Vừa đi vừa trò chuyện, nhóm ba người chủ tớ của Thần Cửu cùng Đông Bá Tuyết Ưng đã tới ven Hồng Thạch sơn.
Nhìn ngọn Hồng Thạch sơn nguy nga không thấy điểm cuối, Đông Bá Tuyết Ưng quay đầu nhìn lại phía sau. Ở phía xa, nữ tử trong bộ áo bào bạc kia đang dõi theo, đó là thê tử của hắn! Bên cạnh nàng còn có Trần cung chủ, Trì Khâu Bạch, Tư Không Dương, Hạ sơn chủ, Bộ thành chủ… một nhóm Siêu Phàm của Hạ tộc.
“Ta sẽ trở về.” Đông Bá Tuyết Ưng thầm nhủ.
Rồi lập tức quay đầu lại.
“Đi, chúng ta lên thôi.”
Nhóm bốn người của Thần Cửu và Đông Bá Tuyết Ưng là đội ngũ cuối cùng trong bốn đội, tất cả bọn họ đều bước lên con đường lát đá của Hồng Thạch sơn, cẩn thận tiến về phía trước. Toàn bộ Hồng Thạch sơn tỏa ra hơi nóng vô tận, thỉnh thoảng còn có những luồng khí nóng rực, và trên cao hơn nữa là những ngọn lửa khủng bố. Nhưng lửa đều phun ra từ trong các khe hở của núi đá, tất cả đều có quy luật nhất định.
Chỉ cần cẩn thận, cảnh giác, quan sát mọi dấu vết xung quanh, không chút khinh suất, sẽ không xui xẻo bị lửa bén vào người.
Không bao lâu sau, bốn người Thần Cửu và Đông Bá Tuyết Ưng đã đi tới cuối con đường lát đá.
Đó là một cánh cổng hắc ám to lớn, hai bên cổng có những hoa văn thần bí màu vàng. Cánh cổng lại một lần nữa ầm ầm mở ra, ba đội ngũ phía trước đã lần lượt đi vào.
“Đi.” Đông Bá Tuyết Ưng không quay đầu lại, cùng nhóm Thần Cửu trực tiếp bước vào cánh cổng hắc ám khổng lồ này.
Ầm ầm ầm…
Cánh cổng hắc ám lại một lần nữa đóng lại.
...
“Vào rồi.”
Vừa bước vào, cánh cổng phía sau đã nhanh chóng ầm ầm khép lại.
Đông Bá Tuyết Ưng và nhóm ba người của Thần Cửu đều nhìn về phía trước. Lúc này, bên cạnh họ là đội ngũ của Vu Mã Hải, đội ngũ của Mai sơn chủ nhân, và đội ngũ của thanh niên áo vàng Kiếm Hoàng. Các đội đều chưa vội hành động, tất cả đều đang đứng ở lối vào, nhìn ra xa.
Phóng tầm mắt nhìn qua…
Đây là một hòn đảo rộng lớn, lơ lửng giữa tinh không vô tận!
Tinh không lấp lánh, vô số vì sao tỏa sáng, không ngừng di chuyển theo những quỹ đạo biến ảo.
Nhìn tinh không vô tận bên ngoài hòn đảo, đặc biệt là quỹ đạo di chuyển không ngừng của vô số hành tinh, Đông Bá Tuyết Ưng bất giác bị cuốn hút, sau đó liền cảm thấy từng cơn mê muội.
Hắn vội nhắm mắt lại, cảm giác choáng váng mới biến mất.
“Thật đáng sợ.” Đông Bá Tuyết Ưng cảm thán, “Trong tình báo ghi lại quả nhiên không sai.”
“Đây là cảnh tượng tinh không do chủ nhân Hồng Thạch sơn thay trời đổi đất bày ra.” Thần Cửu nói, “Nghe nói sự biến hóa của tinh không này ẩn chứa quy tắc ảo diệu vô cùng cao thâm, đối với Giới Thần cũng đã quá mức sâu xa, đối với chúng ta lại càng cao không thể chạm tới. Nếu cố chấp quan sát, chẳng những vô ích mà ngược lại còn có hại. Nhưng trước khi xông pha, cũng có thể chiêm ngưỡng một phen. Lát nữa bắt đầu tiến lên thì không thể ngắm tinh không được nữa.”
“Ừm.” Đông Bá Tuyết Ưng gật đầu.
Nơi này là điểm bắt đầu ngay sau cánh cổng, cũng là nơi tuyệt đối an toàn.
Một khi bước ra khỏi khu vực này, toàn bộ hòn đảo sẽ tràn ngập nguy hiểm! Không thể lơ là dù chỉ một khắc, nếu lúc đó còn ngắm tinh không đến mức choáng váng, chẳng phải là muốn chết sao?
“Hòn đảo lơ lửng này được bài trí thật đẹp.” Đông Bá Tuyết Ưng cười, thưởng thức hòn đảo.
Bên trong hòn đảo được bài trí vô cùng tinh xảo.
Cầu nhỏ bắc qua dòng nước chảy.
Những con đường lát đá uốn lượn.
Rừng cây, núi non trập trùng, xa xa thỉnh thoảng còn có những công trình kiến trúc với đủ loại màu sắc và hình dạng. Đồng thời, khắp nơi trên đảo còn có các bức tượng đá điêu khắc! Tượng đá hoặc lớn hoặc nhỏ, phần lớn đều có chiều cao tương đương người thường. Đa số là hình người, số ít là hình thú. Trên vô số tượng đá, có một số còn lưu lại dấu vết điêu khắc sai sót, hiển nhiên người điêu khắc… không được xem là đại sư điêu khắc.
“Đẹp thật.” Thần Cửu tán thưởng, “Nghe nói từ rất lâu trước kia, khi chủ nhân Hồng Thạch sơn, cũng chính là vị đại năng Thần giới đó, còn ở trên hòn đảo trôi nổi này, những kiến trúc kia chính là nơi ngài ấy ở lại! Ngài ấy ở đây, thay trời đổi đất, thao túng tinh không để tìm hiểu tu hành. Nghe nói vào giai đoạn sớm nhất, trong những kiến trúc này, ngay cả một cái chén, một cái bàn tùy ý cũng có thể là bảo vật! Khi Hồng Thạch sơn vừa rơi xuống, những Bán Thần tiến vào sớm nhất đã thu hoạch không ít. Nhưng đến hiện tại, ha ha, bên trong những kiến trúc này đã sớm bị càn quét sạch sẽ rồi.”
Đông Bá Tuyết Ưng cười cười. Hắn nhớ tới cái túi vải của Hắc Phong lão tổ.
Cái túi vải kia, ngoài việc quan sát bằng mắt thường, mọi phương thức dò xét khác đều không thể phát hiện, ngay cả hư giới cũng không thể phản chiếu. E rằng đó cũng là vật dụng sinh hoạt bình thường của vị đại năng Thần giới kia.
“Thảo nào bài trí đẹp như vậy.” Đông Bá Tuyết Ưng nói.
“Đẹp nữa… cũng tiềm tàng vô số sát khí.” Bên cạnh, lão giả râu dê lẩm bẩm, ánh mắt vẫn dừng ở những bức tượng đá xa xa gần như trải rộng khắp hòn đảo. “Vị đại năng Thần giới kia, tay nghề điêu khắc đã không tốt, rảnh rỗi không có việc gì lại điêu khắc nhiều như vậy làm gì.”
Đông Bá Tuyết Ưng bật cười.
Phù Không đảo…
Nguy hiểm nhất chính là những bức tượng đá điêu khắc này! Mỗi một pho tượng đá đều có thực lực trấn áp một thời đại. Điểm chết người là, trên cả hòn đảo ước tính có hơn mười vạn tượng đá, chúng lại còn “đồng lòng nhất trí”, một pho tượng phát hiện Siêu Phàm thì những pho tượng khác đều sẽ biết được, và sẽ lập tức kéo đến vây giết! May mắn là hòn đảo đủ lớn! May mắn là tốc độ của các bức tượng đá hơi chậm, mới có một đường sinh cơ.
Nếu không thì không phải là cửu tử nhất sinh, mà là thập tử vô sinh!
Dù sao một pho tượng đá đã đủ để trấn áp một thời đại, nếu hơn trăm pho tượng cùng vây công, Đông Bá Tuyết Ưng và Thần Cửu cũng không chống đỡ nổi.
Những pho tượng đá này còn được gọi là “Thủ vệ Thạch điêu”.
“Những bức tượng đá này do chính đại năng Thần giới điêu khắc, rất thần dị.” Thần Cửu nói, “Thủ vệ Thạch điêu quan sát thông qua đôi mắt, mắt của chúng có thể nhìn thấu mọi ngụy trang che giấu! Nhưng chỉ cần không bị mắt chúng nhìn thấy thì sẽ không có vấn đề gì. Lão tặc, Phúc thúc, hai người các ngươi nhất thiết phải cẩn thận. Nếu thật sự bị Thủ vệ Thạch điêu phát hiện, phải lập tức dựa vào tốc độ để thoát thân, cố gắng ẩn nấp, tuyệt đối đừng giao thủ với chúng, một khi bị cuốn lấy, các ngươi sẽ xong đời.”
“Rõ.” Lão tặc và Phúc thúc đều gật đầu.
“Những nguy hiểm khác của Phù Không đảo, hai người các ngươi cẩn thận một chút là có thể ứng phó, chỉ có Thủ vệ Thạch điêu là cần cảnh giác nhất. Đông Bá Tuyết Ưng, ngươi cũng phải cẩn thận, thực lực của hai chúng ta tuy lợi hại hơn một chút, nhưng một khi bị một đám Thủ vệ Thạch điêu vây khốn, sẽ có càng ngày càng nhiều Thủ vệ Thạch điêu tụ tập đến, chúng ta cũng sẽ toi mạng. Ngươi tuyệt đối đừng tưởng hư giới có thể giúp ngươi trốn thoát, những Thủ vệ Thạch điêu này rất thần dị, bất kỳ thủ đoạn ẩn nấp nào cũng vô dụng.” Thần Cửu nói.
“Rõ.” Đông Bá Tuyết Ưng gật đầu.
Thiên_Lôi_Trúc dẫn ta về nguồn ✿