“Ừm.”
Người thần bí mặc áo giáp đỏ sậm lập tức quay đầu, đi thẳng đến căn phòng bí mật được phong bế quan trọng nhất trong lòng thành lũy. Hắn đã có giao ước với Đại tế ti, tự nhiên không còn vấn đề gì nữa. Hiện tại, điều quan trọng nhất là... bình an mang chiếc quan tài bằng đồng xanh kia đi!
Tổng bộ Ma Thần Hội là một tòa thành lũy hình lục giác dẹt, đường kính 500 dặm, cao 10 dặm.
Căn phòng bí mật bị phong bế này nằm sâu bên dưới thành lũy. Men theo hành lang đi xuống cũng không quá xa, chỉ khoảng bảy tám dặm, người thần bí mặc áo giáp đỏ sậm đã nhanh chóng đến nơi.
“Hửm? Hắn đến đây làm gì?” Đông Bá Tuyết Ưng đang quan sát tất cả từ trong hư giới, sắc mặt khẽ biến.
Cao thủ số một của Ma Thần Hội đến đây để tuần tra phân thân của Đại Ma Thần, chuyện này thoạt nhìn không có gì sai, nhưng vẫn khiến Đông Bá Tuyết Ưng dấy lên lòng cảnh giác!
Bởi vì...
Ngay trong hôm nay, vừa mới đối phó với năm ác ma tướng quân xong, đảo mắt đã chạy tới căn phòng bí mật này ư? Đông Bá Tuyết Ưng không nghi ngờ mới là chuyện lạ!
“Vụt.” Đông Bá Tuyết Ưng lập tức thi triển thuấn di trong hư giới, đi đến vị trí của cánh cửa không gian.
Xét về thực lực, người thần bí mặc áo giáp đỏ sậm này e rằng còn mạnh hơn cả bọn Hạ sơn chủ một bậc, có thể được xem là thiên hạ đệ nhất! Mình mà giao đấu chính diện thì căn bản không phải là đối thủ, chỉ có thể dùng kế khác.
“Trần cung chủ, tình hình có chút không ổn, người thần bí mặc áo giáp đỏ sậm của Ma Thần Hội đã đến tổng bộ, hơn nữa còn đang đi tới căn phòng bí mật giam giữ phân thân Đại Ma Thần.” Đấu khí phân thân của Đông Bá Tuyết Ưng lúc này đang ở trong Tân Hỏa Cung, lập tức lặng lẽ truyền tin cho Trần cung chủ.
Vừa truyền tin xong.
Người thần bí mặc áo giáp đỏ sậm đã hành động.
Rắc rắc rắc... Cửa phòng bí mật mở ra, ngay khoảnh khắc người thần bí mặc áo giáp đỏ sậm bước vào, hắn không chút do dự, thoắt một cái đã đến bên cạnh chiếc quan tài bằng đồng xanh khổng lồ đang bị cố định giữa không trung. Một tay hắn tóm lấy quan tài, hắc ám ma lực cuồn cuộn bao phủ toàn bộ, đồng thời quét qua từng sợi xích to lớn bên cạnh.
Mười ba sợi xích, vụt vụt vụt, lần lượt bị rút bật ra khỏi các góc tường của căn phòng bí mật.
Vác theo chiếc quan tài bằng đồng xanh khổng lồ dài 20 thước, rộng 6 thước đang quấn đầy xích sắt, người thần bí mặc áo giáp đỏ sậm trong nháy mắt hóa thành một luồng sáng lao thẳng về phía cửa không gian!
Quá nhanh!
Khoảng cách chỉ có bảy tám dặm, đối với Đông Bá Tuyết Ưng đã là chuyện trong chớp mắt, huống hồ là người thần bí mặc áo giáp đỏ sậm có thực lực mạnh hơn hắn rất nhiều! Vì vậy, ngay lúc tóm lấy chiếc quan tài khổng lồ, tốc độ phi hành của hắn đã nhanh như thuấn di, vèo một tiếng đã xuyên qua khoảng cách bảy tám dặm, bay đến bên cạnh cửa không gian.
Nhưng khi hắn bay đến nơi, lại nhìn thấy một thanh niên áo đen.
“Phập!” Một cây trường thương đã đâm vào trận bàn của pháp trận bên cạnh cửa không gian. Uy lực xuyên thấu đến cực điểm, trực tiếp xuyên qua hư không tiến vào bên trong trận bàn, chèn ép trực tiếp từ tầng diện vật chất, khiến một trận bàn trung tâm trong pháp trận vững chắc của cửa không gian vỡ nát. Cánh cửa không gian vốn luôn ổn định lập tức sụp đổ.
“Đông Bá Tuyết Ưng!” Người thần bí mặc áo giáp đỏ sậm nghiến răng nghiến lợi.
“Ngươi vẫn quá chậm.” Đông Bá Tuyết Ưng nhếch miệng cười với hắn, nhưng trong mắt lại tràn đầy vẻ lạnh lẽo.
“Hay cho ngươi.” Ánh mắt người thần bí mặc áo giáp đỏ sậm ngập tràn sát ý.
Kế hoạch hoàn hảo nhất đã bị phá hỏng!
Hắn rất tự tin vào thực lực của bản thân, cho rằng chỉ cần lấy được chiếc quan tài đồng xanh này, cho dù Đông Bá Tuyết Ưng thật sự đang rình rập trong bóng tối, cũng tuyệt đối không thể cướp được hay phá hủy nó ngay trước mặt mình. Nhưng không ngờ... tên Đông Bá Tuyết Ưng này lại phá hủy cửa không gian trước.
Phải biết rằng, kế hoạch hoàn hảo nhất lúc trước chính là...
Mang theo quan tài đồng xanh, xuyên qua cửa không gian, sau đó đóng cửa lại, như vậy Siêu Phàm của Hạ tộc có muốn đuổi theo cũng không kịp!
Mà hiện tại cửa không gian đã đóng, muốn chạy thoát sẽ phiền phức hơn nhiều!
“Oành!” Người thần bí mặc áo giáp đỏ sậm tức thì rút ra thanh loan đao màu máu khổng lồ sau lưng, trong mắt đằng đằng sát khí.
“Ngăn hắn lại, cầm chân hắn!” Đông Bá Tuyết Ưng cũng lập tức lùi mạnh, đồng thời vung tay lên.
Vút vút!
Hai luồng sáng đồng thời lao ra.
Một là làn sương mù màu xám tro ngập trời, trực tiếp quấn về phía người thần bí mặc áo giáp đỏ sậm. Uy lực của thanh loan đao màu máu kia tuy lớn, nhưng nó vẫn dùng thân thể để chống đỡ chính diện! Nó là thần giới chiến binh, ngay cả thần linh muốn phá hủy nó cũng là chuyện vô cùng khó khăn.
Luồng sáng còn lại là một nam tử khôi ngô mặc đồ đen.
Nam tử khôi ngô này thực chất chính là ‘Người Hoàng Kim’, chỉ là Đông Bá Tuyết Ưng không muốn chuyện mình từng đến Hắc Phong Thần Cung bị bại lộ, nên đã bảo nó thay đổi màu da một chút! Phải biết rằng... danh tiếng của Hắc Phong Thần Cung tuy rất lớn, nhưng thực tế người có thể vượt qua tầng tầng cửa ải để tận mắt thấy ‘Người Hoàng Kim’, ít nhất trong thời đại này vẫn chưa có!
Vì vậy, chỉ cần thay đổi màu da, không phải màu hoàng kim, người khác căn bản không nhận ra!
“Húúú...” Người Hoàng Kim bá đạo vô song, trực tiếp tung ra một quyền.
Nắm đấm của nó trong nháy mắt tựa như một vầng thái dương, chói lòa, tỏa ra kim quang vô tận, mang theo uy thế khiến người ta kinh hãi.
Đông Bá Tuyết Ưng nhìn mà thầm kinh hãi: “Quả nhiên lợi hại, một quyền này hẳn là có thực lực của ba người đứng đầu Bán Thần Bảng rồi! Không hổ là thần giới chiến binh đỉnh cao nhất sở trường về phương diện tấn công!”
Một quyền đánh ra!
Tất cả đều là kim quang. Kim quang tràn ngập từng tấc không gian.
Nhưng thanh loan đao màu máu bên kia lại mang theo khí tức hoại diệt, không gian xung quanh cũng bắt đầu tan rã, tất cả đều bị hủy diệt. Ánh sáng từ nắm đấm bá đạo vô song vốn chói lòa vô cùng cũng bị phá hủy, nhưng bản thân nắm đấm vẫn không chút tổn hại, ngang nhiên va chạm chính diện với thanh loan đao.
“Ầm ầm ầm ầm...” Quả thực là một trận cứng đối cứng.
Bất kể là người thần bí mặc áo giáp đỏ sậm, hay là Người Hoàng Kim, cả hai đều sở trường tấn công điên cuồng chính diện.
Uy lực của một đòn này lan ra khiến kiến trúc của tòa thành lũy dưới lòng đất xung quanh cũng bắt đầu run rẩy, những bức tường bên cạnh bắt đầu vặn vẹo biến dạng. Đây chính là tổng bộ của Ma Thần Hội, vô cùng cứng rắn, nhưng giờ phút này vẫn bắt đầu bị hư hại.
Người Hoàng Kim bị đánh văng về phía sau, ‘Thịch thịch thịch!’ liên tục lùi mười một bước, mỗi bước đều khiến mặt đất cứng rắn vỡ ra một hố sâu khổng lồ, nhưng toàn thân nó lại tràn ngập chiến ý, trong mắt càng bùng cháy sự hưng phấn. Nó gầm lên: “Siêu Phàm mạnh mẽ như vậy, đã lâu không gặp, đến đây, đến đây, đánh tiếp đi.”
✫ Một chữ gieo, ngàn câu hát ✫ Thiên Lôi Trúc hóa giấc mơ xanh