“Nhưng các ngươi thì sao?”
Giọng Đông Bá Tuyết Ưng trầm thấp. “Các ngươi lại xem Hạ tộc ta như heo chó súc vật, tàn sát hàng ức vạn người, thậm chí tra tấn, cắn nuốt cả linh hồn. Phó sơn chủ Phong Đông chỉ vì không quỳ lạy cầu xin mà bị các ngươi giết chết. Hắn rốt cuộc đã phạm tội gì? Hắn chỉ đang bảo vệ Hạ tộc ta mà thôi! Dù vậy các ngươi vẫn không buông tha, còn muốn Hạ tộc ta giao ra ba mươi quyển trục Thần cấp, nếu không sẽ tàn sát toàn bộ nhân loại trong thế giới Hạ tộc, không chừa một ai!”
Giọng Đông Bá Tuyết Ưng cũng khẽ run lên.
Trong chiến thuyền Đinh Cửu, một đám Siêu Phàm Hạ tộc ai nấy đều đau lòng phẫn nộ, có người nghiến chặt răng tưởng chừng như sắp vỡ.
“Ngữ khí này của ngươi, ta rất không thích.” Vưu Lan lĩnh chủ nhíu mày nói. “Vậy thì, ngươi có thể chết được rồi.”
Nói xong, hắn lại một lần nữa vươn tay phải, cánh tay lại lần nữa vươn dài ra.
“Là các ngươi đáng chết!”
Đông Bá Tuyết Ưng gầm nhẹ, trong tay hắn tức thì xuất hiện một cây trường thương, cán thương tựa như một dòng mây lửa cuộn chảy.
Ngay sau đó…
Đông Bá Tuyết Ưng biến mất vào hư không, vô tung vô ảnh.
“Hả?” Vưu Lan lĩnh chủ đang định tấn công liền nhíu mày, chậm rãi thu tay về. “Người đâu rồi?”
“Ồ, người đâu?” Nặc Nặc An và tướng quân Khố Mông cũng đều khẽ biến sắc, cẩn trọng dò xét xung quanh.
“Nghe nói hắn nắm giữ Âm Ảnh Chân Ý hoặc Hư Giới Chân Ý, nhưng nếu chỉ là nhất trọng cảnh thì không thể nào thoát khỏi sự cảm ứng của ta.” Vưu Lan lĩnh chủ nhíu mày cảm ứng bốn phương tám hướng, nhưng dù hắn có dò xét thế nào, không gian xung quanh ngoài đám Siêu Phàm ở xa trên chiến thuyền Đinh Cửu, hoàn toàn là một khoảng hư vô, không hề có bất kỳ Siêu Phàm nào khác.
Một khoảng hư vô.
Đông Bá Tuyết Ưng cứ như vậy biến mất!
“Đừng vội, ta sẽ đối phó từng người các ngươi, lần lượt rồi sẽ đến.” Giọng nói quen thuộc vang lên giữa đất trời, khiến bọn Vưu Lan lĩnh chủ vội vàng cẩn trọng cảm ứng, nhưng rõ ràng không tìm thấy người, âm thanh vẫn vang vọng khắp nơi. “Nặc Nặc An, ngươi tàn sát vô số người Hạ tộc, kẻ chết đầu tiên chính là ngươi!”
Vưu Lan lĩnh chủ, tướng quân Khố Mông và Nặc Nặc An cả ba đều cảm thấy cảnh tượng trước mắt biến ảo, tinh thần của họ bị cưỡng ép kéo vào trong hư giới.
“Hừ, chút thuật hư ảo này mà cũng muốn mê hoặc ta?” Vưu Lan lĩnh chủ hừ lạnh một tiếng, ý chí tinh thần cường đại tức thì thoát ra, cảnh tượng trước mắt khôi phục lại hiện thực. Vưu Lan hắn, từ một ác ma cấp thấp nhỏ yếu trong vực sâu hắc ám vô biên từng bước một giết chóc trưởng thành cho tới bây giờ, thủ đoạn mị hoặc tâm linh nào mà chưa từng gặp qua.
Tướng quân Khố Mông và Nặc Nặc An cũng đều là hạng người phi phàm, chưa đến mức bị hư giới trực tiếp khống chế tinh thần, cũng đều tức thì thoát khỏi sự trói buộc.
“Đây là…”
Tuy đã thoát khỏi trói buộc, nhưng sắc mặt cả ba đều khẽ biến.
Bởi vì trong hiện thực, xung quanh họ lại xuất hiện vô số sương mù. Sương mù màu trắng mênh mông bao phủ phạm vi vạn dặm, che khuất cả ánh mặt trời.
“Xung quanh tất cả đều là huyễn vực.” Quanh thân Vưu Lan lĩnh chủ bắt đầu dập dờn những gợn sóng, lan tỏa ra bốn phương tám hướng. Sóng gợn lan đến đâu, không gian chấn động đến đó, sương trắng cũng lần lượt vỡ nát, khiến cho phạm vi một dặm quanh thân hắn không có bất kỳ làn sương trắng nào có thể xâm nhập.
Tướng quân Khố Mông và Nặc Nặc An đều đứng cách Vưu Lan lĩnh chủ không xa, quanh thân hai người họ đều có quy tắc áo diệu hộ thể, cũng có thể ngăn cản luồng dao động đó xâm nhập.
“Trong phạm vi lĩnh vực của ta, khắp nơi đều là sương trắng huyễn vực.” Vưu Lan lĩnh chủ bình tĩnh nhìn quanh. “Phạm vi huyễn vực ít nhất hơn ngàn dặm, chân ý của hắn không phải Âm Ảnh Chân Ý, mà là Hư Giới Chân Ý, phạm vi rộng đến thế… Ít nhất là Hư Giới Chân Ý nhị trọng cảnh. Trước khi hắn ra tay, chúng ta hoàn toàn không tìm thấy tung tích. Chỉ có thể đợi hắn ra tay… mới có thể nhân cơ hội chém giết hắn!”
Chưa ra tay, không ai tìm được Đông Bá Tuyết Ưng.
Nhưng một khi ra tay…
Đó cũng là lúc Đông Bá Tuyết Ưng sơ hở lớn nhất!
“Lĩnh chủ đại nhân, công kích của Đông Bá Tuyết Ưng này quá yếu, ta cứ đứng yên ở đây, hắn cũng không thể làm ta bị thương được.” Tướng quân Khố Mông đứng tại chỗ, vô cùng tự tin.
“Hắc hắc hắc, tên Đông Bá Tuyết Ưng này cũng dám nói muốn giết ta, còn kiêu ngạo nói người chết đầu tiên là ta, hắc hắc hắc… Lĩnh chủ đại nhân, cứ giao hắn cho ta!” Đôi con ngươi xanh lè của người áo bào đen Nặc Nặc An quét mắt bốn phương, sát khí lạnh thấu xương.
“Ừm.”
Vưu Lan lĩnh chủ gật đầu.
Ở vực sâu hắc ám, còn có vô số đối thủ vừa khủng bố lại vừa quỷ dị hơn Đông Bá Tuyết Ưng nhiều. Vưu Lan lĩnh chủ phi thường bình tĩnh. Theo hắn thấy, thuộc hạ của mình có thể giải quyết được tên Đông Bá Tuyết Ưng này.
…
Xung quanh chiến thuyền Đinh Cửu cũng đều là sương trắng.
Ở trong chiến thuyền, nhờ vào thủ đoạn dò xét của con tàu Thần giới này, sương trắng căn bản không phải là trở ngại, họ vẫn có thể quan sát rõ ràng ba người bọn Vưu Lan lĩnh chủ.
“Đây là Hư Giới Chân Ý của Tuyết Ưng sao?” Trần cung chủ, Hạ sơn chủ và những người khác đều căng thẳng theo dõi. Một đám Siêu Phàm Hạ tộc khác cũng đều chăm chú nhìn.
“Trần cung chủ, xin hãy hỗ trợ, phong cấm không gian vạn dặm xung quanh.”
Bỗng một giọng nói vang lên trong sảnh chính của chiến thuyền.
“Phong cấm?” Trần cung chủ sửng sốt.
“Phong cấm không gian, ba người bọn chúng sẽ không thể thuấn di đào tẩu, ta sẽ có đủ thời gian để lần lượt đối phó.”
“Được.” Trần cung chủ gật đầu, Hạ sơn chủ lập tức điều khiển toàn bộ chiến thuyền Đinh Cửu, lần này chỉ cần tiêu hao pháp lực Bán Thần Siêu Phàm của bản thân hắn là đủ.
Ong~~~
Toàn bộ không gian trong phạm vi vạn dặm quanh chiến thuyền Đinh Cửu như ngưng đọng lại, thiên địa lực cũng bị đông cứng, không gian bị cưỡng ép phong cấm.
“Tuyết Ưng làm vậy có quá mạo hiểm không.” Trì Khâu Bạch lo lắng nói nhỏ.
“Đúng là quá mạo hiểm, Hư Giới Chân Ý tuy quỷ dị, nhưng chỉ dựa vào một Hư Giới Chân Ý mà có thể đối phó được bọn Vưu Lan lĩnh chủ sao?” Trần cung chủ cũng lắc đầu. “Ta đã khuyên hắn, nhưng vô dụng!”
“Ta từng giao thủ với tên Nặc Nặc An kia.” Tư Không Dương cũng nhíu mày nói. “Hắn có một loại bất tử thân rất đặc thù, ta cũng không thể làm hắn bị thương.”
“Nói những lời này cũng vô ích!”
Bộ thành chủ lạnh lùng nói. “Chúng ta cũng không ngăn được Tuyết Ưng, vậy thì hãy trông chờ vào Tuyết Ưng đi, nói không chừng hắn giết được Nặc Nặc An thì sao?”
Không khí trong sảnh trở nên ngưng trọng.
Các Siêu Phàm Hạ tộc đều khao khát Đông Bá Tuyết Ưng giành thắng lợi, hung hăng dập tắt sự kiêu ngạo của đối phương, có thể giết được một tên thì càng tốt! Nhưng lý trí nói cho họ biết, muốn giết một cường giả có thể trấn áp cả một thời đại khó đến mức nào? Tư Không Dương mượn dùng Cửu Long Hỏa Thần Giáp cũng có thực lực trấn áp một thời đại, vậy mà còn không thể làm tổn hại đến một sợi lông của Nặc Nặc An.