Trong Hư Giới.
Đông Bá Tuyết Ưng nhìn gã thanh niên da đen quấn vải trắng đang cẩn trọng trong thế giới chân thật, khẽ nhíu mày: “Vưu Lan lĩnh chủ này quá mạnh, Chân Ý dao động tỏa ra từ người hắn dường như không gì cản nổi! Huyễn Vực của ta lúc trước cũng không thể tiếp cận, dù ta đã triệt tiêu Huyễn Vực, hắn vẫn không ngừng tỏa ra Chân Ý dao động, khiến phân thân Hư Giới của ta cũng không thể đến gần.”
Hiện giờ hắn có thể điều khiển chín phân thân Hư Giới, lúc chiến đấu hoàn toàn có thể lập tức hóa thành mười ngọn trường thương cùng lúc vây công!
Chín ngọn còn lại đều do phân thân Hư Giới điều khiển!
Đáng tiếc, phân thân Hư Giới quá yếu, bản thân ‘Hư Giới Chân Ý’ có sức tấn công vốn đã không mạnh, chín phân thân Hư Giới chỉ miễn cưỡng đạt đến thực lực Bán Thần kỳ cựu. Với thực lực như vậy, trường thương phóng ra căn bản không thể tiếp cận Vưu Lan lĩnh chủ! Hoàn toàn không thể tạo ra hiệu quả ‘mê hoặc’! Cho dù để phân thân Hư Giới ngưng tụ thành hình ngay xung quanh Vưu Lan lĩnh chủ, chúng cũng sẽ bị Chân Ý dao động của đối phương đánh cho tan thành hư vô.
“Các cách khác đều vô dụng, không ngờ ‘Tinh Thần Vẫn Diệt Kích’ mà ta mất cả trăm năm ngộ ra vẫn không giết được hắn. Xem ra, chỉ có thể liều mạng một phen cuối cùng.” Đông Bá Tuyết Ưng nhíu mày.
Năm đó, sau khi trúng vu độc, hắn không thể toàn tâm toàn ý hoàn thiện việc tìm hiểu Chân Ý, vì vậy đã dồn hết tâm sức theo đuổi thương pháp. Thậm chí lúc ấy, hắn đã vô thức dung hợp ảo diệu của ‘Tinh Thần Chân Ý’ và ‘Cực Điểm Xuyên Thấu’. Bởi vì tuổi thọ vốn không còn nhiều, lại ngày đêm chịu đựng sự giày vò, Đông Bá Tuyết Ưng không còn vướng bận sầu lo, hoàn toàn chìm đắm vào việc theo đuổi cực hạn thương pháp trong lòng!
Mặc kệ là ảo diệu gì, thương pháp nào lợi hại hơn thì đó chính là thương pháp tốt!
Vì vậy, ‘Tinh Thần Vẫn Diệt Kích’ đã dần dần thành hình!
Hắn thậm chí chưa từng nghe nói đến bí kỹ, nhưng ‘Tinh Thần Vẫn Diệt Kích’ này quả thật là thành tựu lớn nhất của hắn trong trăm năm qua! Hơn nữa, theo sự tiến bộ của Cực Điểm Xuyên Thấu và Tinh Thần Chân Ý, uy lực của chiêu bí kỹ này vẫn còn có thể tiếp tục tăng cường.
“Trần cung chủ!” Đông Bá Tuyết Ưng lên tiếng.
Âm thanh của hắn thông qua phân thân Hư Giới, truyền thẳng vào bên trong Đinh Cửu chiến thuyền.
“Tuyết Ưng.” Bên trong chiến thuyền, nhóm Bán Thần của Hạ tộc lúc này đều vô cùng kích động và hưng phấn. Hạ tộc có thể sản sinh ra một Siêu Phàm lợi hại đến thế!
“Trần cung chủ, ta muốn tung ra đòn quyết định cuối cùng, vì vậy hy vọng các vị hỗ trợ. Nghe nói lúc trước Đinh Cửu chiến thuyền từng phóng ra một đòn, suýt chút nữa đã đánh trúng Vưu Lan lĩnh chủ. Ta hy vọng có thể có thêm một đòn nữa... Có lẽ cái giá phải trả không nhỏ, nhưng ta cảm thấy hoàn toàn xứng đáng.” Âm thanh của Đông Bá Tuyết Ưng vang lên trong Đinh Cửu chiến thuyền.
“Chẳng phải chỉ là một viên thần tinh thôi sao, tương đương với một quyển trục Thần cấp mà thôi, không đáng gì cả.” Các Bán Thần Hạ tộc đều rất vui vẻ đồng ý.
Lúc trước để cứu Đông Bá Tuyết Ưng, họ cũng đã dùng mất mấy phần rồi.
Một viên thần tinh, bọn họ vẫn có thể chi trả được.
Nếu không có Đông Bá Tuyết Ưng, để bọn họ ra tay, dù hao phí mấy chục viên thần tinh cũng chưa chắc đã giành được thắng lợi.
“Được, các vị hãy nhắm chuẩn thời cơ, vào lúc ta tấn công Vưu Lan lĩnh chủ thì hãy cho hắn một đòn!” Đông Bá Tuyết Ưng nhìn Tinh Thạch Hỏa Vân Thương trong tay, trên mũi thương có một điểm đỏ sẫm.
...
Vưu Lan lĩnh chủ lơ lửng trên không, cẩn trọng cảm ứng bốn phía. Chân Ý dao động của hắn quét ngang bốn phương tám hướng, tốc độ dòng chảy thời gian xung quanh cũng trở nên vô cùng chậm chạp.
“Thế mà lại bị Đông Bá Tuyết Ưng ép đến mức này. Ngươi không giết được ta, thì ta vẫn có thể khiến ngươi phải hối hận.” Vưu Lan lĩnh chủ liếc nhìn bốn đội ngũ ở phía xa, “Thấy ta chịu thiệt, có lẽ lúc này bốn đội ngũ kia sẽ có kẻ ra tay. Nhưng dù vậy, thà lãng phí một quyển trục Thần cấp, ta cũng phải cho Hạ tộc biết cái giá phải trả khi chống lại ta!”
Từng bước đi lên từ Hắc Ám Thâm Uyên, Vưu Lan lĩnh chủ là loại người có thù tất báo đã ăn vào tận xương tủy.
Lần này đến đây, hắn cũng mang theo năm quyển trục Thần cấp! Chỉ là cái giá để vận chuyển chúng xuống đây quá đắt, chỉ có vỏn vẹn năm cái, hắn muốn kiếm thêm ba mươi cái từ Hạ tộc! Như vậy, phần thắng ở Hồng Thạch Sơn sẽ lớn hơn nhiều.
“Nếu ta ở Hồng Thạch Sơn có được kỳ ngộ, ngưng tụ được nhị phẩm Thần tâm, trở thành Ma Thần, nhất định sẽ khiến Hạ tộc phải trả một cái giá đắt!” Vưu Lan lĩnh chủ nghiến răng nghiến lợi.
Hai môn nhị phẩm Chân Ý của hắn đều đã đạt đến tam trọng cảnh đỉnh phong! Luận về uy lực, chúng vượt trội hơn hẳn so với Nặc Nặc An và Khố Mông tướng quân. Luận về quy tắc ảo diệu, chúng cũng cao thâm hơn nhiều. Cả uy lực và quy tắc ảo diệu đều có sự chênh lệch rõ rệt, khiến Vưu Lan lĩnh chủ gần như chiếm ưu thế áp đảo so với bọn họ. Huống chi, hai môn nhị phẩm Chân Ý của hắn còn có thể phối hợp với nhau.
“Oành!”
Vưu Lan lĩnh chủ toàn lực ứng phó, ngăn cản những đợt tấn công bằng trường thương của Đông Bá Tuyết Ưng.
“Xoẹt!”
Không một dấu hiệu báo trước! Một luồng sét màu lam đậm đột nhiên bắn ra từ Đinh Cửu chiến thuyền ở phía xa, tựa như một con mãng xà hung tợn. Tốc độ của nó cực kỳ nhanh, uy lực cũng vô cùng khủng bố, khiến thiên địa cũng khẽ run rẩy. Nơi nó lướt qua, không gian vỡ nát thành hư vô, chỉ để lại những khe hở đen kịt, và gần như trong nháy mắt đã ập đến trước mặt hắn!
“Hạ tộc!” Vưu Lan lĩnh chủ kinh hãi. Dưới sự bức bách của Đông Bá Tuyết Ưng, hắn suýt chút nữa đã quên mất rằng đòn tấn công của Đinh Cửu chiến thuyền mới là thứ khủng bố hơn! Chỉ luận về uy lực, một đòn do chiến thuyền Thần cấp kích phát bằng thần tinh còn mạnh hơn rất nhiều so với những Bán Thần có thực lực gần sánh ngang với thần linh vừa mới tấn thăng như bọn họ.
“Tránh, tránh ra, tránh ra!”
Giờ khắc này, Vưu Lan lĩnh chủ liều mạng dốc toàn lực để thi triển tốc độ. Ma thể của hắn bộc phát ra tốc độ nhanh nhất, Thời Gian Giảm Tốc Chân Ý cũng đang cố gắng làm chậm con mãng xà sấm sét màu lam đậm đang ập tới.
Xoẹt!
Con mãng xà màu lam đậm lóe lên rồi vụt qua, bóng người của Vưu Lan lĩnh chủ tan biến. Hắn lại xuất hiện ở một khoảng không bên cạnh.
“Suýt nữa, suýt nữa thì...” Vưu Lan lĩnh chủ kinh hãi một hồi, còn chưa kịp thở phào nhẹ nhõm.
“Phụt!”
Một mũi thương nhanh đến cực hạn xuất hiện ngay bên cạnh hắn, khoảng cách quá gần, tốc độ quá nhanh! Vưu Lan lĩnh chủ vừa dốc toàn lực để miễn cưỡng né được con mãng xà màu lam đậm, chỉ vừa kịp vung tay lên, nhưng vẫn không đủ. Ngay khi hắn vừa vung tay, mũi thương đã xuyên qua hư không, đâm thẳng vào mi tâm của hắn.
“Cái gì!” Bốn đội ngũ đang quan chiến ở phía xa đều kinh ngạc nhìn cảnh tượng trước mắt. Quá nhanh! Vừa rồi bọn họ còn tưởng Đông Bá Tuyết Ưng không thể làm gì được Vưu Lan lĩnh chủ, ai ngờ tình thế lại xoay chuyển đột ngột như vậy! Hạ tộc không tiếc giá nào để Đinh Cửu chiến thuyền tung ra thêm một đòn, theo sát ngay sau đó là mũi thương khủng bố của Đông Bá Tuyết Ưng. Tránh được một lần, nhưng không thể tránh được lần thứ hai!
“Không lẽ chết thật rồi chứ?” Ai nấy đều căng thẳng theo dõi, dù sao đó cũng là một Bán Thần có thực lực sánh ngang thần linh, chẳng lẽ cứ thế mà chết sao?
Trong khi đó, các Siêu Phàm của Hạ tộc trên Đinh Cửu chiến thuyền cũng đều nín thở quan sát.
Thiên_Lôi_Trúc dẫn ta về nguồn ✿