Virtus's Reader
Tuyết Ưng Lĩnh Chủ

Chương 1884: CHƯƠNG 1936: BINH KHÍ (2)

“Thủy tổ có lệnh, muốn phá hủy toàn bộ mười lăm thế giới do các lĩnh chủ kiến tạo ở vùng này.” Nham lập tức tiếp tục toàn lực lao đi, hắn biết, các thủy tổ đã nổi giận, muốn một lần nữa phát động thế công. Phá hủy mười lăm thế giới này chỉ là mục tiêu ở bên này mà thôi.

Tu Hành Thánh Giới.

Thân thể Đông Bá Tuyết Ưng thu nhỏ lại, khôi phục hình thái bình thường, hắn phất tay thu hồi chút máu thịt còn sót lại của chủ nhân Thâm Uyên Hải, còn những sợi xiềng xích giữa không trung thì nhanh chóng tan biến.

“Đã diệt trừ.” Đông Bá Tuyết Ưng nhìn thành Xích Vân đã biến thành phế tích ở phía xa, âm thầm cảm khái.

Cách đây không lâu, mình vẫn chưa nhảy ra khỏi lồng giam để thành tựu Hồn Nguyên.

Nay chỉ chém giết một sinh mệnh Hồn Nguyên cấp Thế Giới, nhưng khoảng hai canh giờ nữa mình sẽ trở thành lĩnh chủ. Thật ra những chuyện này cũng chẳng có gì to tát.

“Phi Tuyết Đế Quân.” Một thanh âm xa xôi truyền đến.

Đông Bá Tuyết Ưng cũng cảm ứng được, quay đầu nhìn lại.

Một vị lão đầu mũi đỏ bên hông treo hồ lô rượu xuyên qua không gian tiến vào từ bên ngoài thiên địa, bay về phía Đông Bá Tuyết Ưng rồi cười nói: “Ta là tuần tra sứ của vực thứ bảy này, dưới trướng lĩnh chủ Xích Phong đạo nhân. Trước đó trên đường chạy tới đã tận mắt chứng kiến toàn bộ những gì Phi Tuyết Đế Quân làm, lần này vừa đột phá đã là Hồn Nguyên cấp Thế Giới trung kỳ, bội phục, bội phục.”

“Hắn bị xiềng xích pháp trận trói buộc trấn áp, chém giết hắn cũng chẳng có gì đáng kể.” Đông Bá Tuyết Ưng nói.

“Lĩnh chủ đã nói hết mọi chuyện cho ngài rồi chứ?” Xích Phong đạo nhân lại nói.

“La thành chủ đã nói rồi.” Đông Bá Tuyết Ưng gật đầu.

“Đám thủy tổ của những sinh mệnh Hồn Nguyên bẩm sinh kia chắc chắn rất muốn cứu chủ nhân Thâm Uyên Hải, nay đã thất bại, nhất định sẽ vô cùng tức giận. Phát động thế công toàn diện cũng là chuyện bình thường.” Xích Phong đạo nhân nói, “Ta đây chỉ là một phân thân yếu ớt phụ trách tuần tra cảnh giới ở khu vực xung quanh, thực lực chưa bằng một phần nghìn lúc đỉnh phong của ta, căn bản không có cách nào xen vào trận chiến cấp bậc này, chỉ có thể trông cậy vào Phi Tuyết Đế Quân ngài thôi.”

“Ta hiểu.” Đông Bá Tuyết Ưng cười.

Phân thân dùng để chiến đấu chính cũng chỉ có một.

Các phân thân khác đều rất yếu, đặc biệt là khi phải tuần tra một khu vực rộng lớn, cần phải tách ra rất nhiều phân thân để đi tuần khắp nơi.

“Phi Tuyết Đế Quân.” Xích Phong đạo nhân nói, “Ta phải nhắc nhở Đế quân, kẻ dám đánh đến chỗ chúng ta, thậm chí ban đầu được phái tới để cứu chủ nhân Thâm Uyên Hải, thực lực chắc chắn không thể xem thường. Rất có thể là một Hồn Nguyên cấp Thế Giới viên mãn.” Xích Phong đạo nhân nói tiếp, “Ngài nếu có thể cầm cự thì cứ cầm cự, nếu kẻ địch quá mạnh, không thể kéo dài được cũng không sao, dù bị bọn họ hủy diệt dăm ba thế giới cũng là chuyện bất khả kháng. Chỉ cần kéo dài thêm chút thời gian, cường giả của chúng ta sẽ chạy tới.”

Dù sao đối với một cường giả mới tấn thăng như Đông Bá Tuyết Ưng, yêu cầu cũng không thể quá cao.

Bảo một Hồn Nguyên cấp Thế Giới trung kỳ đi đối phó với một Hồn Nguyên cấp Thế Giới viên mãn sao? Đây đúng là làm khó người khác quá rồi.

“Ta tự nhiên sẽ cố hết sức.” Đông Bá Tuyết Ưng nói, “Đúng rồi, Xích Phong tuần tra sứ, ta có một chuyện cần ngài hỗ trợ.”

“Ngài cứ nói.” Xích Phong đạo nhân nói, “Chúng ta đều là những tu hành giả đã nhảy ra khỏi lồng giam để thành tựu Hồn Nguyên, mỗi người đều giúp đỡ lẫn nhau mới có thể đứng vững trong không gian Hồn Nguyên vô tận.”

Đông Bá Tuyết Ưng vừa nghe.

Xem ra, giữa các cường giả Hồn Nguyên, quan hệ phổ biến đều rất tốt.

“Ta đang thiếu một món binh khí.” Đông Bá Tuyết Ưng nói, “Hiện nay thực lực của ta đã đột phá, nhưng lại chưa có một cây trường thương nào phù hợp.” Với thực lực của hắn bây giờ, binh khí bình thường sẽ vỡ nát ngay trong chiến đấu. Nếu không có binh khí tốt, hắn chỉ có thể dựa vào thân thể để chiến đấu.

“Binh khí?” Xích Phong đạo nhân cũng lộ vẻ khổ sở, “Hổ thẹn, hổ thẹn, ta đây cũng chỉ là phân thân yếu ớt tuần tra bên ngoài, nào có mang theo binh khí lợi hại chứ, không có một món nào đủ mạnh cả.”

Đông Bá Tuyết Ưng sửng sốt.

Cũng đúng, phân thân yếu ớt làm sao mang theo vật gì quan trọng.

“Xích Phong tuần tra sứ, ngài có pháp môn luyện chế binh khí Hồn Nguyên không, có thể cho ta biết được chứ?” Đông Bá Tuyết Ưng nói, “Ta không rành về việc luyện chế binh khí Hồn Nguyên, nhưng nếu có pháp môn, ta tự tin có thể nhanh chóng luyện chế ra một món.”

“Luyện chế binh khí không dễ như vậy đâu.” Xích Phong đạo nhân nói xong liền đưa cho Đông Bá Tuyết Ưng một cái vòng tay, “Đây là vật truyền tin do một vị lĩnh chủ khác tên là Nguyên luyện chế, ngài có thể chưa có, cứ tạm dùng trước. Lát nữa ngài đi nghênh địch, ta cũng dễ liên lạc với ngài. Về phần pháp môn luyện chế binh khí Hồn Nguyên, ta sẽ truyền tin cho ngài ngay bây giờ, ở trong giới cường giả Hồn Nguyên, những pháp môn này mọi người đều có thể dễ dàng có được.”

Đông Bá Tuyết Ưng tiếp nhận và luyện hóa, sau đó nhận được một lượng lớn tin tức.

Đó chính là các pháp môn luyện chế binh khí Hồn Nguyên, tổng cộng có mười hai loại.

“Còn nữa, đây là một ít tài liệu đặc thù ta tiện tay thu thập được trong không gian Hồn Nguyên khi tuần tra các khu vực. Dù sao năm tháng tuần tra dài đằng đẵng, thỉnh thoảng cũng thu thập được một chút. Tặng cho Phi Tuyết Đế Quân ngài.” Xích Phong đạo nhân ném tới một món trữ vật pháp bảo.

Đông Bá Tuyết Ưng kiểm tra qua.

Quả là hào phóng.

Bên trong chứa vô số tài liệu đủ mọi màu sắc, mỗi loại đều tỏa ra khí tức phi phàm. Dù sao không gian Hồn Nguyên mênh mông vô tận, tồn tại rất nhiều thứ thần kỳ, những thứ có thể được Xích Phong đạo nhân thu thập đều rất bất phàm. Loại như Hồn Nguyên Sa, Xích Phong đạo nhân cũng có chút xem thường không thu thập, bởi vì nó quá thường gặp, Hồn Nguyên Sa ở trong không gian Hồn Nguyên hầu như có mặt ở khắp nơi.

“Cảm tạ Xích Phong tuần tra sứ.” Đông Bá Tuyết Ưng nói.

“Việc nhỏ mà thôi, nhưng ta đoán kẻ địch sắp tới rồi, ngài làm sao kịp luyện chế binh khí được.” Xích Phong đạo nhân lắc đầu.

Đông Bá Tuyết Ưng cười: “Xích Phong tuần tra sứ cứ đi theo ta.”

Nói xong hắn cất bước, hư không trước mắt vỡ ra, vô số bí văn xiềng xích phong cấm toàn bộ thế giới bên ngoài cũng không ngăn được Đông Bá Tuyết Ưng và Xích Phong đạo nhân, hai người lần lượt bước ra khỏi Tu Hành Thánh Giới này.

Vừa bước ra, cả hai đã đến không gian Hồn Nguyên mênh mông.

“Những vết nứt này.” Đông Bá Tuyết Ưng không khỏi kinh ngạc nhìn những vết nứt ở phía xa xuyên qua không gian Hồn Nguyên vô tận. Lượng lớn vết nứt này lan tràn trên một khoảng cách vô tận, lúc trước khi chưa thành tựu Hồn Nguyên, Đông Bá Tuyết Ưng cũng không nhìn thấy điểm cuối của chúng. Hiện tại thì đã có thể nhìn thấy điểm cuối của chúng! Nhưng khu vực mà những vết nứt này bao phủ vẫn vô cùng rộng lớn.

“Đây là vết đao do lĩnh chủ lưu lại.” Xích Phong đạo nhân nhìn, mặt lộ vẻ cảm thán, “Vết đao lưu lại trong không gian Hồn Nguyên, qua bao năm tháng dài đằng đẵng cũng chưa từng tiêu tán. Sinh mệnh Hồn Nguyên cấp Thế Giới bình thường cũng không dám xông vào, kẻ nào dám xông vào những vết đao này sẽ bị xay thành hư vô ngay lập tức.”

Đông Bá Tuyết Ưng thầm than.

Mạnh như vậy sao?

La thành chủ chỉ để lại vết đao mà cũng khủng bố đến thế?

Thiên Lôi Trúc tỏa khắp muôn nơi

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!