Các tiền bối của Hạ tộc, thực lực của họ có lẽ không thể so sánh với những thế lực đứng sau Đại Địa Thần Điện và Ma Thần Hội. Nhưng họ thật sự không cầu báo đáp, nguyện trả giá vì quê hương! Trải qua từng thế hệ tiền bối tích góp từng chút một, Hạ tộc mới có được vài món thần khí cường đại có thể đếm trên đầu ngón tay như vậy.
“Vậy ngươi tìm ta, lại có chuyện gì?” Viêm Trạch tướng quân lạnh mặt. “Sao? Cho rằng không có chỗ tốt thì ta sẽ ngu xuẩn đi giúp ngươi?”
“Không không không, ngươi không phải giúp ta, mà là giúp chính ngươi.” Ô Vân Hỏa ma thần vội nói. “Theo ta được biết, mấy vị ác ma tướng quân các ngươi đã sớm âm thầm trao đổi, xác nhận việc mỗi người chiếm lĩnh một lãnh địa. Năm hành tỉnh phương bắc chính là địa bàn của Viêm Trạch tướng quân ngươi.”
“Đúng.” Viêm Trạch gật đầu.
Năm hành tỉnh này vốn do Thủy Nguyên Đạo Quan trấn giữ, cũng chính là khu vực mà sau khi các ác ma tướng quân âm thầm thương nghị, cuối cùng đã thuộc về Viêm Trạch.
Rất đông ác ma đang chờ đợi mệnh lệnh của Viêm Trạch.
Đương nhiên—
Cũng có khoảng hai ba phần ác ma sau khi tiến vào thế giới phàm nhân thì không còn nghe lệnh nữa, hành động vô cùng điên cuồng tùy ý. Nhưng phần lớn đám ác ma điên cuồng đó đã bị Hạ tộc tiêu diệt trong cơn điên loạn của chúng, chỉ có một số rất ít thông minh, cẩn thận hơn đã ẩn nấp đi.
Mà phần đông hơn vẫn đang chờ đợi mệnh lệnh. Dù sao chỉ có dựa vào nhau, những ác ma như chúng ở thế giới Hạ tộc mới có thể sinh tồn lâu hơn! Thậm chí có một ngày, hoàn toàn chiếm lĩnh thế giới phàm nhân này.
“Đối thủ chính của ngươi là Thủy Nguyên Đạo Quan.” Ô Vân Hỏa ma thần nói. “Thủy Nguyên Đạo Quan hiện có ba vị Bán Thần, gồm Tư Không Dương, Triều Thanh và Trì Khâu Bạch. Tư Không Dương và Triều Thanh đều là những người đã đạt tới Bán Thần đỉnh phong từ lâu... Thực lực rất khó có thể tiến bộ thêm. Nhưng Trì Khâu Bạch vừa mới thành Bán Thần, hơn nữa còn nắm giữ tam phẩm chân ý, qua vài trăm năm nữa, hoàn toàn có khả năng vượt qua Hạ sơn chủ. Khi đó hắn chính là đại địch của ngươi!”
“Thật ra ta cảm thấy, mối uy hiếp lớn nhất đối với ngươi ngược lại chính là Đông Bá Tuyết Ưng này!”
“Hắn hiện giờ còn chưa đến sáu mươi tuổi, thời gian tu hành quá ngắn, nhưng thực lực ở Hạ tộc e rằng đã miễn cưỡng lọt vào top mười Thánh Bảng!” Ô Vân Hỏa ma thần nói. “Tiềm lực của hắn còn cao hơn cả Trì Khâu Bạch! Có lẽ ba trăm hay năm trăm năm nữa, hắn mới là tồn tại mạnh nhất toàn bộ Hạ tộc, mới là kẻ địch thật sự lớn nhất của ngươi. Ngươi nếu chết ở thế giới Hạ tộc, nói không chừng chính là chết trong tay hắn!”
“Ngươi đang châm ngòi?” Viêm Trạch tướng quân lạnh lùng nói.
“Ta không phải châm ngòi.” Ô Vân Hỏa ma thần vội nói. “Thời gian ngươi tiến vào thế giới Hạ tộc quá ngắn, hiểu biết đối với Hạ tộc quá ít, hiểu biết đối với Đông Bá Tuyết Ưng cũng quá ít. Cho dù ta không nói cho ngươi, chờ một thời gian nữa... khi ngươi thật sự hiểu rõ về các Siêu Phàm trong toàn bộ thế giới Hạ tộc, ngươi cũng sẽ rõ tiềm lực uy hiếp của Đông Bá Tuyết Ưng này lớn đến mức nào. Chẳng lẽ ngươi chỉ muốn nán lại ở thế giới nhân loại hơn một ngàn năm rồi bị tiêu diệt? Với dã tâm của ngươi, khẳng định là muốn cắn nuốt vô số linh hồn nhân loại, nuôi nhốt nhân loại để chúng cung cấp nguồn linh hồn vô tận... thậm chí đột phá đến ma thần, đúng không?”
Viêm Trạch tướng quân hừ lạnh: “Đương nhiên!”
Nuôi nhốt vô số nhân loại, để bọn họ sinh sản, sau đó hắn sẽ tiến hành thu gặt từng đợt... cắn nuốt linh hồn của vô số con người. Viêm Trạch tướng quân tin tưởng, hy vọng bước vào cảnh giới ma thần của mình e rằng sẽ tăng lên gấp mười.
“Những gì cần nói, ta đã nói cả rồi.” Sắc mặt Ô Vân Hỏa ma thần bỗng nhiên âm trầm xuống. “Chết tiệt!”
Hắn vẫn luôn âm thầm giám sát Đông Bá Tuyết Ưng và Trì Khâu Bạch từ xa.
Nhưng hiện tại, Bán Thần của Hạ tộc là lão giả Triều Thanh lại cũng đã đến nơi đó.
“Là một ác ma tướng quân, thống lĩnh quân đội tác chiến, ngươi hẳn là rất rõ... nên ứng đối thế nào khi đối mặt với một mối uy hiếp tiềm tàng có thể giết chết ngươi.” Ô Vân Hỏa ma thần mỉm cười, lập tức, ào!, hình ảnh trên quả cầu thủy tinh biến mất vào hư không. Hiển nhiên Ô Vân Hỏa ma thần đã cắt đứt liên lạc.
Trong đại sảnh âm lãnh của chiến thuyền.
Viêm Trạch tướng quân đưa lưng về phía thủ hạ, yên lặng nhìn quả cầu thủy tinh.
“Đông Bá Tuyết Ưng?” Viêm Trạch tướng quân lẩm bẩm.
Lúc trước hắn chỉ cho rằng thực lực của Đông Bá Tuyết Ưng, ác ma ngũ giai trở xuống không thể địch lại.
Nhưng hắn thật sự chưa ý thức được mối uy hiếp từ Đông Bá Tuyết Ưng, dù sao ánh mắt hắn vẫn tập trung nhiều hơn vào các Bán Thần của nhân loại Hạ tộc. Hắn luôn nghiên cứu từng vị Bán Thần Hạ tộc, suy tính làm thế nào để giết chết họ.
Ác ma đã đến thế giới phàm nhân là để giết chóc, chinh phục! Không phải để trốn đông trốn tây mãi!
“Truyền lệnh của ta, tìm Đông Bá Tuyết Ưng.” Viêm Trạch tướng quân nói.
...
Nơi vốn là tòa pháo đài kia giờ đã biến thành một cái hố sâu khổng lồ.
Đông Bá Tuyết Ưng và Trì Khâu Bạch đang tò mò quan sát cái bể ác ma tỏa ra khí tức tà ác trước mắt. Cái bể có vô số xúc tu kết nối với không gian của thế giới Hạ tộc, nên họ cũng tạm thời không di dời hay phá dỡ nó.
“Xoạt.” Không gian bị xé rách.
Một lão giả gầy gò đi dép bệt, đạp hư không nhàn nhã đi tới, cười tủm tỉm nhìn Đông Bá Tuyết Ưng và Trì Khâu Bạch ở phía xa.
Nhìn thấy những Siêu Phàm trẻ tuổi, lão giả Triều Thanh cảm thấy rất vui vẻ, bởi vì đây chính là sự kế thừa và nối tiếp của tộc đàn.
“Hai tiểu gia hỏa các ngươi tìm được bảo bối gì mà còn cần ta phải đến giám định giúp sao?” Lão giả Triều Thanh cười tủm tỉm đi tới, đồng thời ánh mắt cũng dừng trên cái bể ác ma tà ác kia, vừa nhìn thấy, hai mắt ông lập tức trợn tròn. “Các ngươi tìm được món đồ chơi này à? Đứa nào gặp may mắn như vậy?”
“Là Tuyết Ưng, hắn may mắn phát hiện một tổng đàn ma thần, còn nhân cơ hội giết một ác ma tứ giai, cuối cùng tìm được cái bể ác ma này.” Trì Khâu Bạch cười ha ha nói. “Ta cũng hâm mộ hắn lắm.”
“Đây không phải là cái bể gì cả.” Lão giả Triều Thanh nhếch miệng, trong miệng ông răng đã rụng đi nhiều, hiển nhiên ông càng thêm già nua khi đại nạn sinh mệnh đến gần, nhưng không thể vì thế mà xem nhẹ ông, đấu khí Siêu Phàm của ông sẽ không vì già đi mà suy yếu chút nào, cảnh giới của ông cũng sẽ chỉ càng thêm cao thâm.
“Phó Quan chủ, đây rốt cuộc là cái gì?” Đông Bá Tuyết Ưng cũng rất nghi hoặc.
Lão giả Triều Thanh đặt mông ngồi xuống bên cạnh cái bể, còn đưa tay sờ sờ: “Có phải vị ma thần kia đã giáng hình chiếu xuống, tìm mọi cách để bảo vệ món bảo bối này không?”
“Đúng vậy, thật ra ngay từ đầu con căn bản không phát hiện ra con ác ma đó, là nó chủ động đánh lén con. Vị ma thần kia cũng dùng lợi ích để dụ dỗ, đồng thời cũng đưa ra đủ loại uy hiếp.” Đông Bá Tuyết Ưng nói.