Virtus's Reader
Tuyết Ưng Lĩnh Chủ

Chương 1717: CHƯƠNG 1769: XUẤT QUAN (1)

Đêm khuya.

Trong một tòa nhà, trên lầu các có cả thảy năm bóng người đang đứng, tất cả đều nhìn về phía một phủ đệ ở xa – phủ đệ của Đông Bá Tuyết Ưng!

“Đại ca, chúng ta cứ nhìn như vậy thôi, không đi vào sao?” Bốn người còn lại đều vô cùng sốt ruột.

“Chết tiệt.”

Kẻ cầm đầu là một lão giả xấu xí có đầu hình tam giác, hắn chính là ‘Bức Sơn chủ’ uy danh hiển hách khắp Tuấn Sơn thành, nếu luận về thực lực cũng có thể xếp vào hàng mười người đứng đầu!

Bức Sơn chủ nhìn chằm chằm vào phủ đệ phía xa, thanh âm khàn khàn: “Lão Tam, lão Ngũ, lão Cửu, ba người bọn họ liên thủ không những thất bại, mà thậm chí một người cũng không thoát được. Chỉ trong hai nhịp thở, tất cả đều bị giết. Ta tuy có thể dễ dàng đánh bại ba người lão Tam, nhưng cũng không dám chắc có thể tiêu diệt toàn bộ bọn họ trong vòng hai nhịp thở.”

Bốn người còn lại đều im lặng.

Đúng vậy.

Khi chạy trốn, ai nấy đều sẽ phân tán ra! Nếu đuổi theo một người, hai người còn lại đã có thể chạy thoát rất xa.

Muốn chém giết cả ba người vốn không phải chuyện dễ dàng. Huống hồ, làm được điều đó chỉ trong hai nhịp thở, nghĩ thôi cũng thấy có chút đáng sợ.

“Bích Quang Thần Nhãn của Vân quản gia chưa từng nhìn lầm.” Bức Sơn chủ trầm giọng nói, “Ta cũng biết, Vân quản gia từng quan sát vị phi thăng giả này, xác định hắn chỉ có thực lực Thần Quân sơ kỳ, hơn nữa còn phải áp chế thương thế nặng trong người, nên mới ra lệnh cho đám lão Tam động thủ. Không ngờ lần này... Vân quản gia đã nhìn lầm.”

“Đại ca, phải làm sao bây giờ?”

“Tiếp theo chúng ta phải làm gì?” Tất cả đều nhìn về phía Bức Sơn chủ.

Bức Sơn chủ lạnh lùng nói: “Tất cả về trước đã.”

“Vâng.”

Bốn người bên cạnh đều tuân lệnh, tuy bề ngoài có chút không cam lòng, nhưng trong thâm tâm lại thở phào nhẹ nhõm.

Bọn họ tụ tập dưới trướng Bức Sơn chủ cũng chỉ vì uy thế của hắn, còn nói tình cảm sâu đậm bao nhiêu ư? Đúng là chuyện nực cười!

“Chết ba Thần Quân, e rằng Thành chủ sẽ sớm biết tin tức. Lần này thật sự quá mất mặt, nhưng vị Phi Tuyết Thần Quân này không dễ chọc, phải cân nhắc kỹ càng xem nên ứng đối thế nào.” Ánh mắt Bức Sơn chủ âm lạnh. Thành chủ Tuấn Sơn thành ‘Ngự Phong Tuấn Sơn’ năm xưa đã dùng vũ lực chiếm lĩnh nơi này, chính là kẻ thống trị cao nhất toàn bộ Tuấn Sơn thành. Chết ba vị Thần Quân, làm sao có thể giấu được vị Thành chủ kia.

“Vị Phi Tuyết Thần Quân này không dễ chọc, nhưng Thiết Thành Liễu đã cung cấp tình báo sai lệch, cũng không thể dễ dàng bỏ qua.” Ánh mắt Bức Sơn chủ âm u, giọng khàn khàn nói, “Lão Bát, ngươi đi một chuyến, bắt Thiết Thành Liễu về đây.”

“Vâng, đại ca, nhất định không thể tha cho tên Thiết Thành Liễu này, nói cái gì mà Thần Quân sơ kỳ, lại còn bị thương nặng!” Một nam tử anh tuấn mặc áo tím vội nghiến răng nói. Chuyện này nói ra hắn cũng có trách nhiệm. Thế lực ‘Bức Sơn’ của bọn họ đã gây dựng ở Tuấn Sơn thành trong năm tháng dài lâu, cũng đã làm không ít chuyện chặn giết cướp bóc. Lần này chính là Thiết Thành Liễu chủ động tìm hắn uống rượu, nhắc tới vị phi thăng giả ‘Phi Tuyết Thần Quân’ này, còn khẳng định: “Phi Tuyết Thần Quân kia đã xông pha trong đại hoang rất lâu, nghe nói hắn vốn có thực lực Thần Quân trung kỳ, chắc chắn đã chiếm được không ít bảo bối. Hiện nay bị thương nặng, thực lực tổn hại nặng nề, không chỉ rớt xuống Thần Quân sơ kỳ mà trong cơ thể vẫn còn thương thế rất nặng chưa trừ hết. Hừ hừ, nếu ta có đủ thực lực, nhất định sẽ ra tay trừ khử hắn để đoạt bảo, kiếm một mẻ lớn.”

Vì thế, lão Bát này lập tức sáng mắt lên, nhanh chóng bẩm báo tin tức.

Thật ra, các cao tầng của Bức Sơn đều biết, Thiết Thành Liễu kia muốn lợi dụng bọn họ để trừ khử vị ‘Phi Tuyết Thần Quân’, nguyên nhân bọn họ cũng đều rõ.

Nhưng tình báo về ‘Phi Tuyết Thần Quân’, sau khi bọn họ xác minh, quả đúng là thật!

Sau khi tra xét, bọn họ biết được Vân quản gia từng dùng ‘Bích Quang Thần Nhãn’ để quan sát, mà bọn họ lại tuyệt đối tin tưởng vào Bích Quang Thần Nhãn! Thậm chí để hành động thêm hiệu quả, lần này không chỉ có ‘lão Ngũ, lão Cửu’ mà ngay cả Thần Quân trung kỳ ‘lão Tam’ cũng được phái đi! Vốn tưởng đã nắm chắc trong tay, nào ngờ vị ‘Phi Tuyết Thần Quân’ này chẳng những không bị thương, mà thực lực dường như cũng vượt xa tưởng tượng.

Ngay cả ‘Bức Sơn chủ’, người có thực lực xếp trong mười hạng đầu của Tuấn Sơn thành, cũng bị dọa cho kinh sợ.

Trong một tòa phủ đệ bình thường.

‘Thiết Thành Liễu’ thân hình cao lớn ngồi một mình uống rượu, ánh mắt âm u lạnh lẽo.

Từ sau trận biến cố trước kia, hắn đã trở nên âm trầm và điên cuồng! Các mối quan hệ cũng vì thế mà sa sút.

“Phi thăng giả, tất cả phi thăng giả đều đáng chết, đều đáng chết.” Thiết Thành Liễu lẩm bẩm, “Dựa vào cái gì, dựa vào cái gì mà phi thăng giả lại được nể trọng vài phần? Hừ hừ, với thủ đoạn của Bức Sơn, e rằng chỉ vài ngày nữa là có kết quả thôi.”

Thiết Thành Liễu ngồi đó uống rượu, dường như đang nhớ lại chuyện gì đó.

Ánh mắt hắn càng thêm điên cuồng.

Bỗng nhiên…

“Ầm.”

Một luồng sáng màu tím đột nhiên đáp xuống sân, hóa thành một nam tử anh tuấn mặc áo tím. Thiết Thành Liễu đang ngồi uống rượu vội ngẩng đầu lên, thấy sắc mặt không tốt của nam tử anh tuấn, trong lòng không khỏi giật thót, vội vàng nói: “Huyết huynh.”

“Cũng vì tên ngu xuẩn nhà ngươi mà tam ca bọn họ đều đã ngã xuống.” Nam tử anh tuấn áo tím nghiến răng nghiến lợi nói. Hắn lại quên mất rằng, bọn họ sở dĩ động thủ, vẫn là vì nhắm vào những thứ mà ‘Phi Tuyết Thần Quân’ thu hoạch được khi một mình xông pha đại hoang, cùng với việc thực lực của hắn lúc này đang yếu kém! Dù sao, kẻ có thể xông pha trong đại hoang năm dài tháng rộng, thu hoạch chắc chắn sẽ cực kỳ phong phú.

Đại hoang, tuy nguy hiểm, nhưng thi thể của các hoang thú ở đó lại vô cùng quý giá.

“Cái gì?” Sắc mặt Thiết Thành Liễu đại biến.

“Đi theo ta, đến gặp đại ca của ta.” Nam tử anh tuấn áo tím trực tiếp bước tới.

“Vù!”

Thiết Thành Liễu không chút do dự, quay người bỏ chạy. Gặp Bức Sơn chủ ư? Hắn cũng có thể đoán được kết cục của mình.

Nam tử anh tuấn áo tím cười gằn một tiếng, tay phải duỗi ra, lòng bàn tay bộc phát ra lượng lớn ánh sáng màu tím. Ánh sáng màu tím uốn lượn như có ý thức, nhanh chóng vồ về phía Thiết Thành Liễu đang chạy trốn, quấn chặt lấy hắn nhiều vòng.

Tuy rằng, một người là Thần Tướng đỉnh phong, một người là Thần Quân sơ kỳ.

Nhìn qua chỉ kém một bước.

Nhưng…

Thần Tướng, Thần Quân, Thần Đế, mỗi lần vượt qua một đại cảnh giới, chênh lệch thực lực đều vô cùng rõ rệt. Đặc biệt là những con dân của Thần giới như bọn họ, tu hành huyết mạch Hồn Nguyên Tổ Thần, việc vượt qua đại cảnh giới sẽ khiến bọn họ có một sự thay đổi về chất.

Ngự Phong gia tộc ở Tuấn Sơn thành chiếm diện tích mấy vạn dặm. Với hoàn cảnh đặc thù của Thần giới, một gia tộc có thể chiếm diện tích lớn như vậy, có thể thấy uy thế của họ lớn đến mức nào.

Tất cả các thế lực lớn nhỏ trong Tuấn Sơn thành, tuy nội bộ tranh đấu không ngừng, nhưng khi đối mặt với Ngự Phong gia tộc đều ngoan ngoãn thần phục! Những người như Bức Sơn chủ, hay các tướng sĩ bình thường trong quân đội như Thiết Thành Liễu, đều không được tính là thành viên cốt lõi của Ngự Phong gia tộc. Chỉ có những con em của Ngự Phong thị, cùng một số ít lão bộc trung thành tận tâm như Vân quản gia, mới là những người được Ngự Phong gia tộc thật sự tin tưởng.

☾ Bước vào thế giới mộng mơ… Thiên Lôi Trúc dịch từng tờ yêu thương ☽

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!