Tại Tinh Quang Thế Giới, bên trong phủ của quân chủ.
Tinh Quang Chi Chủ mang theo vợ con cùng hai vị Nguyên lão, mở tiệc chiêu đãi Đông Bá Tuyết Ưng.
“Đứa con gái này của ta quá mức to gan làm càn, lại quá tò mò về Giới Tâm Đại Lục, thế mà dám lặng lẽ rời khỏi Tinh Quang Thế Giới, tiến vào Giới Tâm Đại Lục.” Tinh Quang Chi Chủ nhìn con gái mình, hừ một tiếng rồi nói: “Ai ngờ vừa vào Giới Tâm Đại Lục đã gặp phải một đại ma đầu, may mắn có Phi Tuyết Đế Quân ngài lúc trước hóa thân thành Thiên Tâm Đạo Nhân, chém giết ma đầu kia, cứu mạng nó.”
Đông Bá Tuyết Ưng thoáng giật mình.
“Tạ ơn cứu mạng của Đế Quân.” Con gái của Tinh Quang Chi Chủ ngoan ngoãn nói.
“Chỉ là việc nhỏ mà thôi.” Đông Bá Tuyết Ưng cười đáp.
Bên cạnh, một vị Nguyên lão tóc bạc có thân hình mập mạp nói: “Phi Tuyết Đế Quân có thể cứu được công chúa đúng lúc như vậy, đây cũng là duyên phận.”
“Tinh Quang nhất tộc chúng ta có ân báo ân.” Tinh Quang Chi Chủ cảm khái nói: “Phi Tuyết Đế Quân ngài đến Đoạn Nha Sơn Mạch, Tinh Quang nhất tộc chúng ta vốn nên hết lòng tương trợ, chỉ là ngài cũng thấy đấy, Tinh Quang nhất tộc chúng ta nay ốc còn không mang nổi mình ốc. Haiz, Phi Tuyết Đế Quân tốt nhất vẫn nên mau chóng rời đi, nếu không lại bị Tinh Quang nhất tộc chúng ta liên lụy, thì chúng ta càng có lỗi với Đế Quân hơn.”
“Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?” Đông Bá Tuyết Ưng nghi hoặc hỏi: “Tại sao Tinh Quang Thế Giới lại bị tấn công? Trước đây ta cũng từng gặp người của Huyết Viêm nhất tộc, bọn họ cũng bị tấn công, quê hương bị chiếm đóng, chỉ có thể lưu vong bên ngoài.”
“Tất cả đều là vì ‘Bắc Hà Đại Đế’.” Tinh Quang Chi Chủ nói: “Huyết Viêm nhất tộc mà ta biết cũng vậy, bọn họ cũng vì không muốn bị Bắc Hà Đại Đế nô dịch nên mới bị tấn công. Ngay cả Huyết Viêm huynh cũng chết trận tại chỗ, nghe nói chỉ có Huyết Viêm Ký dẫn theo một số ít người chạy thoát được. Tinh Quang nhất tộc chúng ta cũng không muốn bị Bắc Hà Đại Đế nô dịch.”
“Hừ.” Vị Nguyên lão mặt đen còn lại cũng hừ lạnh: “Muốn tiêu diệt Tinh Quang nhất tộc chúng ta, thủ hạ mà Bắc Hà Đại Đế phái tới cũng phải chết rất nhiều. Cứ chinh phục từng thế giới một như vậy, ta thật muốn xem, Bắc Hà Đại Đế rốt cuộc có bao nhiêu thủ hạ để mà hao tổn.”
“Bị hắn nô dịch, chi bằng chết trận còn hơn!” Vị Nguyên lão tóc bạc mập mạp cũng lạnh lùng nói.
Tinh Quang Chi Chủ nhìn về phía Đông Bá Tuyết Ưng: “Phi Tuyết Đế Quân, ngài không cần hỏi nhiều nữa. Sau bữa tiệc này, ta sẽ tặng ngài tình báo về một số hòn đảo bay, ngài vẫn nên mau chóng rời đi, đừng để chúng ta liên lụy.”
“Tinh Quang Chi Chủ hẳn là biết ta có vô số phân thân, ta còn sợ gì bị liên lụy?” Đông Bá Tuyết Ưng cười nói.
Tinh Quang Chi Chủ nghe vậy liền sững sờ, rồi lập tức cười ha hả: “Đúng vậy, Phi Tuyết Đế Quân ngài có vô số phân thân. Ngài đã biết rồi thì ta sẽ nói chi tiết cho ngài nghe. Ngài hẳn là biết, trong Đoạn Nha Sơn Mạch, tộc đàn bản địa chúng ta có hai vị Đại Chí Tôn.”
Đông Bá Tuyết Ưng gật đầu.
Trong năm vị Đại Chí Tôn, có ba vị đến từ Tử Nghiệt tộc, hai vị thuộc tộc đàn bản địa. Tương truyền thực lực của năm vị Đại Chí Tôn đều mạnh đến mức vô lý, ngay cả Hạ Hoàng và Bất Tử Minh Đế khi đối mặt với Chí Tôn cũng phải bỏ mạng.
“Hai vị Đại Chí Tôn này chia đôi toàn bộ lãnh thổ mênh mông của tộc đàn bản địa trong Đoạn Nha Sơn Mạch, mỗi người thống lĩnh một nửa.” Tinh Quang Chi Chủ nói: “Tinh Quang Thế Giới của chúng ta thuộc về khu vực do ‘Hạo Cổ Chí Tôn’ thống lĩnh.”
“Dưới trướng Hạo Cổ Chí Tôn vốn có năm vị Đại Đế, thực lực của cả năm vị đều rất mạnh, có lẽ tương đương với tầng thứ ‘Tám vị Đại Thánh’ của Hồn Nguyên Sinh Mệnh cấp thấp. Tuy không có năng lực bảo mệnh nghịch thiên như Hồn Nguyên Sinh Mệnh, nhưng với thực lực của họ, so với Chí Tôn cũng chỉ yếu hơn một bậc.” Tinh Quang Chi Chủ nói tiếp: “Quan hệ giữa Chí Tôn và họ cũng rất vi diệu.”
Đông Bá Tuyết Ưng gật đầu.
Năm vị Đại Đế này, so với Hạo Cổ Chí Tôn, thực lực chỉ kém một bậc, chênh lệch không đủ lớn, nên sức răn đe tự nhiên cũng có hạn.
“Hạo Cổ Chí Tôn cao cao tại thượng, một lòng theo đuổi việc trở thành Hồn Nguyên Sinh Mệnh chân chính, lười quản lý việc vặt, nên mọi chuyện đều do năm vị Đại Đế quản lý. Nhưng cách đây không lâu, Trần Diệu Đại Đế đã chết!” Tinh Quang Chi Chủ nói: “Khu vực mà Trần Diệu Đại Đế quản lý lúc trước, không biết vì sao, nghe nói đã được đem ra đánh cược. Trận cược này còn do chính Hạo Cổ Chí Tôn chủ trì. Cuối cùng trong bốn vị Đại Đế còn lại, Bắc Hà Đại Đế đã đánh bại ba vị kia, giành lấy quyền thống lĩnh khu vực của Trần Diệu Đại Đế. Mà Tinh Quang Thế Giới của chúng ta, Huyết Viêm Thế Giới trước kia, cùng rất nhiều thế giới khác, đều thuộc khu vực mà Trần Diệu Đại Đế từng thống lĩnh.”
“Trần Diệu Đại Đế thống lĩnh rất phóng khoáng, chúng ta cũng được sống tự do tự tại.”
“Còn Bắc Hà Đại Đế lại vô cùng bá đạo tàn nhẫn, hắn chỉ muốn nô dịch chúng ta, bắt chúng ta chiến đấu vì hắn, trả giá bằng cả tính mạng.” Tinh Quang Chi Chủ cười lạnh: “Thực lực của Bắc Hà Đại Đế đứng đầu trong bốn vị Đại Đế hiện nay. Ngay cả Hạo Cổ Chí Tôn cũng hoàn toàn không quan tâm đến việc này. Chúng ta chỉ có thể tự mình giãy giụa. Muốn diệt Tinh Quang nhất tộc chúng ta, bọn họ cũng phải trả giá bằng rất nhiều thủ hạ.”
“Nhưng nói thật, với tính tình của Bắc Hà Đại Đế, e rằng hắn cũng chẳng quan tâm đến sống chết của thủ hạ.” Tinh Quang Chi Chủ khẽ lắc đầu.
Bên cạnh, hai vị Nguyên lão cùng vợ con của ông đều im lặng.
Áp lực từ Bắc Hà Đại Đế bao trùm lên toàn bộ Tinh Quang nhất tộc, ai cũng hiểu, muốn khiến Bắc Hà Đại Đế từ bỏ kế hoạch chinh phục là chuyện khó đến mức nào.
“Ta hiểu rồi.” Đông Bá Tuyết Ưng khẽ gật đầu.
Ở thế giới quê hương của mình, Thánh Chủ có thể dùng linh hồn khống chế vô số sinh mệnh. ‘Quân Đế’ của Hủy Diệt Ma Tộc vì được quy tắc chí cao ban thưởng mà càng muốn đẩy mạnh việc hủy diệt.
Vì con đường của riêng mình, rất nhiều cường giả hoàn toàn không để tâm đến sinh mệnh của kẻ khác, cho dù đó là đồng tộc!
Theo cách nhìn của ‘người bản địa’, những kẻ trên Giới Tâm Đại Lục cũng chỉ là một tộc đàn người tu hành! Tộc đàn người tu hành chém giết lẫn nhau còn điên cuồng hơn, Bất Tử Minh Đế thậm chí còn từng hiến tế sinh mệnh của mười lăm quốc gia.
“Chỉ vì ham muốn của bản thân mà gieo họa cho vô số chúng sinh, lại thêm một tên ma đầu nữa!” Đông Bá Tuyết Ưng khẽ nói, trong mắt lóe lên hàn quang.
Tinh Quang Chi Chủ bên cạnh nghe vậy thì giật nảy mình.
Vị công chúa kia nghe xong, đôi mắt lại sáng rực lên.
Bọn họ đều biết tính cách của Đông Bá Tuyết Ưng, vì để răn đe ma đầu, y đã dùng sức một người đối kháng với tất cả ma đầu trên toàn bộ Giới Tâm Đại Lục.
“Phi Tuyết lão đệ!” Tinh Quang Chi Chủ vội nắm lấy tay Đông Bá Tuyết Ưng: “Ngươi đừng làm bậy.”
“Yên tâm, ta sẽ không hành động lỗ mãng. Làm việc gì cũng phải lượng sức mình.” Đông Bá Tuyết Ưng cười nói.
“Phải, phải lượng sức mình.” Tinh Quang Chi Chủ lắc đầu: “Nhưng chúng ta chống lại Bắc Hà Đại Đế, cũng là không biết tự lượng sức. Chúng ta chỉ có thể cố gắng kéo dài thời gian, trong khu vực mà Trần Diệu Đại Đế từng thống lĩnh, có rất nhiều thế giới đều đang phản kháng! Tin rằng thời gian kéo dài sẽ nảy sinh biến số.”