tức tách ra một lối đi.

“Mời đến Trưởng Lão Điện chờ.” Một dị thú thân thể màu đen với cái đầu khổng lồ màu lửa đỏ đứng bên cạnh gầm nhẹ.

“Hừ.” Thiếu nữ đồ đen lười liếc tên lính gác một cái, nhanh chóng chạy về phía Trưởng Lão Điện.

Ngọn núi lớn này có diện tích cực rộng, là nơi trung tâm quan trọng nhất của toàn bộ hòn đảo bay.

Thiếu nữ đồ đen cũng không đi lung tung, trực tiếp đến Trưởng Lão Điện.

Trưởng Lão Điện...

Đó là một cung điện âm u to lớn, phía trên cung điện có dựng ba chiếc ngai vàng. Ở trung tâm cung điện đơn sơ này có một hồ nước thật lớn, chất lỏng trong hồ tối như mực, lại mọc lên một gốc quả thụ kỳ dị, thân cây uốn lượn khúc khuỷu. Trên cây mọc ra hai quả, vỏ quả rất mỏng, có thể thấy vô số luồng hào quang đang lưu chuyển bên trong.

Mà gốc quả thụ này cao khoảng hơn mười trượng, trên đỉnh ngọn cây lại có một ‘Con mắt màu xám’ kỳ dị.

Con mắt màu xám tản ra uy áp vô hình, khiến toàn bộ cung điện chìm trong một mảng tĩnh mịch.

“Phù Sa vương, xin đợi một chút.” Hai tên lính gác ngoài Trưởng Lão Điện lạnh lùng nhìn Phù Sa vương.

Phù Sa vương hừ lạnh một tiếng, đứng trong Trưởng Lão Điện, cứ như vậy chờ đợi.

Với tính tình của nàng, nếu không phải lần này kẻ xâm nhập có thực lực rất mạnh, nàng buộc phải bẩm báo thì nàng cũng lười đến tộc địa. Thực lực của kẻ xâm nhập đã đến mức đủ khiến tộc địa phải đề phòng, tin tức thế này nếu không bẩm báo, một khi sau này bị điều tra ra, nàng sẽ gặp phiền phức lớn.

“Phù Sa vương, rốt cuộc là chuyện gì mà ngươi lại muốn bẩm báo lên Hoàng? Chẳng lẽ ngươi không biết, Hoàng và các trưởng lão đều đang ngủ say sao?” Một nam tử cao gầy đi tới, hắn có một cái đuôi dài kéo lê trên mặt đất. Nam tử cao gầy cười nhạo nói: “Ngươi nên biết, khi bị đánh thức khỏi giấc ngủ say, Hoàng và các trưởng lão sẽ phẫn nộ đến mức nào. Nếu việc không đủ quan trọng, chỉ sợ còn rước lấy một vài hình phạt.”

“Khất Đỗ vương, ở lãnh địa của ta phát hiện kẻ xâm nhập.” Phù Sa vương lạnh lùng nói, “Kẻ xâm nhập là một đội ngũ dân bản xứ và ba người tu hành Giới Tâm đại lục liên hợp tạo thành. Thủ lĩnh đội ngũ dân bản xứ có thực lực không thua gì ta! Mà trong ba người tu hành Giới Tâm đại lục có một vị, thực lực còn trên cả ta, ít nhất cũng là cấp Vương đỉnh phong.”

“Ồ?” Nam tử cao gầy lộ vẻ kinh ngạc, “Kẻ xâm nhập, còn có người của Giới Tâm đại lục? Ít nhất là cấp Vương đỉnh phong?”

Người tu hành của Giới Tâm đại lục vẫn luôn rất hiếm thấy.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!