Trời ạ.
Đây là một con số vô cùng kinh người, Bán Thần Hạ tộc dù có nhiều điểm cống hiến hơn nữa, bình thường Tân Hỏa cung cũng chỉ cho đổi một trăm vạn cân! Họ không chịu cho nhiều hơn, nếu muốn nhiều hơn nữa thì sao? Phải trao đổi với các Bán Thần khác, hoặc tự mình đến thế giới cỡ lớn để khai thác.
Hơn ba trăm vạn cân nguyên thạch trong tay... Phải biết rằng, Hạ tộc tổng cộng mới khai thác được bao nhiêu, hơn nữa phần lớn đều bị các Siêu Phàm sử dụng hết, cho nên Đông Bá Tuyết Ưng hoài nghi, e rằng mình chính là Siêu Phàm sở hữu nhiều nguyên thạch nhất rồi!
“Bảo tàng của Hắc Phong lão tổ quả thực bất phàm.” Đông Bá Tuyết Ưng lại nhìn sang một ít bảo vật vụn vặt khác, giá trị của chúng cũng không lớn.
“Phù lệnh!”
Còn có một đống phù lệnh, trong đó bắt mắt nhất là bảy khối phù lệnh của thần giới chiến binh, chất liệu đều rõ ràng khác thường. Số còn lại đều là phù lệnh của một số sinh vật luyện kim. Sinh vật luyện kim trong Hắc Phong thần cung rất nhiều, nay Đông Bá Tuyết Ưng cũng đoán ra, như ‘Hắc long’ đã sử dụng lượng lớn tài liệu Siêu Phàm, có lẽ cũng là lấy được từ Hồng Thạch Sơn.
“Ba thi hài sinh vật này?” Đông Bá Tuyết Ưng kinh ngạc nhìn, trong lòng trở nên căng thẳng.
Bên trong không gian trữ vật còn trôi nổi ba thi hài đặc thù. Dị thú bốn vó cao lớn nhất dài trăm mét, toàn thân phủ đầy lông dài, bộ lông bao trùm toàn bộ thi hài, không thấy rõ hình dáng đầu. Sinh vật nhỏ nhất cao gần ba thước, có hình người, trên thân mọc đầy lân giáp, trên đầu còn có bộ lông, đỉnh đầu có khoảng mười hai chiếc sừng cong. Thi hài sinh vật cuối cùng cao sáu thước, cũng có hình người, đôi chân có khớp ngược, trên đầu có sáu chiếc sừng cong.
Khí tức của chúng vô cùng khủng bố!
Chỉ cảm nhận thông qua không gian trữ vật cũng khiến lòng Đông Bá Tuyết Ưng căng thẳng, chân không khỏi nhũn ra! Phải biết rằng thực lực của hắn hiện nay cũng đã rất cao, cho dù đối mặt với thần cũng không đến mức như thế.
“Chẳng lẽ lúc còn sống, chúng còn cường đại hơn cả thần?” Đông Bá Tuyết Ưng vừa nghĩ đến việc Hắc Phong lão tổ chỉ vì lấy một ít vật chất từ thi hài để làm thí nghiệm đào tạo sinh vật mà thiếu chút nữa đã gây ra một trận hạo kiếp, liền thầm nhủ: “Trước khi ta có thực lực tuyệt đối, trước khi có đủ tự tin, ta sẽ không đưa ba thi hài sinh vật này cho bất kỳ ai, ta sẽ tạm thời cất giữ, để phòng ngừa các pháp sư Siêu Phàm kia làm thí nghiệm lung tung!”
Pháp sư Siêu Phàm rất thích tiến hành các loại thí nghiệm trên huyết mạch và linh hồn, nếu đưa loại thi hài sinh vật khủng bố này cho họ, có mấy ai nhịn được mà không làm thí nghiệm chứ?
...
Sau khi kiểm tra xong bảo vật Hắc Phong lão tổ để lại, Đông Bá Tuyết Ưng liền lập tức bắt đầu luyện hóa những phù lệnh này. Về phần nơi gọi là ‘Hồng Thạch Sơn’?
Hắn không có chút hứng thú nào!
Người có thực lực cỡ Hắc Phong lão tổ, thậm chí cả những kẻ mạnh hơn Hắc Phong lão tổ, đi vào cả đám, mười người khó có một người sống sót trở về, mình đi vào chẳng phải là chê mạng dài hay sao? Có lẽ chờ đến ngày nào đó mình sắp đến đại nạn tuổi thọ, thì có thể vào đó mạo hiểm một phen. Còn trước đó, Đông Bá Tuyết Ưng không hề có ý định đó. Hắc Phong lão tổ cũng là vì sắp đến đại nạn tuổi thọ nên mới điên cuồng như vậy nhỉ? Nếu Hắc Phong lão tổ mới sống được hai ba trăm năm, e rằng cũng sẽ không đi mạo hiểm.
“Ầm ầm ầm ~~~” Cửa tĩnh thất vốn đang đóng chặt bỗng tự động mở ra.
“Vù vù vù vù vù...”
Từng bóng người nhanh như ảo ảnh liên tiếp xuất hiện.
Đó là một con chuột màu đen cao bằng nửa người, một người hoàng kim với khí tức hùng hồn, một đứa bé với vẻ mặt lạnh lùng, một nữ nhân yêu mị vô cùng xinh đẹp, một thanh niên tóc đỏ tuấn tú, một nam tử áo bào màu xám, và một con vượn hư ảo do sương trắng ngưng tụ thành.
Bảy vị thần giới chiến binh đều vô cùng cung kính và kích động: “Bái kiến chủ nhân!”
Bảy người bọn họ cũng không ngờ lại được giải thoát nhanh như vậy, dù sao đi đến thế giới Siêu Phàm cỡ lớn để lấy bảo vật vẫn có chút nguy hiểm, Bán Thần bản địa cũng không dễ chọc!
“Thực lực của các ngươi, hãy nói sơ qua một lượt.” Đông Bá Tuyết Ưng nhìn bảy vị trước mắt, trong lòng không nén được hưng phấn. Bảy vị thần giới chiến binh này, đây chính là một chiến lực cực kỳ mạnh mẽ và khủng bố! Nếu không tính đến ‘Hư Giới Chân Ý’, thì con vượn sương trắng yếu nhất cũng đã tương đương với hắn! Sáu người còn lại đều mạnh hơn hắn rất nhiều.
“Chủ nhân, ta tên Bỉ Mặc!” Con chuột màu đen nói, “Là chủ nhân đời đầu của ta đặt tên.”
“Ta là thủ lĩnh Ngũ Ảnh, Kim Ma!” Người hoàng kim có giọng nói hùng hồn.
“Trong Ngũ Ảnh ta đứng thứ hai, Thánh Đồng.” Trong đôi mắt lạnh lùng của đứa trẻ tràn ngập sự băng giá và bóng tối vô tận.
“Trong Ngũ Ảnh ta xếp thứ ba, Nhu Mỹ Nhân!” Nữ tử xinh đẹp mỉm cười, mỗi cử chỉ đều toát ra trăm vẻ quyến rũ. Xét về dung mạo, nữ tử này quả thực đã đạt đến một loại hoàn mỹ mà Đông Bá Tuyết Ưng cho là cực hạn, dung mạo và dáng người của nàng đều có thể xưng là hoàn mỹ! Mỗi cái nhíu mày, mỗi nụ cười của nàng đều làm rung động lòng người. Nếu so sánh với Tĩnh Thu của hắn, vẫn có một chút khác biệt.
Tĩnh Thu có lẽ thua nữ tử xinh đẹp này một chút về dung mạo, nhưng nàng lại có thêm một loại cảm giác khác, có lẽ cảm giác đó được gọi là... nhân tính! Thần giới chiến binh tuy có linh tính, nhưng lại quá hoàn mỹ đến mức không còn giống con người.
“Ta xếp thứ tư, Chiến Tướng!” Thanh niên tóc đỏ tuấn tú đầy hăng hái, “Chủ nhân, có kẻ địch nào cần giải quyết, cứ giao cho ta.”
“Ta xếp thứ năm, Đao Khách!” Nam tử áo bào màu xám không nói nhiều.
Vị cuối cùng, con vượn sương trắng, nói: “Ta tên Vụ Lôi, trong bảy người thực lực của ta yếu nhất.”
Người hoàng kim lại tiếp tục nói: “Luận về thực lực, con chuột nước, nhị đệ và ta đều tương đối ngang nhau. Về chính diện tiến công, ta mạnh nhất! Về bảo hộ, con chuột nước sở trường nhất! Nhị đệ thì khá cân bằng, khả năng bảo hộ của hắn gần với con chuột nước, còn khả năng tấn công thì gần với ta. Thực lực của ba người chúng ta không chênh lệch nhiều, đều gần đạt đến cực hạn mà thiên địa quy tắc của thế giới phàm nhân cho phép đối với thần giới chiến binh.”
Đông Bá Tuyết Ưng nghe mà mừng rỡ.
Ba thần giới chiến binh gần như đạt đến cực hạn?
“Lão tam am hiểu mê hoặc và ám sát. Lão tứ và lão ngũ đều sở trường chính diện cường công.” Người hoàng kim nói, “Ngũ Ảnh chúng ta do cùng một vị cao thủ thần giới luyện chế thành, vật liệu sử dụng đều có ‘Thần Giới Ảnh Mộc’, cho nên năm chúng ta bẩm sinh có thể tiến vào không gian bóng tối. Đối với chúng ta mà nói, ở trong không gian bóng tối đơn giản như hít thở, dù sống vĩnh viễn trong không gian bóng tối cũng dễ dàng, cho nên chúng ta cũng được gọi chung là Ngũ Ảnh!”
“Di chuyển trong không gian bóng tối?” Mắt Đông Bá Tuyết Ưng sáng lên.
Có thể sống vĩnh viễn trong không gian bóng tối, khả năng này không thua gì việc nắm giữ ‘Âm Ảnh Không Gian Chân Ý’ nhất trọng cảnh, năm người bọn họ tuyệt đối sở trường ám sát!
Đương nhiên, so với việc Đông Bá Tuyết Ưng di chuyển trong hư giới thì vẫn có chênh lệch về bản chất!
“Bây giờ các ngươi mau đi dọn dẹp Hắc Phong thần cung, thứ gì có thể mang đi thì mang đi hết.” Đông Bá Tuyết Ưng phân phó, “Lát nữa tập trung tại chủ điện.”
“Vâng.” Bảy vị thần giới chiến binh khom người.