“Đúng vậy, cung chủ, ngài đã tìm ra bằng cách nào vậy?”
“Là thủ đoạn lợi hại gì thế?”
“Chẳng lẽ cần giữ bí mật?”
“Nếu là bí mật thì không cần phải nói.”
Nhóm Bán Thần đỉnh phong của Hạ tộc cũng đều tò mò, dù sao trong lịch sử, ác ma đã xâm nhập rất nhiều lần, nhưng Hạ tộc trước nay chưa từng có thủ đoạn nào để phát hiện ra chúng.
Cung chủ Trần nhìn một lượt các Bán Thần Hạ tộc trước mặt, ai nấy đều đang đổ dồn ánh mắt về phía ông.
“Chuyện này sao…” Cung chủ Trần mỉm cười.
“Nói mau đi!”
“Cứ dây dưa mãi, lúc này còn muốn trêu tức mọi người à!” Các Bán Thần Hạ tộc không khỏi cười mắng.
Cung chủ Trần lúc này mới nói: “Việc này liên quan đến bí mật trọng yếu của Hạ tộc ta, ngoài ta ra, các Bán Thần khác đều không có tư cách được biết!”
“Chết tiệt!”
“Quả nhiên là lý do này.”
Mọi người cũng không truy hỏi nữa, dù sao ai cũng hiểu quy củ, Hạ tộc quả thực có một bộ quy tắc bảo mật, rất nhiều bí mật chỉ có các đời cung chủ của Tân Hỏa Cung mới được biết!
Một đám người vừa cười nói vừa ăn uống, tâm trạng ai nấy đều rất tốt.
Dù sao thì một ngọn núi lớn đè nặng trong lòng dường như đã biến mất trong nháy mắt, khiến ai nấy đều cảm thấy nhẹ nhõm hơn nhiều! Tuy vẫn còn Lạp Nhĩ Phu đang thoi thóp kéo dài hơi tàn, nhưng chỉ một tên mà thôi, không ảnh hưởng được đại cục.
Đông Bá Tuyết Ưng thì bưng chén rượu trái cây, đi tới bên cạnh Sơn Mạch Ác Ma đang nằm phía dưới.
“Thật khổng lồ.” Đông Bá Tuyết Ưng than thở. Sơn Mạch Ác Ma nằm đó tỏa ra từng đợt mùi kim loại, bên mép miệng lộ ra hàm răng, một chiếc răng của nó còn lớn hơn cả một gian phòng bình thường!
“Gàoooo~~” Sơn Mạch Ác Ma mở mí mắt, con mắt màu vàng sẫm khổng lồ nhìn chằm chằm Đông Bá Tuyết Ưng, phát ra từng tiếng gầm nhẹ.
“Sơn Mạch Ác Ma này vẫn chưa cam lòng đâu.” Lão đầu Triều Thanh đã đi tới.
“Không cam lòng, ta không cam lòng!” Sơn Mạch Ác Ma phát ra tiếng gầm trầm thấp, nhìn chằm chằm vào gã nhân loại đầu trọc và người trẻ tuổi trước mắt, “Không thể nào, vốn không nên như vậy, các ngươi không thể nào phát hiện ra được mới phải.”
Triều Thanh lắc đầu cười nói: “Tuyết Ưng, Sơn Mạch Ác Ma này đúng là chết cũng không nhắm mắt.”
“Phải.” Đông Bá Tuyết Ưng gật đầu.
Chuyện về Hư Giới Chân Ý, hắn cũng chưa từng nói rõ cho Cung chủ Trần, chân ý càng ít người biết đến thì uy lực phát huy ra mới càng lớn!
“Thật ra có biết hay không cũng không có gì khác biệt.” Triều Thanh ngồi xổm bên cạnh Sơn Mạch Ác Ma khổng lồ, cười ha hả, “Chỉ cần biết một điều, Hạ tộc ta ngày càng cường đại, lại giải quyết được mối họa ác ma, vậy là đủ rồi! Lão già này có thể chết bất cứ lúc nào, trước khi chết có thể nhìn thấy mối họa ác ma được giải quyết, thật vui vẻ, vui vẻ lắm!”
Nói xong, Triều Thanh ngửa đầu uống hai ngụm lớn rượu trái cây ‘ừng ực’, rượu cũng từ khóe miệng chảy xuống.
“Đúng vậy, Hạ tộc ta ngày càng cường đại hơn, vậy là đủ rồi.” Đông Bá Tuyết Ưng mỉm cười gật đầu.
Tại Thế giới Thụ Hải, một trong chín thế giới Siêu Phàm cỡ lớn phụ thuộc vào thế giới Hạ tộc, đây là một thế giới cỡ lớn do Ma Thú nhất tộc chiếm lĩnh.
“Gàoooo~~~”
“Auuuu~~~” Toàn bộ Thế giới Thụ Hải rộng lớn vang lên đủ loại tiếng gào thét, gầm rú.
Trên tán của một cái cây khổng lồ có một căn nhà gỗ.
Trong nhà gỗ, một lão giả tóc trắng đang cầm một cuốn sách lật xem. Ông chính là thủ lĩnh tối cao của toàn bộ Ma Thú nhất tộc – Đại trưởng lão Áo Lan!
Một bóng người mơ hồ bỗng dưng hiện ra giữa không trung xa xa, sau đó chợt lóe lên rồi biến mất, tiếp đó đã xuất hiện trước nhà gỗ. Đó là một nữ tử xinh đẹp gầy gò, nữ tử này có đôi tai mèo, trên mặt còn có lông tơ, hiển nhiên là một ma thú hóa thành hình người.
“Đại trưởng lão.” Miêu Nữ cung kính nói.
“Ừm?” Đại trưởng lão Áo Lan ngẩng đầu nhìn.
“Chúng ta đã thử mọi cách nhưng vẫn không tìm thấy Đông Bá Tuyết Ưng.” Miêu Nữ có chút bi phẫn không cam lòng, “Chúng ta đã dốc toàn lực!”
“Được rồi, con của ta, các ngươi cứ tiếp tục tra xét, phải kiên nhẫn.” Đại trưởng lão Áo Lan mỉm cười nói, “Siêu Phàm sinh mệnh của Ma Thú nhất tộc chúng ta ẩn núp trong Hạ tộc, thông qua vòng tay truyền tin để liên lạc với Đông Bá Tuyết Ưng, hắn cũng không lập tức hồi đáp, về sau hồi đáp cũng là từ chối, nói là cần bế quan tiềm tu. Có lẽ hắn thật sự đang bế quan dài hạn!”
“Vâng.” Miêu Nữ gật đầu.
“Phải kiên nhẫn, chậm rãi chờ đợi. Đông Bá Tuyết Ưng còn rất trẻ, hắn bế quan sẽ không duy trì quá lâu, cuối cùng cũng sẽ xuất quan.” Đại trưởng lão Áo Lan nói, “Một khi phát hiện ra hắn, vậy cơ hội đã tới. Được rồi, ngươi có thể lui xuống.”
“Vâng.” Bóng người Miêu Nữ chợt lóe lên rồi biến mất không thấy.
Đại trưởng lão Áo Lan khép cuốn sách lại, đi ra khỏi nhà gỗ, dạo bước trên tán cây. Tán cây này vô cùng khổng lồ, phạm vi rộng đến vài dặm, tựa như một biển lá màu lục.
Đứng trên tán cây, Đại trưởng lão Áo Lan nhìn thế giới rộng lớn này, trong đôi mắt tràn ngập trí tuệ lại ánh lên một nỗi đau lòng.
“Vì sao! Vì sao tiền bối Hạ tộc lại ban xuống từng món bảo vật, mà các tiền bối của Ma Thú nhất tộc ta phần lớn lại ích kỷ và ngu xuẩn đến vậy? Hạ tộc có thể dựa vào thần khí không gian kia để trấn áp và hoàn toàn khống chế thế giới Tân Hỏa. Mà Ma Thú nhất tộc chúng ta… lại phải lần lượt đối phó với những cuộc phản công của thổ dân Siêu Phàm, trả giá bằng vô số sinh mạng.”
Tại một thế giới Siêu Phàm cỡ lớn, một khi thổ dân Siêu Phàm chết đi gần hết, thế giới đó sẽ mất hơn một ngàn năm để thai nghén ra một lứa thổ dân Siêu Phàm mới.
Cho nên, chết một lứa, lại thai nghén ra một lứa khác.
Muốn chiếm lĩnh một thế giới Siêu Phàm cỡ lớn trong thời gian dài là chuyện vô cùng khó khăn! Hạ tộc cũng chỉ chiếm lĩnh được thế giới Tân Hỏa, mà đó là còn phải dựa vào thần khí không gian. Còn Ma Thú nhất tộc thì phải dựa vào từng trận chiến sinh tử.
“Đông Bá Tuyết Ưng, hắn khiến ta cảm thấy bị uy hiếp. Tên Đại Tế Ti ngu xuẩn đó, bảo hắn bỏ thêm chút sức lực cũng không chịu! Ma Thần Hội bọn chúng đã thâm nhập vào Hạ tộc sâu hơn nhiều, nên việc chúng tìm Đông Bá Tuyết Ưng sẽ dễ dàng hơn ta.” Đại trưởng lão Áo Lan cũng có chút tức giận, nhưng cũng rất bất đắc dĩ, dù sao ông cũng không thể chỉ huy được Ma Thần Hội.
“Hử?” Đại trưởng lão Áo Lan có cảm ứng, “Vị Tam Tế Ti của Ma Thần Hội này, lại chủ động liên lạc với ta sao?”
Tam Tế Ti là một vị Bán Thần thần bí nhất của Ma Thần Hội.
Nghe nói y phi thường được Đại Ma Thần sủng ái, thực lực cũng cực kỳ cường đại. Nhưng y rất ít khi hành động, mặc dù đã liên lạc vài lần với trưởng lão Áo Lan, cũng đều chỉ liên lạc qua vòng tay truyền tin! Chưa từng liên lạc qua tinh cầu, dường như ngay cả dung mạo của mình y cũng không muốn tiết lộ.
“Tam Tế Ti, có chuyện gì?” Đại trưởng lão Áo Lan truyền tin hỏi.
“Áo Lan trưởng lão, ta muốn hỏi một chút, không phải lúc trước ngài muốn truy sát Đông Bá Tuyết Ưng sao?” Tam Tế Ti hỏi.
“Phải, nhưng Ma Thần Hội các ngươi chưa bao giờ chịu phối hợp!” Đại trưởng lão Áo Lan nói.
“Các ngươi đã tìm được hắn chưa?” Tam Tế Ti hỏi tiếp.
“Chưa, căn bản không tìm thấy hắn, cứ như thể Đông Bá Tuyết Ưng vẫn luôn bế quan tu luyện dài hạn!” Đại trưởng lão Áo Lan đáp lại.
“Được. Cảm tạ.” Tam Tế Ti trực tiếp cắt đứt liên lạc.
Đại trưởng lão Áo Lan không hiểu ra sao, chỉ hỏi mấy câu rồi cắt đứt liên lạc là thế nào?