Virtus's Reader
Tuyết Ưng Lĩnh Chủ

Chương 1829: CHƯƠNG 1881: LỜI MỜI

Đông Bá Tuyết Ưng và Cửu Thủ Xà Tổ bay trở về vị trí của mình.

“Chiêu thức linh hồn này quả thực phi phàm.” Cửu Thủ Xà Tổ cảm thán.

“Phi Tuyết huynh, ta sẽ không đấu với ngươi, thân thể này của ngươi cũng quá yếu ớt. Ngươi cứ thi triển chiêu thức linh hồn, nhắm vào ta đi, cứ việc đến.” Ốc Hiểu vội thúc giục.

“Cũng cho ta cảm nhận một phen.” Phong Vân Nhất Diệp cũng mở miệng.

“Được.”

Đông Bá Tuyết Ưng không chút do dự.

Thế giới hư ảo khổng lồ lại một lần nữa giáng xuống, lôi kéo linh hồn của Phong Vân Nhất Diệp và Ốc Hiểu.

Chỉ một cú lôi kéo này, Đông Bá Tuyết Ưng có thể cảm giác được linh hồn của ‘Phong Vân Nhất Diệp’ và Cửu Thủ Xà Tổ không chênh lệch bao nhiêu, chỉ mơ hồ mạnh hơn một chút. Nhưng sự chênh lệch cũng vô cùng nhỏ, chỉ có Đông Bá Tuyết Ưng với cảm ứng cực kỳ sâu sắc mới phát giác được một tia khác biệt nhỏ nhoi giữa linh hồn hai người. Về phần ‘Ốc Hiểu’, thân thể hắn tuy mạnh mẽ khủng bố, nhưng bản thân linh hồn lại chỉ miễn cưỡng bằng khoảng sáu thành của Phong Vân Nhất Diệp và Cửu Thủ Xà Tổ!

Dưới hư giới ảo cảnh của mình, Ốc Hiểu cần phải phân tán lượng lớn tâm lực mới có thể chống cự, nhưng thân thể hắn quá mạnh, chỉ riêng việc thao túng thân thể thì tâm lực cần dùng cũng không quá nhiều.

“Ảnh hưởng đối với ta không nhỏ, chiêu thức mạnh nhất cũng không thể thi triển được.” Phong Vân Nhất Diệp gật đầu.

“Ta e rằng còn yếu hơn ngươi một chút đấy, Cửu Thủ.” Ốc Hiểu cảm ứng một phen rồi nói, “Chiêu thức linh hồn này thật quá khó chịu.”

Đông Bá Tuyết Ưng lập tức thu hồi chiêu thức.

“Khó trách có thể khiến thực lực của đám hồn nguyên sinh mệnh cấp Thần Đế viên mãn đều giảm mạnh, cho dù là ta, cũng chỉ có thể phát huy được sáu bảy thành thực lực.” Ốc Hiểu nói, “Nghịch thiên nhất là, chiêu thức linh hồn này của ngươi nhằm vào toàn bộ kẻ địch, một ngàn hai trăm con Phục Ma Liệp Giả là như thế, mà ba ngàn con, hay một vạn con cũng vẫn như thế.”

“Ừm, chỉ cần tiến vào phạm vi lĩnh vực ảo cảnh của ta, sẽ đều như vậy.” Đông Bá Tuyết Ưng gật đầu.

Thế giới hư ảo một khi giáng xuống.

Linh hồn của tất cả kẻ địch trong phạm vi đều sẽ bị thế giới hư ảo lôi kéo, trừ phi hắn chủ động tránh gây ảnh hưởng đối với một số kẻ địch nhất định.

“Lợi hại.” Phong Vân Nhất Diệp hiếm khi nói thêm một câu, hắn bưng chén rượu nhẹ nhàng nhấp một ngụm, yên lặng suy tư.

Cửu Thủ Xà Tổ ở bên cạnh cũng trầm mặc, trong mắt lóe lên vô số tia sáng.

...

Một hồi yến tiệc cuối cùng cũng kết thúc.

Ba vị thành chủ chủ yếu cùng Đông Bá Tuyết Ưng đàm đạo, thậm chí tỷ thí, cũng không để ý nhiều đến những người tu hành khác.

Đợi đến khi kết thúc, mọi người đều lần lượt rời đi.

“Phi Tuyết huynh.” Phong Vân Nhất Diệp và Cửu Thủ Xà Tổ gần như đồng thời mở miệng.

“Hử?” Đông Bá Tuyết Ưng sửng sốt, nhìn về phía hai vị.

Phong Vân Nhất Diệp và Cửu Thủ Xà Tổ nhìn nhau, đều bật cười.

“Ngươi mời trước đi.” Cửu Thủ Xà Tổ nói, “Sau khi ngươi nói xong, ta sẽ nói sau.”

“Được.” Phong Vân Nhất Diệp gật đầu, “Phi Tuyết huynh, mời đi theo ta, chúng ta nói riêng.”

Đông Bá Tuyết Ưng nhìn hai vị thành chủ: “Hai vị rốt cuộc có chuyện gì?”

“Ta ở đây chờ ngươi, lát nữa chúng ta sẽ nói kỹ.” Cửu Thủ Xà Tổ thản nhiên ngồi tại chỗ.

Đông Bá Tuyết Ưng gật đầu.

Hắn đứng dậy đi theo Phong Vân Nhất Diệp, tiến vào một sảnh phụ bên trong động phủ này.

Hai người chia nhau ngồi xuống.

Phong Vân Nhất Diệp trầm mặc một lúc rồi mới nói: “Ta luôn muốn chém giết vị hồn nguyên tù đồ trong ‘Phong Ma Cốc’, chỉ là hồn nguyên tù đồ kia rất cẩn thận, từ sau khi bị ta tập kích một lần, hiện nay chỉ cần rời khỏi hang ổ là đều mang theo đủ ba ngàn hộ vệ, mỗi người đều là cấp Thần Đế viên mãn. Ta tuy có thể mời được một số cao thủ trong thành Xích Vân hỗ trợ, nhưng đối mặt với ba ngàn hộ vệ kia của hắn... ta thật sự không có cách nào! Hiện nay có Phi Tuyết Đế Quân ngươi xuất hiện, khiến ta một lần nữa thấy được cơ hội thành công. Phi Tuyết huynh, ta mời ngươi hỗ trợ, cùng đội ngũ của ta đi chém giết vị hồn nguyên tù đồ ở Phong Ma Cốc. Ngươi cứ việc đưa ra điều kiện!”

Đông Bá Tuyết Ưng ngồi một bên, suy tư rồi nói: “Chém giết hồn nguyên tù đồ rất khó, cũng rất nguy hiểm! Hồn nguyên tù đồ lúc nào cũng phải chịu sự áp bức trừng phạt, lúc chiến đấu còn có thể khống chế phần nào để đề phòng khiến thân thể vốn yếu ớt lại bị thương nặng thêm. Nhưng một khi gặp phải nguy cơ tử vong, chúng nhất định sẽ điên cuồng phản kháng, không tiếc bất cứ giá nào để chiến đấu! Theo ta được biết, trong lịch sử thành Xích Vân, những lần đi chém giết hồn nguyên tù đồ mà cuối cùng thất bại, tử thương thảm trọng cũng là chuyện thường tình.”

Trước đó khi đụng phải đàn Phục Ma Liệp Giả, hắn cũng từng giao thủ với vị hồn nguyên tù đồ của đàn Phục Ma Liệp Giả.

Đông Bá Tuyết Ưng cũng đã thấy được thân thể tàn tạ của đối phương, da thịt có vô số vết thương, cơ bắp khô héo, xương cốt cũng chi chít vết nứt. Thân thể dưới sự áp bức trừng phạt hiển nhiên đã bị thương rất nặng, nên lúc chiến đấu, hồn nguyên tù đồ thường không muốn thương thế trên người tăng thêm nữa.

“Phải, rất nguy hiểm. Nhưng có Phi Tuyết Đế Quân gia nhập, phần thắng của chúng ta sẽ lớn hơn nhiều.” Phong Vân Nhất Diệp nói ngay.

“Thành chủ, ngài có thể cho ta cái gì?” Đông Bá Tuyết Ưng hỏi.

Phong Vân Nhất Diệp chần chừ.

Cho cái gì?

Thức ăn? Nếu nói về việc kiếm thức ăn, vị Phi Tuyết Đế Quân này mà nhận thứ hai, toàn bộ thánh giới cũng không có người tu hành nào dám nhận hạng nhất! Linh hồn sát chiêu độc bộ thánh giới, hồn nguyên sinh mệnh cấp Thần Đế viên mãn có thể dễ dàng săn giết.

“Ngươi vừa mới đạt được sáu bộ thi hài của hồn nguyên sinh mệnh thuộc hư không nhất mạch đúng không?” Phong Vân Nhất Diệp nói, “Ta sẽ giúp ngươi có được thi hài của mười lăm loại hồn nguyên sinh mệnh thuộc hư không nhất mạch khác, cam đoan mỗi cái đều là cấp Thần Đế viên mãn. Phải biết rằng, có những loại sống ở nơi vô cùng xa xôi so với thành Xích Vân của ta, một số thậm chí còn ở gần các nơi tập trung khác hơn.”

“Ta dùng thức ăn để đổi cũng có thể đổi được.” Đông Bá Tuyết Ưng lắc đầu.

“Nhưng có một số sống ở gần bốn tòa thành khác, rất khó đổi được.” Phong Vân Nhất Diệp nói.

“Vậy thì trả giá bằng nhiều thức ăn hơn một chút.” Đông Bá Tuyết Ưng nói.

Phong Vân Nhất Diệp bất đắc dĩ.

Gặp phải một người giàu nứt đố đổ vách như Phi Tuyết Đế Quân, vị thành chủ như hắn cũng đành chịu thua.

“Ta tu Hư Không Đạo và Hư Giới Ảo Cảnh Đạo.” Đông Bá Tuyết Ưng nói, “Thành chủ nếu có thể tìm được thứ gì có trợ giúp lớn đối với ta trên hai con đường này, có lẽ ta sẽ hỗ trợ.”

“Được thôi.” Phong Vân Nhất Diệp khẽ gật đầu, trong đầu hắn nháy mắt đã lướt qua một số trân bảo. Hắn và bốn tòa thành khác cũng có chút liên hệ, toàn bộ thánh giới có những người tu hành đến từ rất nhiều thế giới, thậm chí có một số còn là hậu duệ của hồn nguyên cường giả! Hắn cũng biết một số chí bảo hỗ trợ tu hành, chỉ là cần phải chuẩn bị kỹ càng.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!