Khi đó, một số đồng môn ở Xích Vân sơn bắt đầu giữ khoảng cách với Đông Bá Tuyết Ưng.
Nhưng Bộc Dương Ba, Dư Phong và Trương Bằng thì chưa từng thay đổi, họ vẫn luôn đối đãi với Đông Bá Tuyết Ưng như huynh đệ. Về sau, Dư Tĩnh Thu và Viên Thanh cũng gia nhập cùng họ.
“Bộc Dương, huynh đệ của ta!” Trong mắt Đông Bá Tuyết Ưng mơ hồ ngấn lệ, “Tại sao có thể như vậy?”
Sào huyệt ác ma đã bị dẹp bỏ!
Tuy biết rằng sau này vẫn sẽ có Siêu Phàm chết đi, nhưng mối uy hiếp đã giảm xuống rất nhiều! Hơn nữa, sở trường của Bộc Dương chính là thuấn di, ngay cả khi chiến đấu cũng có thể thuấn di! Vậy mà vẫn chết?
Hắn còn trẻ như vậy.
Vất vả bao năm mới theo đuổi được một nữ Siêu Phàm…
Cứ thế mà chết sao?
“Bộc Dương sư huynh…” Dư Tĩnh Thu nhìn sang Đông Bá Tuyết Ưng bên cạnh. Ở thế giới Xích Vân sơn, nàng là người thân thiết nhất với Đông Bá Tuyết Ưng, hơn nữa lại gia nhập muộn, nhưng quan hệ giữa nàng và Bộc Dương Ba cũng rất tốt. Ở chung nhiều năm, Bộc Dương sư huynh chết đi, sao nàng có thể không đau lòng? Nhưng nàng hiểu, tình cảm giữa Đông Bá Tuyết Ưng và Bộc Dương Ba còn sâu đậm hơn, bọn họ từng là mấy người đội sổ, tình nghĩa thật sự như huynh đệ.
“Phụ thân, mẫu thân.” Đông Bá Tuyết Ưng đứng dậy, cố nén bi thương, “Chúng con ra ngoài một chuyến.”
Nói xong, Đông Bá Tuyết Ưng và Dư Tĩnh Thu liền lập tức rời khỏi nhà ăn.
Vù.
Hai người nhanh chóng phá không bay lên.
“Chúng ta đến Xuân Dương thành.” Đông Bá Tuyết Ưng vung tay lên, rẹt một tiếng, không gian bị xé toạc ra, hắn nắm tay Dư Tĩnh Thu rồi bay thẳng vào trong khe hở không gian.
Xuân Dương thành là một thành trì thuộc Minh Sa hành tỉnh, nằm ở phía tây đại lục.
Xuân Dương thành được xây dựng trên một ốc đảo, xung quanh là sa mạc mênh mông vô tận… Thực ra, toàn bộ Minh Sa hành tỉnh chính là một hành tỉnh sa mạc, diện tích lớn hơn rất nhiều so với các hành tỉnh thông thường, đất đai hoang vắng, chuyện cả ngàn dặm không một bóng người cũng rất bình thường.
Rẹt!
Trên bầu trời Xuân Dương thành.
Một khe hở không gian tối như mực xuất hiện, một đôi nam nữ trẻ tuổi bay thẳng ra khỏi đó, đáp xuống không trung.
Nhìn xuống phía dưới, hắn dùng Tinh Thần Chân Ý cảm nhận không gian xung quanh, phạm vi trăm dặm đều nằm trong lĩnh vực cảm giác tuyệt đối của hắn! Xuân Dương thành chỉ là một thành nhỏ tương đương với Nghi Thủy thành, lĩnh vực cảm giác dễ dàng bao trùm toàn bộ.
“Ở đó.” Đông Bá Tuyết Ưng mang theo Dư Tĩnh Thu, soạt một tiếng, thuấn di đến trong thành.
Bên cạnh một con đường trong thành.
Một cái hố lớn có phạm vi cả trăm mét hiện ra ở đó, xung quanh đã bị phong tỏa nghiêm ngặt, cấm phàm nhân đến gần.
“Tuyết Ưng.” Bên cạnh hố lớn đã có hai bóng người đứng sẵn, một vị là thiên hạ đệ nhất nhân hiện nay, Hạ sơn chủ, vị còn lại là một Bán Thần khác của Hắc Bạch thần sơn, “Quỷ Thần kỵ sĩ” Phong Đông. Toàn thân Phong Đông tỏa ra khí tức âm lãnh hắc ám, y được xem là một Bán Thần tương đối bình thường, sự kiện nổi tiếng nhất liên quan đến y chính là việc bị Trì Khâu Bạch, người khi đó vẫn còn là một Thánh cấp Siêu Phàm, đánh bại!
“Hạ sơn chủ, Phong phó sơn chủ.” Đông Bá Tuyết Ưng và Dư Tĩnh Thu cùng lên tiếng chào.
“Ngươi và Bộc Dương tiểu tử đó, ở thế giới Xích Vân sơn cũng là sư huynh đệ nhỉ?” Hạ sơn chủ thở dài, “Thật không ngờ, trước năm mới ngươi diệt trừ những sào huyệt ác ma đó, ta còn rất vui mừng. Vậy mà mới qua một tháng… Bộc Dương tiểu tử này đã chết trận. Hắn sở trường nhất là thuấn di, chẳng lẽ là một ác ma ngũ giai lợi hại nào đó ẩn nấp, ra tay trong nháy mắt, một chiêu giết chết Bộc Dương?”
“Thủ đoạn thật cay nghiệt!” Phong Đông đứng bên cạnh cũng lạnh lùng nói, “Diệt sát trong nháy mắt, ngay cả binh khí bảo vật của Bộc Dương Ba cũng không để lại.”
Đông Bá Tuyết Ưng và Dư Tĩnh Thu đều đứng trước cái hố lớn.
Nhìn cái hố tròn khổng lồ rộng đến trăm mét…
“Bộc Dương.” Trong mắt Đông Bá Tuyết Ưng mơ hồ lóe lên sát khí, hắn thì thầm, “Bọn ác ma chết tiệt này!!!”
Đã là bao nhiêu người rồi.
Từng người bạn tốt, có người chỉ từng uống rượu vài lần, có người giao tình lại sâu đậm hơn nhiều. Khi ở Xích Vân sơn, họ thật sự sớm chiều bên nhau, ngày này qua tháng nọ… hơn hai mươi năm! Thời gian dài như vậy luôn ở Xích Vân sơn, cho dù là người thân trong nhà cũng có mấy ai có thể ở bên nhau gần như mỗi ngày suốt hơn hai mươi năm? Đông Bá Tuyết Ưng sớm đã coi Dư Phong, Bộc Dương Ba, Trương Bằng là huynh đệ tốt, còn có Viên Thanh nhỏ tuổi nhất, quan hệ cũng rất thân thiết.
“Bộc Dương. Ta nhất định sẽ báo thù cho ngươi! Ngày mai, ngày mai ta sẽ đi tìm ác ma tướng quân!” Đông Bá Tuyết Ưng cố gắng đè nén cảm xúc của mình.
Bạn tốt Siêu Phàm chết trận, những năm qua, hắn đã trải qua rất nhiều lần.
Chỉ là trong lòng vẫn đau như cắt.
…
Ngoài bọn Đông Bá Tuyết Ưng đến tiếc thương, Tư Không Dương, Cung Ngu, Trì Khâu Bạch cũng lần lượt tới, họ cũng từng làm sư phụ ở thế giới Xích Vân sơn, từng dạy dỗ Bộc Dương Ba. Trong quá khứ, Tư Không Dương đối với Bộc Dương Ba luôn “chỉ tiếc rèn sắt không thành thép”, nhưng giờ phút này cũng chỉ biết thở dài một tiếng, nén cơn phẫn nộ xuống tận đáy lòng. Đám Siêu Phàm trẻ tuổi này do ông dạy dỗ, có một số người có lẽ ông không hài lòng, nhưng đó chỉ là không hài lòng về phương diện tu hành.
Tiếp xúc thời gian dài, những Siêu Phàm trẻ tuổi này cũng giống như con cháu của ông.
Bộc Dương Ba chết, trong lòng Tư Không Dương cũng rất khó chịu.
Nhưng bọn họ đều đem sự phẫn nộ này nén xuống đáy lòng!
Bọn họ hiểu…
Chiến tranh với ác ma, việc giải quyết các sào huyệt trước đó chỉ khiến tình hình của các Siêu Phàm Hạ tộc bớt đi phần nào nguy hiểm. Nhưng không có nghĩa là Siêu Phàm Hạ tộc sẽ không còn ai tử trận! Hơn nữa, năm vị ác ma tướng quân khủng bố nhất vẫn còn sống, bọn chúng đều đang ngủ đông… Chưa giải quyết được ác ma tướng quân, trận chiến tranh này sẽ không bao giờ kết thúc!
Sáng sớm hôm sau.
Đông Bá Tuyết Ưng một mình rời khỏi Tuyết Thạch thành bảo. Tuy muốn lập tức đi tìm ác ma tướng quân, nhưng trước đó… hắn phải xác định xem “Hư Giới Chân Ý” của mình về khả năng dò xét rốt cuộc lợi hại đến mức nào! Liệu có bị phát hiện ngược lại không?
Rẹt!
Đầu tiên, hắn xé rách khe hở không gian, hướng về đại tuyết nguyên phương bắc.
Sau đó mới tiến vào hư giới, phi hành hơn ngàn dặm trong hư giới để tiếp cận Thủy Nguyên Đạo Quan.
Trong hư giới.
Đông Bá Tuyết Ưng một thân đồ đen cẩn thận quan sát. Hư giới phản chiếu hiện thực, cho nên trong hư giới cũng có một tòa Thủy Nguyên Đạo Quan! Giống hệt như trong thế giới hiện thực, Thủy Nguyên Đạo Quan trong hư giới cũng có binh khí, bảo vật và một vài bóng người. Đông Bá Tuyết Ưng dần dần tiếp cận, vì vậy phạm vi phản chiếu của Thủy Nguyên Đạo Quan cũng ngày một lớn hơn, đầu tiên là bao phủ lấy Triều phó quan chủ