“Đông Bá Tuyết Ưng.” Một giọng nói hùng hồn bỗng vang lên. Con cự long màu đen phía sau cũng bay tới, cái đầu rồng khổng lồ của nó kề sát bên cạnh Đông Bá Tuyết Ưng.
Đông Bá Tuyết Ưng nhìn con hắc long này: “Có chuyện gì?”
“Hắc Phong Thần Cung chính là nơi chủ nhân ta năm đó tiềm tu!” Hắc long nói, “Chủ nhân không muốn những Siêu Phàm nhỏ yếu không biết tự lượng sức mình xông vào, nên mới bố trí một pháp trận đơn giản bên ngoài, để đám hắc giáp thủ vệ tuần tra. Lũ sinh vật kim loại chúng ta cũng có nhiệm vụ đuổi những Siêu Phàm đó đi! Nói thật, đám hắc giáp thủ vệ và sinh vật kim loại Thánh Cấp chỉ phụ trách việc vặt, chỉ có ta mới thực sự là kẻ tọa trấn vòng ngoài cùng này!”
Đông Bá Tuyết Ưng gật đầu.
Hắn cũng nhìn ra, nếu không có Dẫn Lực Chân Ý, khi giao chiến chính diện, hắn muốn thắng được con hắc long này vẫn rất khó khăn.
Nhưng quy tắc ảo diệu chính là như thế!
Bất kể sức mạnh của ngươi lớn đến đâu, nhưng một khi bị quy tắc ảo diệu khắc chế, thì dù sức mạnh có to lớn hơn nữa cũng không thể phát huy, chỉ có thể bị đùa bỡn trong lòng bàn tay.
“Trong số những thuộc hạ chủ chốt của chủ nhân, ta là kẻ vô dụng nhất!” Hắc long nói, “Vì vậy ta mới phụ trách vòng ngoài cùng. Bên trong thần cung này thật sự rất nguy hiểm, đặc biệt là lớp sương mù màu trắng kia... ẩn chứa nguy cơ tử vong! Sau khi ngươi đi vào nhất định phải cẩn thận. Một khi thấy không ổn thì lập tức hô to ‘nhận thua’, như vậy tuy sẽ bị đuổi ra, nhưng ít nhất cũng giữ được cái mạng!”
“Ta hiểu, cảm tạ.” Đông Bá Tuyết Ưng cười nói. Hắn cảm nhận được thiện ý của con hắc long, dù sao Hắc Phong lão tổ là một vị tiền bối Hạ tộc, đối với các Siêu Phàm hậu bối của Hạ tộc vẫn tương đối nương tay! Đây cũng là nguyên nhân Tĩnh Thu và Cung chủ Trần đều không ngăn cản Đông Bá Tuyết Ưng.
Nhưng Đông Bá Tuyết Ưng chung quy vẫn còn yếu!
Uy lực công kích chính diện của hắn còn chưa lọt vào top 10 Bán Thần bảng, càng đừng nói so với bọn Hạ Sơn Chủ. Ngay cả những người như Hạ Sơn Chủ hay Quan chủ Tư Không Dương cũng đành bó tay ở nơi này, đều bị đánh bại và bất đắc dĩ rời đi! Có thể tưởng tượng uy lực công kích ở đây đáng sợ đến mức nào, chỉ cần hơi sơ sẩy, Đông Bá Tuyết Ưng rất có thể sẽ mất mạng.
...
Một mình Đông Bá Tuyết Ưng tiến về phía cửa điện.
Con hắc long khổng lồ cuộn mình bên ngoài cung điện, âm thầm lo lắng. Nó rất coi trọng Đông Bá Tuyết Ưng, một Siêu Phàm Thánh Cấp đã lợi hại đến thế, đây chính là tinh anh của Hạ tộc. Nó chỉ sợ Đông Bá Tuyết Ưng bỏ mạng ở bên trong, vậy thì quá đáng tiếc.
“Thùng.”
Đông Bá Tuyết Ưng bước qua cửa, tiến vào sảnh chính của cung điện.
Xung quanh vẫn là sương trắng giăng đầy.
“Hửm?” Đông Bá Tuyết Ưng nhíu mày cảm ứng bốn phương tám hướng, lĩnh vực lực hấp dẫn cũng bao phủ xung quanh, tuy chưa kích phát uy lực nhưng hắn vẫn cẩn thận cảm ứng từng ngóc ngách.
Lĩnh vực lực hấp dẫn của hắn chỉ có thể bao phủ đại điện này, khi kéo dài vào sâu bên trong cung điện thì bị một pháp trận vô hình ngăn cách.
“Pháp trận trong Hắc Phong Thần Cung này lại có thể ngăn cản lực hấp dẫn của ta dò xét sao?” Đông Bá Tuyết Ưng rất kinh ngạc, lực hấp dẫn cực kỳ khó ngăn cản, độ khó để cách trở nó không thua gì cách trở Cực Điểm Xuyên Thấu!
“Hơn nữa Hắc Phong Thần Cung này cũng ngăn cản cả Cực Điểm Xuyên Thấu của ta.”
Tòa thần cung này được một luồng sức mạnh vô hình bao phủ.
Đông Bá Tuyết Ưng dùng Cực Điểm Xuyên Thấu Chân Ý để cảm ứng cũng không thể xuyên thấu, điều này làm hắn càng thêm tò mò. Lúc trước, đội ngũ luân hồi giả của Thời Không Thần Điện cũng phải có chuẩn bị từ trước, mua một pháp trận trân quý mới có thể ngăn cản Đông Bá Tuyết Ưng.
Nhưng ‘Hắc Phong lão tổ’ thì không!
Ngài ấy xây dựng Hắc Phong Thần Cung, tồn tại mấy chục vạn năm, cản trở biết bao thế hệ Siêu Phàm của Hạ tộc!
“Không hổ là pháp sư cường đại trấn áp một thời đại! Dù thần cung để lại sau khi chết cũng khiến các đời Siêu Phàm Hạ tộc suốt mấy chục vạn năm qua phải bó tay!” Đông Bá Tuyết Ưng âm thầm thán phục, đồng thời càng thêm cẩn thận quan sát bốn phía. Trong tay hắn đã lặng lẽ xuất hiện một cây trường thương.
“Tuyết Ưng, cẩn thận, ta cảm ứng được một sự tồn tại đặc thù đang rình rập quanh ngươi, nó ở ngay bên cạnh ngươi!” Một luồng dao động truyền vào đầu Đông Bá Tuyết Ưng, nguồn phát chính là chiếc vòng tay màu xanh xám trên cổ tay hắn.
“Ngay bên cạnh ta?” Đông Bá Tuyết Ưng kinh hãi. Vì có lời nhắc nhở của hắc long, nên sau khi tiến vào đại điện này, hắn đã vô cùng cẩn thận dò xét bốn phía. Hắc long trước đó từng nói ‘Trong sương trắng ẩn chứa nguy cơ tử vong’, điều này càng khiến Đông Bá Tuyết Ưng tra xét kỹ lưỡng hơn.
Hắn không phát hiện ra kẻ địch!
Nhưng thần binh Thần giới lại phát hiện ra!
“Oành!” Đông Bá Tuyết Ưng không chút do dự bùng nổ uy lực của lĩnh vực lực hấp dẫn. Lực đẩy cực mạnh tác động lên mọi vật thể xung quanh, nhưng dù là những cây cột đá cao lớn vững chắc hay lớp sương trắng dày đặc, tất cả đều dễ dàng chống lại. Lớp sương trắng kia tuy dao động nhưng lập tức khôi phục ổn định, lực hấp dẫn vậy mà không thể đẩy lùi được chúng.
“Không ổn, lực hấp dẫn của ta ngay cả ác ma Thánh Cấp đỉnh phong bình thường cũng phải mất mạng! Lớp sương mù này lại có thể chống lại?” Đông Bá Tuyết Ưng cả kinh.
Ong~~~
Lớp sương mù trắng xóa bỗng có một phần ngưng tụ thành một bóng người, mang hình dáng vượn, tay cầm hai thanh loan đao bằng sương.
“Chết!” Thân thể con vượn sương trắng vẫn hư ảo mờ mịt, nhưng trong đôi mắt lại mơ hồ có điện quang lóe lên.
Xoẹt!
Hai thanh loan đao bằng sương nhanh đến khủng bố, để lại một vệt điện quang giữa không trung rồi chém tới trước mặt Đông Bá Tuyết Ưng.
Nói thì chậm, nhưng từ lúc con vượn sương trắng ngưng tụ và vung ra song đao, tất cả chỉ diễn ra trong nháy mắt.
“Keng!”
Đông Bá Tuyết Ưng cực độ cẩn thận, theo phản xạ đâm ra một thương! Trường thương lướt qua, không gian cũng xuất hiện một vệt đen! Chỉ là không gian xung quanh đã hoàn toàn bị phong tỏa, căn bản không thể thực sự xé rách. Khi trường thương va chạm với thanh loan đao sương trắng, lại phát ra tiếng kim loại va chạm. Uy lực to lớn khiến thân thể Đông Bá Tuyết Ưng không khỏi chấn động lùi lại một bước, nhưng dù lùi bước, hắn vẫn xuất thương như cũ!
Vút vút vút!
Trong chốc lát, chỉ thấy hàng trăm hàng nghìn vệt tơ đen xuất hiện, Tinh Thạch Hỏa Vân Thương hóa thành vô số thương ảnh rậm rạp, điên cuồng bao phủ lấy con vượn sương trắng!
Nhanh, nhanh, nhanh! Tốc độ được phát huy đến mức tận cùng.
Đông Bá Tuyết Ưng căn bản không kịp suy nghĩ, hoàn toàn dựa vào bản năng để đâm ra từng thương. ‘Cực Điểm Xuyên Thấu Chân Ý’ vốn đã cực kỳ kinh người về phương diện tốc độ, giờ phút này đã được thể hiện trọn vẹn.
Lùi bước cũng xuất thương, tiến bước cũng xuất thương, xoay người cũng xuất thương.
Từng vệt tơ đen... giăng thành một tấm thiên la địa võng