“Thần tướng thứ hai trong ba mươi sáu thần tướng dưới trướng Bắc Hà đại đế, ‘Hài Cốt thần tướng’, ở trước mặt Phi Tuyết đế quân thực lực giảm mạnh, thế mà lại bị một thế giới chi chủ bình thường của Tinh Quang thế giới đánh cho chật vật bỏ chạy ư?”
“Bắc Hà đại đế giao hảo với vị Phi Tuyết đế quân này, ra lệnh một tiếng liền từ bỏ tấn công toàn bộ thế giới nguyên bản dưới trướng Trần Diệu đại đế?”
Các binh sĩ này sau khi nghe được tin tức, không khỏi trợn mắt há hốc mồm.
Bắc Hà đại đế đối đãi với Vu Phong đại đế nhà mình cũng sẽ không khách khí như vậy đâu nhỉ. Nghe nói vì lãnh thổ dưới trướng Trần Diệu đại đế, Bắc Hà đại đế còn dùng mưu kế đánh cược để thắng lợi, vậy mà chỉ vì Phi Tuyết đế quân mà liền từ bỏ không chinh chiến nữa? Quá điên cuồng rồi!
“Mặc kệ thế nào, lai lịch của người này rất lớn.” Các binh sĩ đều hiểu rõ điểm này, hoàng cấp tầm thường còn bị vị đế quân này quét ngang, đâu phải là hạng mà bọn họ có thể trêu chọc.
Vu Phong thần điện.
“Ta vừa nghe được chuyện về Phi Tuyết đế quân, còn đang cảm khái rằng trong trời đất này lại có một cường giả như thế, với tuyệt kỹ linh hồn có thể khiến cả hoàng cấp cũng phải trầm luân. Nào ngờ đế quân lại đến bái phỏng, thật khiến ta vô cùng vui mừng.” Vu Phong thần đế vừa thấy Đông Bá Tuyết Ưng liền chủ động nhanh chóng tiến tới nghênh đón.
“Đại đế khách khí rồi.” Đông Bá Tuyết Ưng cũng quan sát vị Vu Phong đại đế này.
Bên hông Vu Phong đại đế treo một thanh đao, tóc tai rối tung, áo bào rộng thùng thình, trông rất tiêu sái tùy ý.
“Mau tới đây, mời ngồi, mời ngồi! Đế quân từ Giới Tâm đại lục đến Đoạn Nha sơn mạch của ta, tuy đã ở lại Tinh Quang thế giới một thời gian, nhưng e là vẫn chưa được thưởng thức mỹ thực rượu ngon đặc sản của Đoạn Nha sơn mạch chúng ta đâu nhỉ?” Vu Phong đại đế nhiệt tình cười nói, lúc này cũng có một thị nữ lần lượt dâng lên mỹ thực và rượu ngon. Dù là đối với các đế quân khác, Vu Phong đại đế cũng sẽ không khách khí đến vậy.
Nhưng đối với Đông Bá Tuyết Ưng lại có sự khác biệt.
Bởi vì các đại đế khác đều là đối thủ cạnh tranh với hắn! Còn Đông Bá Tuyết Ưng là một người tu hành, thứ hắn để tâm là cảnh giới, chứ không phải những kỳ vật có trợ giúp lớn đối với lực lượng huyết mạch.
Lúc trước, đám đế quân bọn Vu Phong đại đế còn lo lắng vị ‘Phi Tuyết đế quân’ này sẽ đầu nhập vào phe Bắc Hà đại đế, hoàn toàn bị trói buộc trên chiến thuyền của Bắc Hà đại đế! Hiện tại Phi Tuyết đế quân lại đến bái phỏng hắn, xem ra hẳn là không hoàn toàn đứng chung một phe với Bắc Hà đại đế.
Một bên có tâm kết giao, một bên có việc cầu người.
Tự nhiên cuộc trò chuyện giữa khách và chủ đều vô cùng vui vẻ.
“Phi Tuyết huynh đến chỗ ta, không biết là có chuyện gì, có việc cứ nói thẳng.” Vu Phong đại đế cuối cùng cũng mở miệng hỏi.
“Đại đế, người tu hành chúng ta để tâm nhất vẫn là cảnh giới tu hành. Ta tới đây là hy vọng có thể mượn Thất Linh Tháp để bế quan.” Đông Bá Tuyết Ưng nói, “Ta biết Thất Linh Tháp được Đoạn Nha sơn mạch công nhận là ‘Chí bảo số một để tĩnh tâm tu luyện’, mỗi lần kích hoạt, phải đợi vạn ức năm sau mới có thể sử dụng lần nữa. Ta đến nhờ đại đế giúp đỡ, cũng là mặt dày rồi. Nếu có điều kiện gì, xin đại đế cứ việc nói thẳng.”
Vu Phong đại đế nghe xong liền nở nụ cười.
Vạn ức năm mới sử dụng một lần, nghe có vẻ rất lâu.
Trên thực tế, bản thân hắn sớm đã dùng đủ rồi! Dùng nữa cũng không có tác dụng gì đối với việc thức tỉnh huyết mạch của bản thân. Bình thường đều là dùng để giao dịch với bên ngoài.
“Phi Tuyết huynh muốn dùng Thất Linh Tháp để tu hành, chỉ là chuyện nhỏ mà thôi.” Vu Phong đại đế cười nói, “Về phần điều kiện, ta thật ra có một thỉnh cầu nho nhỏ, cũng hy vọng Phi Tuyết huynh đáp ứng.”
“Đại đế cứ việc nói.” Đông Bá Tuyết Ưng thầm thở phào nhẹ nhõm.
“Cử vài đạo phân thân, theo ta đến Áp Hoàng đảo một chuyến.” Vu Phong đại đế nói, “Chuyện này bất kể thành công hay thất bại, sau khi xong việc, Phi Tuyết huynh đều có thể sử dụng Thất Linh Tháp để tu hành.”
Đông Bá Tuyết Ưng đã thu được nhiều tình báo như vậy, tự nhiên biết Áp Hoàng đảo là nơi nào.
Áp Hoàng, là một trong ‘Thập tam hoàng’ dưới trướng ba đại chí tôn của Tử Nghiệt tộc, thực lực tương đương với các đại đế! Cường giả cấp bậc Thập tam hoàng của Tử Nghiệt tộc chiếm giữ những hòn đảo bay đều thuộc hàng đầu trong vô số hòn đảo bay, chúng đều vô cùng khổng lồ và đầy rẫy nguy cơ. Bản thân hòn đảo nguy hiểm thì thôi, ‘Áp Hoàng đảo’ này lại là một trong những hòn đảo bay có số lượng cường giả đông nhất trong Thập tam hoàng!
“Có Phi Tuyết đế quân, điều chúng ta không sợ nhất chính là bị quần công.” Vu Phong đại đế âm thầm vui mừng, hắn vốn đã muốn mời Phi Tuyết đế quân, chỉ là vị Phi Tuyết đế quân này lại bị Bắc Hà đại đế mời đi trước! Trong nháy mắt, Phi Tuyết đế quân đã tự mình đến bái phỏng! Đối phương có việc nhờ vả, mình cũng có thứ cần, đôi bên cùng có lợi, tất cả đều vui vẻ!
Đông Bá Tuyết Ưng thống khoái đáp ứng, Vu Phong đại đế cũng lòng tràn đầy vui sướng, bắt đầu cẩn thận nói ra kế hoạch của mình.
“Hiểu rồi.”
“Ta hiểu, đại đế cứ yên tâm.” Đông Bá Tuyết Ưng vừa nghe vừa gật đầu.
Vu Phong đại đế đem kế hoạch nói một lần, lại liên tục nhắc nhở: “Cuối cùng, Phi Tuyết huynh tốt nhất nên thu liễm khí tức, thay đổi dung mạo. Danh hiệu của huynh đã sớm truyền ra trong giới cường giả chân chính của tộc đàn dân bản xứ. Tuy tin tức trong nội bộ Tử Nghiệt tộc truyền đi rất chậm, nhưng Áp Hoàng chung quy là một trong Thập tam hoàng, hơn nữa lại là kẻ có thủ hạ đông đảo nhất, tin tức của nó cũng tương đối linh thông, có lẽ đã nghe được một vài chuyện về huynh. Nếu hắn nhận ra huynh ngay lập tức và có sự chuẩn bị, vậy thì phiền phức lắm!”
“Được, hắn khẳng định sẽ không nhận ra ta.” Đông Bá Tuyết Ưng vô cùng tự tin. Kể từ sau khi sáng tạo ra đệ nhất sát chiêu của hư giới ảo cảnh đạo, thủ đoạn biến ảo khí tức của hắn cũng càng thêm cao thâm, thậm chí bản thân hắn chính là một bộ phận của ảo cảnh, thủ đoạn ngụy trang cũng có thể xưng là số một Giới Tâm đại lục.
“Ta chuẩn bị một chút, ngày mai xuất phát! Được không?” Hai mắt Vu Phong đại đế tỏa sáng.
“Ta có thể hành động bất cứ lúc nào.” Đông Bá Tuyết Ưng cũng dứt khoát nói.
...
Ngày hôm sau.
Vu Phong đại đế mang theo năm vị thần tướng cùng Đông Bá Tuyết Ưng, xuất phát hướng tới ‘Áp Hoàng đảo’. Dưới trướng Vu Phong đại đế có quá ít thần tướng, tổng cộng mới tám người! Chọn ra năm thần tướng đã là những chiến lực lợi hại nhất trong đó, Vu Phong thần đế cũng chủ yếu dựa vào một ít lợi ích hoặc ân tình để khiến một số thần tướng cường đại đồng ý cống hiến sức lực cho hắn.
“Áp Hoàng đảo, đã đến.”
Sau một lần thuấn di.
Bảy người gồm đám Vu Phong đại đế và Đông Bá Tuyết Ưng đứng giữa hư không, nhìn hòn đảo bay vô cùng khổng lồ ở phía xa, trên hòn đảo bay bao phủ một luồng khí tức u lạnh hắc ám. Hòn đảo to lớn này... cũng khiến trong lòng Đông Bá Tuyết Ưng kinh hãi, bởi vì đây là hòn đảo bay khổng lồ nhất mà hắn từng gặp