Virtus's Reader
Tuyết Ưng Lĩnh Chủ

Chương 372: CHƯƠNG 424: SÁT CHIÊU CỦA ĐÔNG BÁ TUYẾT ƯNG

“Vẫn là công kích còn yếu.” Từ xa quan sát trận chiến, thủ lĩnh đội ngũ của tửu quán Huyết Nhẫn, ‘Thần Cửu’, khẽ gật đầu cười nói: “Cực Điểm Xuyên Thấu của Đông Bá Tuyết Ưng hẳn đã đạt đến đỉnh phong nhị trọng cảnh! Nếu có thể đột phá đến tam trọng cảnh, hoặc nếu hắn có thể sử dụng thần khí, có lẽ đã đánh chết được Khố Mông tướng quân.”

Ma thể có mạnh đến đâu cũng có giới hạn.

Công kích của Đông Bá Tuyết Ưng hiển nhiên còn kém giới hạn đó một bước. Chỉ cần đạt tới giới hạn này là có thể gây thương tổn cho Khố Mông tướng quân! Mà một khi đã gây được thương tổn, chỉ cần tấn công nhiều lần, Khố Mông tướng quân chắc chắn phải chết!

“Không thể trách công kích của hắn yếu được.” Lão giả đầu trọc mặc áo bào vàng cũng nói: “Là do ma thể của vị Bán Thần đến từ Vực Sâu Hắc Ám kia quá mạnh mẽ. Nếu là chúng ta, cũng không dám dùng thân thể để ngạnh kháng.”

“Chúng ta không thể ngạnh kháng, nhưng cũng không cần thiết phải ngạnh kháng. Chúng ta có thủ đoạn của riêng mình, với trình độ ảo giác của ta, e rằng hắn cũng không tìm thấy chân thân của ta đâu.” Lão giả râu dê không chịu thua.

“Nhưng ngươi cũng không gây thương tổn được cho hắn.” Lão giả đầu trọc mặc áo bào vàng cười nói.

Thần Cửu gật đầu: “Thực lực của Đông Bá Tuyết Ưng, chúng ta đã điều tra gần như rõ ràng rồi. Thực lực rất khá, các phương diện đều rất cân bằng. Tuy không thể sử dụng thần khí, nhưng các loại chân ý của hắn phối hợp lại cũng không dễ chọc chút nào. Hẳn là cùng một cấp độ với Phúc thúc và lão già các ngươi. Thậm chí, về phương diện bảo mệnh, hắn còn mạnh hơn các ngươi một bậc.”

“Ừm.” Lão giả râu dê và lão giả đầu trọc mặc áo bào vàng đều gật đầu. Bọn họ đều có thủ đoạn riêng, nhưng phải thừa nhận, Đông Bá Tuyết Ưng ở trong hư giới, sau khi tiến vào Hồng Thạch sơn dù đối mặt với nguy hiểm cũng có khả năng chịu đựng giỏi hơn hai người họ.

“Một trợ thủ không tồi.” Thần Cửu lộ ra ý cười. Lúc trước, hắn thuần túy vì tình cảm sâu trong nội tâm mà muốn dẫn Đông Bá Tuyết Ưng đi, nhưng hiện tại Đông Bá Tuyết Ưng chắc chắn có thể trở thành một trợ thủ đắc lực, hắn vẫn rất hài lòng.

...

“Hạ tộc gặp rắc rối rồi.” Mai sơn chủ nhân nhìn từ xa: “Thực lực của Đông Bá Tuyết Ưng lợi hại, nhưng không làm gì được hai người bọn Vưu Lan lĩnh chủ! Mà Vưu Lan lĩnh chủ chắc chắn sẽ không bỏ qua, thủ hạ của hắn vừa mới chết một người, hắn nhất định sẽ tiếp tục đòi quyển trục Thần cấp, e rằng Hạ tộc phải liều mạng rồi.”

“Vũ Hoàng ca ca, huynh sẽ giúp Hạ tộc sao?” Đôi mắt thiếu nữ áo trắng sáng lên, nói với vẻ mong chờ: “Trước đây chẳng phải huynh rất thích giúp đỡ kẻ yếu sao?”

“Tam đệ, ngươi định ra tay à?” Nam tử mặc đồ đen nói: “Thực lực của Vưu Lan lĩnh chủ kia sâu không lường được, hơn nữa khi tiến vào Hồng Thạch sơn, chúng ta và hắn cũng không có thù hận hay cạnh tranh gì, hoàn thành nhiệm vụ của Giới Thần vẫn là quan trọng nhất.”

“Ta biết nặng nhẹ, nhưng các ngươi cũng đừng xem nhẹ Hạ tộc. Nếu Hạ tộc thực sự liều mạng, cũng không phải dễ chọc đâu. Nếu Hạ tộc đồng ý cho ta chút lợi lộc, có lẽ ta cũng sẽ ra tay giúp họ một phen.” Mai sơn chủ nhân cười nói: “Bọn Vưu Lan lĩnh chủ đòi quyển trục Thần cấp, chúng ta có thêm một ít cũng sẽ có trợ giúp rất lớn khi ở trong Hồng Thạch sơn.”

“Ừm.” Nam tử mặc đồ đen lúc này không phản đối.

“Vũ Hoàng ca ca, huynh có thể phát hiện ra Đông Bá Tuyết Ưng kia không?” Thiếu nữ áo trắng vội hỏi: “Chúng ta không phát hiện được, dường như bọn Vưu Lan lĩnh chủ cũng không phát hiện được. Chân ý của Vũ Hoàng ca ca huynh hẳn là có thể chứ?”

Mai sơn chủ nhân liếc nhìn thiếu nữ áo trắng, lập tức truyền âm nói: “Miễn cưỡng cảm ứng được một cách mơ hồ! Ta nắm giữ Không Gian Chân Ý hoàn chỉnh, cảm ứng không gian vô cùng sâu sắc, cảm ứng đối với hư giới cũng rất mạnh, nhưng cũng chỉ miễn cưỡng cảm ứng được bóng người của Đông Bá Tuyết Ưng. Nếu hắn đạt tới Hư Giới Chân Ý tam trọng cảnh, ta cũng không thể cảm ứng được.”

“Ồ.” Thiếu nữ áo trắng nhẹ nhàng thở ra, nở nụ cười, truyền âm nói: “Vậy thì tốt. Một kẻ địch hoàn toàn không nhìn thấy được thật khiến người ta sợ đến dựng tóc gáy, Vũ Hoàng ca ca huynh có thể cảm ứng được thì chúng ta không sợ nữa.”

Từ đầu đến cuối, trong suốt quá trình chiến đấu, người ta chỉ có thể nhìn thấy một cây trường thương từ trong hư vô đâm ra, hoàn toàn không nhìn thấy bản thân Đông Bá Tuyết Ưng.

Điều này quả thực khiến bọn họ không khỏi kiêng kị! Đúng là một thích khách đáng sợ!

...

Các phe đều đang bàn luận, dựa vào trận chiến này, tất cả đều đã phán đoán ra thực lực và mức độ uy hiếp của Đông Bá Tuyết Ưng! Bọn họ cũng đều nhìn ra được, trận chiến này sắp kết thúc rồi. Thực lực của Đông Bá Tuyết Ưng có lẽ có thể đánh chết một số Siêu Phàm trấn áp một thời đại bị hắn khắc chế, nhưng đối với Khố Mông tướng quân, ít nhất Đông Bá Tuyết Ưng không làm gì được.

Bọn họ hiện tại rất tò mò ——

Hạ tộc nên ứng đối như thế nào!

“Hạ tộc, Đông Bá Tuyết Ưng cũng không giúp được các ngươi đâu!” Vưu Lan lĩnh chủ nhìn chiến thuyền Đinh Cửu đen kịt đang lơ lửng phía xa trên trời cao. “Nặc Nặc An đã chết, bảo vật của hắn còn bị Đông Bá Tuyết Ưng của Hạ tộc các ngươi lấy đi. Nhưng chỉ cần các ngươi giao ra 30 quyển trục Thần cấp, ta có thể coi như tất cả chuyện này chưa từng xảy ra. Bảo vật của Nặc Nặc An ta cũng có thể không cần! Nhưng nếu các ngươi không giao ra quyển trục Thần cấp, vậy thì cái chết của Nặc Nặc An, ta sẽ tính cả lên đầu Hạ tộc các ngươi!”

Thanh âm của Vưu Lan lĩnh chủ lạnh như băng, mang theo sát ý không thể lay chuyển.

Thủ lĩnh của bốn đội ngũ còn lại đều không lên tiếng.

Đùa sao?

Đội ngũ đến từ Vực Sâu Hắc Ám vốn đã không dễ chọc. Vưu Lan lĩnh chủ này theo thông tin đã biết còn có chân ý ‘Thời Gian Giảm Tốc’, bản thân hắn chắc chắn còn có một loại chân ý khác dùng để chiến đấu rất mạnh. Hai đại chân ý kết hợp... không ai muốn chém giết với một đối thủ như vậy. Dù sao hai bên giao chiến, tốc độ thời gian trôi qua khác nhau sẽ rất thiệt thòi! Vưu Lan lĩnh chủ còn được đồn là lúc trước cánh tay có thể dài ra mấy chục dặm, như vậy còn khổng lồ hơn cả người khổng lồ màu bạc, xem chừng cũng có ma thể rất khủng bố! Đối thủ như vậy quá khó chơi, một khi chém giết, không ai dám nói chắc chắn sẽ thắng, nói không chừng còn có khả năng chết trận?

Không có đủ lợi ích, ai lại đồng ý đi liều mạng vì Hạ tộc?

Huống chi, sau lưng bọn họ đều nhận mệnh lệnh của những tồn tại vĩ đại, đối với họ mà nói, quan trọng nhất vẫn là Hồng Thạch sơn!

“Đáng chết!”

Không khí trong chiến thuyền Đinh Cửu của các Bán Thần Hạ tộc hoàn toàn ngưng đọng.

“Mọi người nói xem, bây giờ phải làm sao?” Thái Thúc cung chủ nhíu mày nói: “Tuyết Ưng đã cố hết sức rồi, thực lực của hắn cũng lợi hại ngoài dự kiến của chúng ta. Nhưng không còn cách nào khác, kẻ địch quá mạnh mẽ.”

“30 quyển trục Thần cấp, không thể giao!” Hạ sơn chủ nhíu mày.

“Ôi ôi ôi! Sao hắn có thể khống chế tốc độ thời gian trôi được chứ, đáng chết.” Trần cung chủ càng lòng nóng như lửa đốt. Bảo vật của Hạ tộc có lợi hại đến đâu cũng là do những Bán Thần như họ sử dụng, uy lực phát huy ra không bằng các thần linh sử dụng! Dưới tác dụng của Thời Gian Giảm Tốc... sức uy hiếp tự nhiên cũng giảm xuống.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!