Virtus's Reader
Tuyết Ưng Lĩnh Chủ

Chương 357: CHƯƠNG 409: ĐỘI NGŨ CỦA VỰC SÂU HẮC ÁM

“Không ngờ hành động của ta nhanh như vậy mà vẫn bị Hạ tộc phát hiện. Đáng tiếc, số linh hồn thu thập được vẫn chưa đủ.” Người áo bào đen thấp giọng nói, lập tức bóng người chợt lóe, tiến vào một miệng núi lửa cách đó không xa.

Y bay nhanh xuống theo miệng núi lửa.

Rất nhanh, y đã tới một hồ nham thạch nóng chảy khổng lồ sâu trong lòng núi. Hồ nham thạch này có phạm vi rộng mấy dặm.

Vù.

Người áo bào đen đứng trên mặt hồ nham thạch đang sôi sùng sục, cất tiếng nói: “Tướng quân Khố Mông, đừng ngủ nữa!” Thanh âm của y truyền thẳng xuống sâu trong hồ nham thạch.

Ọc ọc ọc… Hồ nham thạch bắt đầu nổi lên vô số bọt khí, sau đó toàn bộ mặt hồ cuộn trào dữ dội. Một bóng người khổng lồ mơ hồ trồi lên từ đáy hồ, đầu tiên là một cái đầu trọc lóc to lớn, sáng bóng. Hắn không có lông mày, gương mặt cũng nhẵn bóng không một sợi râu. Cái đầu khổng lồ của hắn cao đến hai trăm thước, trông như một ngọn núi nhỏ.

Cái đầu to lớn này há miệng hắt xì một cái, một luồng khí mãnh liệt thổi tung cả hồ nham thạch.

“Nặc Nặc An, ta còn chưa ngủ được bao lâu đâu!” Cái đầu to lớn nói xong, đồng thời bắt đầu đứng dậy. Một thân thể nguy nga từ trong hồ nham thạch nóng chảy đứng dậy. Hồ nham thạch dù rất sâu nhưng cũng chỉ ngập đến hông của gã khổng lồ này.

Gã khổng lồ này toàn thân không có lông, làn da màu bạc.

Chỉ thấy hắn cất bước đi, thân thể đồng thời thu nhỏ lại kịch liệt. Chỉ sau mười mấy bước, thân hình hắn đã thu nhỏ lại còn gần ba mét, một chiều cao được xem là ‘bình thường’.

“Tướng quân Khố Mông, ta đã thu thập đủ linh hồn, nên đi gặp Lĩnh chủ đại nhân rồi.” Người áo bào đen nói, thái độ của y khá khách sáo.

Không còn cách nào khác.

Trong đội ngũ ba đại cường giả của Vực Sâu Hắc Ám lần này, Nặc Nặc An y tuy mạnh mẽ vô cùng nhưng vẫn xếp cuối. ‘Tướng quân Khố Mông’ này vốn xuất thân từ thượng vị ác ma ‘Luyện Ngục Đại Ác Ma’, nhờ một vài kỳ ngộ mà tu hành được một môn bí thuật, luyện thân thể thành bộ dạng hiện nay, quan trọng nhất là cảnh giới cũng cực cao. Quả thực có thể xưng là không có điểm yếu!

“Gặp Lĩnh chủ đại nhân?” Tướng quân Khố Mông màu bạc hơi ngẩn ra, thái độ lập tức cung kính hơn rất nhiều: “Chúng ta đi.”

Hai người rời khỏi ngọn núi lửa.

Trên một cánh đồng hoang bên cạnh núi lửa có một căn nhà gỗ bình thường, bên trong nhà gỗ, một thanh niên da đen quấn vải trắng đang khoanh chân ngồi.

“Lĩnh chủ đại nhân!” Nặc Nặc An và Tướng quân Khố Mông đều cung kính hô.

Thanh niên da đen chậm rãi mở mắt. Dưới ánh mắt của y, thiên địa thời không xung quanh dường như cũng ngưng đọng lại.

Y đứng dậy.

Chân trần, toàn thân y không có bất cứ áo giáp hay giày dép nào, chỉ quấn vải trắng đơn sơ. Y đi chân trần, cánh tay gầy yếu màu đen cũng lộ ra ngoài.

Nhưng Nặc Nặc An và Tướng quân Khố Mông ngay cả thở mạnh cũng không dám.

Lĩnh chủ…

Phải biết rằng, theo thông lệ của Vực Sâu Hắc Ám, chỉ khi trở thành Ma Thần mới có thể được phong làm lĩnh chủ! Vậy mà vị thanh niên da đen quấn vải trắng này lại đạt được danh vị đó chỉ với thân phận Bán Thần! Thậm chí nếu không phải vị tồn tại vĩ đại kia tự mình ra mặt, uy hiếp bức bách, thì với thực lực của vị thanh niên da đen này, y căn bản không đời nào chịu đến Hồng Thạch Sơn liều mạng.

Không còn cách nào khác, Vực Sâu Hắc Ám chính là nơi cá lớn nuốt cá bé!

“Nặc Nặc An, sao rồi?” Thanh niên da đen mỉm cười, nụ cười của y mang theo sức quyến rũ kỳ dị, cả thế giới dường như cũng vì nụ cười của y mà tĩnh lặng lại.

“Vốn định thu thập một tỉ linh hồn, nhưng giữa đường bị Kỵ sĩ Quỷ Thần Phong Đông của Hắc Bạch Thần Sơn phát hiện, hắn đã giết một quỷ phó dưới trướng ta. Ta lập tức ra lệnh cho các quỷ phó khác rút lui, phòng ngừa bị các Bán Thần Hạ tộc chặn đường, cho nên chỉ thu thập được sáu trăm triệu linh hồn nhân loại.” Nặc Nặc An cung kính nói, đồng thời hai tay nâng lên một quả cầu thủy tinh.

Trong quả cầu thủy tinh này chứa một trăm triệu linh hồn nhân loại.

Dựa theo phân phó trước đó của Lĩnh chủ đại nhân, y bảo Nặc Nặc An bắt một trăm triệu linh hồn cho y. Chín trăm triệu còn lại là phần Nặc Nặc An cần! Chỉ là giữa đường đã bị Phong Đông phá hỏng.

“Vù.”

Một lực hút cường đại xuất hiện.

Thanh niên da đen há miệng, khuôn miệng bỗng ngoác ra cực lớn. Quả cầu thủy tinh lập tức bay tới, chui thẳng vào miệng y. Cái miệng của y dường như có thể tùy ý biến lớn, dễ dàng nuốt trọn cả quả cầu. Cổ họng của y thậm chí còn phình to ra để nuốt quả cầu thủy tinh xuống.

Vô số linh hồn nhân loại trong quả cầu thủy tinh đang gào thét thảm thiết.

“Thật mỹ vị.” Thanh niên da đen nhắm mắt, vẻ mặt đầy hưởng thụ: “Linh hồn nhân loại của vật chất giới, không hổ là mỹ vị tuyệt đỉnh. Nếu không phải bị ép đến nơi này, ví dụ như đi Hồng Thạch Sơn liều mạng, thì chỉ riêng việc hưởng thụ cũng không tệ.”

“Với thực lực của Lĩnh chủ đại nhân, chúng ta nhất định có thể bình an trở về từ Hồng Thạch Sơn.” Nặc Nặc An nói.

“Sống?” Ánh mắt thanh niên da đen bình tĩnh: “Đương nhiên là phải sống! Vưu Lan ta nhất định phải trở về. Đi thôi, chúng ta đến Hắc Bạch Thần Sơn trước.”

“Đến Hắc Bạch Thần Sơn?” Nặc Nặc An và Tướng quân Khố Mông đều nghi hoặc.

Thanh niên da đen lạnh nhạt nói: “Siêu Phàm Phong Đông của Hạ tộc đã giết quỷ phó của ngươi, cũng tương đương với giết tôi tớ của ta! Sao có thể bỏ qua dễ dàng như vậy được?”

*

Trong Hư Giới.

Một bóng người quỷ mị đang di chuyển với tốc độ cực cao. Tốc độ của hắn quá nhanh, mỗi lần lắc mình đã ở ngoài ngàn dặm, tốc độ như vậy trong số các Siêu Phàm của Hạ tộc cũng là đệ nhất không thể tranh cãi. Trong lúc di chuyển với tốc độ cao, bóng người hắn thỉnh thoảng sẽ xuyên vào thế giới chân thật, tạm dừng trong thoáng chốc, sau đó lại trở về Hư Giới tiếp tục tiến lên.

Đây là một thanh niên áo trắng trông có vẻ ốm yếu, chính là Đông Bá Tuyết Ưng đang tìm kiếm đội ngũ của Vực Sâu Hắc Ám.

“Có lẽ không giết được các ngươi, nhưng dù sao cũng phải thử xem, biết đâu lại giết được thì sao?” Đông Bá Tuyết Ưng thầm nghĩ: “Cho dù bây giờ không giết được, sau khi vào Hồng Thạch Sơn, ta cũng sẽ tìm cơ hội.”

Hắn vừa tiến vào thế giới chân thật là để dùng vòng tay đưa tin liên lạc với bên ngoài. Dù sao hiện nay tất cả các Bán Thần Hạ tộc đều đang tìm kiếm, nếu người khác tìm được, hắn tự nhiên không cần lãng phí thời gian nữa.

Nhưng xét về hiệu suất tìm kiếm, Đông Bá Tuyết Ưng có thể tra xét phạm vi vạn dặm xung quanh trong nháy mắt, cũng có thể xưng là số một của Hạ tộc.

Hiển nhiên…

Trăm năm qua đi, Đông Bá Tuyết Ưng đã không còn là hắn của ngày trước nữa.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!