Virtus's Reader
Tuyết Ưng Lĩnh Chủ

Chương 190: CHƯƠNG 242: CHIẾN ĐẤU TRONG BÁCH CHIẾN BÍ THẤT

“Ta đã sớm nuôi dưỡng đến cực hạn, ác ma đã tới, chúng ta tự nhiên không thể lùi bước. Lúc này, thực lực càng mạnh thì mới có thể chém giết được càng nhiều ác ma mạnh hơn!” Tư Đồ Hồng mỉm cười nói, toát ra khí phách của một anh hùng nhân loại.

Hắn vô cùng đắc ý.

Xem đây, ta đột phá Thánh Cấp dễ như uống nước!

Sở dĩ hắn cố tình khoe khoang vào thời khắc cuối cùng là vì thời gian gần đây quá ấm ức, Đông Bá Tuyết Ưng không chỉ xếp thứ nhất mà còn hoàn thành nhiệm vụ sinh tử Đăng Sơn Lộ. Điều này khiến Tư Đồ Hồng vô cùng khó chịu! Hắn muốn nhân cơ hội này khoe khoang một phen, bởi hắn cảm thấy Đông Bá Tuyết Ưng còn trẻ như vậy, Siêu Phàm đấu khí nuôi dưỡng chỉ sợ còn chưa thật sự viên mãn.

“Thật nực cười.” Đông Bá Tuyết Ưng thầm lắc đầu.

Đột phá cần gì phải vội vàng như vậy?

Phải biết rằng, sau khi Siêu Phàm đấu khí vừa đột phá, còn cần phải tẩm bổ thân thể và linh hồn, thông thường đều phải bế quan một mạch cho xong. Hiện tại Tư Đồ Hồng đột phá đấu khí trước, đợi sau khi mọi người giải tán có lẽ mới có thể bế quan để từ từ tẩm bổ thân thể và linh hồn, hành động này quả thật quá cố ý! Quá thiếu kiên nhẫn!

Tư Đồ Hồng này không chỉ là kẻ có nhân phẩm ti tiện nhất trong đám dự khuyết nguyên lão ở Xích Vân Sơn, mà xem ra, phương diện tôi luyện tâm linh cũng là kẻ yếu nhất! Chỉ với cảnh giới tâm linh như vậy, e rằng hắn sẽ rất khó chống cự được áp bức linh hồn ở đoạn thứ hai của Đăng Sơn Lộ!

“Tốt lắm.”

Sư phụ Cung Ngu mỉm cười gật đầu: “Phải như vậy, tất cả Siêu Phàm đều phải toàn lực chém giết ác ma! Nhưng thật ra ngươi không cần phải vội, vì hôm nay sẽ phát tài nguyên định mức của một năm. Ngươi hoàn toàn có thể đợi đến ngày mai hãy đột phá! Giờ ngươi đã đột phá... thành Siêu Phàm Thánh Cấp rồi thì không thể hưởng dụng phần tài nguyên này nữa.”

Sắc mặt Tư Đồ Hồng cứng đờ!

Hôm nay phát tài nguyên của cả một năm sao?

Hắn còn tưởng sau khi rời khỏi Hạ Đô Thành mới phát. Chỉ vì một ngày mà phần tài nguyên của cả một năm đã vuột khỏi tầm tay.

Các Siêu Phàm khác, bao gồm cả Đông Bá Tuyết Ưng, đều thầm cười trong lòng, cho ngươi khoe khoang, giờ thì ngớ ra rồi chứ.

Thời gian trôi qua từng ngày.

Thời hạn ba tháng ngày càng đến gần, không khí ở Hạ Đô Thành cũng dần dần thay đổi. Trước đây, các Siêu Phàm tuy cũng sẽ nhận một số nhiệm vụ sinh tử, nhưng ngoài mười nhiệm vụ sinh tử cơ bản mà mỗi Siêu Phàm đều phải hoàn thành lúc ban đầu, trên thực tế ba năm, năm năm, thậm chí mười năm mới nhận một lần cũng là chuyện rất bình thường. Hơn nữa, họ đều đợi đến khi tâm cảnh, tu hành và nhiều phương diện khác cảm thấy cần đột phá mới cố ý nhận nhiệm vụ.

Những ngày tháng bình thường đều nhàn nhã thảnh thơi, dù sao thời đại hòa bình vẫn rất nhẹ nhàng.

Nhưng hiện tại đã khác! Sau khi trở về quê hương, mỗi Siêu Phàm đều phải dựa theo kế hoạch của Tân Hỏa Cung để truy tìm tung tích ác ma. Tuy có thể lười biếng để tránh né nguy hiểm, nhưng bề ngoài vẫn phải làm cho có, thường xuyên đi khắp nơi tìm kiếm... Cho dù không tìm thấy ác ma, nhưng ác ma cũng sẽ quay lại đánh lén Siêu Phàm của nhân loại! Tuy số lượng ác ma cấp Bán Thần không nhiều, nhưng số lượng ác ma yếu hơn lại nhiều vô kể.

Trong giới Siêu Phàm...

Có người chiến ý ngút trời, hăng hái đuổi giết ác ma.

Nhưng cũng có kẻ sợ chết.

Thậm chí có kẻ cực kỳ ích kỷ, đầu phục Ma Thần Hội, còn có thể cấu kết với ác ma, giúp đỡ chúng!

...

Đêm.

Đêm ở Hạ Đô Thành rất náo nhiệt.

Các Siêu Phàm và những người cấp Xưng Hào thường xuyên tụ tập, dù sao một khi rời khỏi Hạ Đô Thành, trở về quê hương của mình, các Siêu Phàm sẽ ít có dịp gặp nhau, còn rất nhiều người cấp Xưng Hào e rằng cả đời cũng khó gặp lại.

Giờ phút này, một đôi nam nữ trẻ tuổi đang sóng vai bước đi, trông họ chỉ khoảng hai mươi tuổi.

“Tuyết Ưng sư huynh,” Dư Tĩnh Thu nói, “Ngày mai huynh định xông vào Bách Chiến Bí Thất sao?”

“Ừm, trước khi rời đi, phải xông vào một lần. Nếu thành công, ta có thể nhận được đủ tài nguyên, đổi lấy một ít binh khí Siêu Phàm và pháp trận cường đại... cũng có thể xây dựng Tuyết Thạch Thành Bảo thêm phần an toàn.” Đông Bá Tuyết Ưng nói. Mình đã hoàn thành nhiệm vụ Đăng Sơn Lộ, hy vọng hoàn thành Bách Chiến Bí Thất vẫn là rất lớn.

“Tuyết Ưng sư huynh tu hành đến nay chưa đầy 60 năm, một khi thành công, điểm cống hiến nhận được sẽ rất kinh người.” Dư Tĩnh Thu có chút mong chờ nói: “Tin rằng Tuyết Thạch Thành Bảo của huynh, e rằng sẽ là nơi an toàn nhất nhì toàn bộ An Dương Hành Tỉnh. Không biết đến lúc đó ta đến ở, Tuyết Ưng sư huynh có cho phép không.”

“Ha ha, đương nhiên là được. Một đại pháp sư lợi hại như Tĩnh Thu muội đây, ta muốn mời còn không được nữa là! Có muội ở đó, việc bố trí những pháp trận lợi hại kia cũng sẽ đơn giản hơn nhiều,” Đông Bá Tuyết Ưng nói.

“Vậy một lời đã định nhé!” Dư Tĩnh Thu cười híp cả mắt.

“Một lời đã định.” Đông Bá Tuyết Ưng cũng cảm thấy ấm áp trong lòng.

Những tháng năm chiến tranh với ác ma sắp tới có lẽ sẽ rất dài, nhưng ít nhất họ có thể ở bên nhau, như vậy là đủ rồi.

“Tuyết Ưng sư huynh, từ rất lâu rồi thủy hỏa áo diệu của huynh đã đạt đến Vạn Vật Cảnh tầng thứ ba. Siêu Phàm đấu khí của huynh hẳn cũng đã nuôi dưỡng đến viên mãn rồi nhỉ?” Dư Tĩnh Thu hỏi.

“Đã viên mãn, có thể đột phá đến Thánh Cấp bất cứ lúc nào.” Đông Bá Tuyết Ưng nói.

Lời này đủ để khiến vô số Siêu Phàm Phi Thiên Cấp phải ngưỡng mộ ghen tị.

Nhưng cũng đành chịu thôi.

16 năm trước, hai loại áo diệu thủy và hỏa của hắn đã đạt đến tầng thứ ba. Sau nhiều năm nuôi dưỡng Siêu Phàm đấu khí, rồi đến khi kết hợp cả ba loại thủy, hỏa, phong đều đạt tới tầng thứ ba, nắm giữ ‘Ảo Giác Chân Ý sơ hình’, hiệu suất nuôi dưỡng đã tăng vọt! Sau đó, hắn lại nắm giữ nhị phẩm ‘Cực Điểm Xuyên Thấu Chân Ý sơ hình’, sự trợ giúp đối với việc nuôi dưỡng Siêu Phàm đấu khí càng thêm khủng khiếp, sớm đã từ hơn nửa năm trước, Siêu Phàm đấu khí của hắn đã có thể đột phá bất cứ lúc nào.

Chỉ vì muốn xông vào Bách Chiến Bí Thất nên hắn mới trì hoãn việc đột phá, bởi vì muốn nhận được phần thưởng 10 vạn điểm cống hiến đó, điều kiện là phải hoàn thành khi còn là Siêu Phàm Phi Thiên Cấp và chưa đầy 60 tuổi!

“Ta đoán được mà. Tuyết Ưng sư huynh, huynh chuẩn bị khi nào đột phá?” Dư Tĩnh Thu cười nói.

“Sau khi thử sức ở Bách Chiến Bí Thất đã.” Đông Bá Tuyết Ưng nói: “Chiến tranh với ác ma sắp nổ ra, thực lực của ta cũng phải cố gắng tăng lên, hy vọng ngày mai có thể thành công! Những điểm cống hiến đó sẽ giúp ích rất lớn cho ta!”

Có 10 vạn điểm cống hiến.

Mới có thể tiêu dùng thoải mái ở rất nhiều phương diện.

“Nhất định sẽ được!” Dư Tĩnh Thu lại tràn đầy lòng tin.

...

Ngày hôm sau, trời tờ mờ sáng.

Đông Bá Tuyết Ưng một mình đi đến Tân Hỏa Cung, men theo hành lang quanh co khúc khuỷu, lặng lẽ tới trước Bách Chiến Bí Thất. Thân thể hắn khẽ chạm vào, liền trực tiếp tiến vào bên trong.

Ông ——

Cảnh tượng trước mắt biến đổi.

Đây là một căn phòng bí mật cực lớn và trống trải, xa xa có nhiều pho tượng hình người. Những pho tượng này pho tượng nào cũng cao khoảng hai thước, binh khí cũng đa dạng, có trường thương, rìu, xiềng xích, trường côn, loan đao, kiếm sắc, chùy nặng, khiên...

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!