Sáng sớm hôm sau.
Thành Nghi Thủy, lầu Long Sơn.
Trên thế giới này, mỗi một tòa thành trì đều có một lầu Long Sơn! Lầu Long Sơn trong thành Nghi Thủy là một tòa lầu đá năm tầng cổ xưa.
Trước cửa lầu Long Sơn có những kỵ sĩ cường đại canh gác, trong phạm vi mười mét trước cửa chính, dân thường không được phép tới gần. Dù là quý tộc cũng không dám tự tiện đến gần, nếu không, dù là quý tộc cũng sẽ bị giết ngay tại chỗ!
Một ông lão tóc bạc mặc áo bào trắng vội vã chạy vào bên trong lầu Long Sơn.
"Du Đồ đại nhân." Hai tên kỵ sĩ mặc giáp xanh đứng gác cúi chào.
"Lâu chủ có ở đây không?" Ông lão tóc bạc hỏi.
"Có, sáng nay sắc mặt Lâu chủ rất khó coi." Tên kỵ sĩ cao lớn mặc giáp xanh nói.
Ông lão tóc bạc đi vào trong lầu Long Sơn, đi thẳng lên lầu ba.
"Cốc cốc." Y gõ cửa.
"Vào đi." Một giọng nói từ bên trong truyền ra.
Ông lão tóc bạc đẩy cửa bước vào, thuận tay đóng lại. Trong phòng có một chiếc bàn dài màu vàng sẫm bóng loáng, trên mặt bàn là một chồng sách, phía sau bàn, một người đàn ông trung niên tóc đen đang ngồi lật xem một quyển sách.
Người đàn ông này chính là Lầu chủ của lầu Long Sơn thành Nghi Thủy – Tư An đại nhân!
"Du Đồ, sao rồi?" Tư An đại nhân ngẩng đầu lên hỏi.
"Tin tức chính xác, đêm qua vợ chồng Đông Bá Nam tước đã bị bắt đi khỏi Tuyết Ưng lĩnh." Ông lão tóc bạc nói, "Đội hộ vệ của pháo đài Tuyết Thạch đã chống cự, nhưng chỉ trong một hơi thở, dưới uy lực của sấm sét, tất cả đã mất đi sức chiến đấu."
"Hừ, gia tộc Mặc Dương đúng là bá đạo mà!" Tư An đại nhân cau mày, "Hôm qua ta mới nhận được tin tức từ quận thành truyền đến, vậy mà đêm qua họ đã bắt người đi rồi."
Lầu Long Sơn được canh giữ vô cùng nghiêm ngặt.
Đế quốc có mười chín tỉnh thành.
Mỗi tỉnh thành đều có một Tổng lầu của lầu Long Sơn! Nơi đây quản lý một nguồn lực cường đại và bí ẩn.
Tỉnh thành, quận thành, huyện thành.
Ba cấp bậc, tầng tầng quản lý, toàn cõi thiên hạ đều nằm trong tầm giám sát.
"Ai bảo người ta là gia tộc Mặc Dương chứ, gia tộc này là một trong mười gia tộc lớn nhất ở các tỉnh phía Đông đấy." Ông lão tóc bạc nói.
"Xì." Tư An đại nhân cười nhạo, "Mười gia tộc lớn nhất các tỉnh phía Đông, gia tộc Mặc Dương xếp hạng chót! Hơn nữa gia tộc họ chỉ là nhờ vào phúc ấm của tổ tiên, bằng không sao có thể chen chân vào mười vị trí đầu."
"Dù vậy, thế lực khổng lồ này chỉ cần động nhẹ ngón tay cũng đủ nghiền nát chúng ta rồi." Ông lão tóc bạc lắc đầu thở dài, "Đáng thương cho Tuyết Ưng lĩnh, chỉ còn lại hai đứa bé. Tôi điều tra tin tức nghe nói đứa con út mới hai tuổi của vợ chồng họ vẫn khóc không ngớt, ở trong pháo đài Tuyết Thạch, rất nhiều binh sĩ và người hầu thấy thế cũng đau lòng."
"Vợ chồng Đông Bá đối xử với con dân trong lãnh địa rất tốt, rất được lòng người." Tư An đại nhân gật đầu.
…
Tuyết Ưng lĩnh!
Pháo đài Tuyết Thạch nằm trên đỉnh của ngọn núi cao lớn nhất nơi này.
Bên trong pháo đài, vốn dĩ có vài người hầu đang thì thầm bàn tán, nhưng có Sư nhân Đồng Tam và Lục Tí Ma Xà Tông Lăng quản lý nên toàn bộ pháo đài vẫn vận hành như cũ.
Tuy đã là ban ngày.
Em trai Thanh Thạch vừa mới yên tĩnh lại. Sau khi cha mẹ bị bắt đi, thằng bé cứ khóc suốt, ai dỗ cũng không nín! Ngày xưa em trai là do mẹ một tay chăm sóc, vả lại mẹ là Pháp sư, trong giọng nói dường như có một chút lực thôi miên, ru em ngủ là chuyện vô cùng dễ dàng. Nhưng bây giờ, việc dỗ ngủ đã trở thành một việc vô cùng khổ sở, khiến ai nấy đều đau đầu.
Trước giờ Thanh Thạch rất sợ Sư nhân Đồng Tam và Lục Tí Ma Xà Tông Lăng, còn những người hầu khác thì chưa từng dỗ em ngủ, vì thế Đông Bá Tuyết Ưng đành phải tự mình ra tay.
Dù lòng đau như cắt, hắn vẫn phải cố nén lại để dỗ dành em trai. Mãi cho đến sáng, đệ đệ cũng mệt lả đi, dường như đã quên chuyện của cha mẹ, dù sao cũng chỉ là một đứa trẻ mới hơn một tuổi. Có lẽ sau khi lớn lên, nó cũng chẳng nhớ gì về chuyện tối qua.
"Ngoan, Thanh Thạch ngủ ngoan nào."
"Em muốn ngủ chung với anh."
"Được, được, không phải anh đang ngủ chung với em đây sao."
"Anh, em muốn nghe anh hát."
Đông Bá Tuyết Ưng á khẩu.
Dần dần, thằng bé mệt mỏi thiếp đi trên ngực của Đông Bá Tuyết Ưng. Hắn chẳng dám động đậy, sợ làm em trai tỉnh giấc.
Khi đêm đến.
Tông Lăng và Đồng Tam đi tới trước phòng.
"Để ta xem một chút." Tông Lăng nhẹ nhàng đẩy cửa rồi nhìn qua khe hở, chỉ thấy nhóc Thanh Thạch dang tay dang chân nằm trên ngực Tuyết Ưng, nước dãi ướt cả một mảng áo, còn Đông Bá Tuyết Ưng lúc này cũng đang ngủ say, quần áo xộc xệch, chăn chỉ đắp nửa người.
Đồng Tam cũng nhìn qua khe cửa, thấy cảnh hai anh em co ro bên nhau mà không khỏi đau lòng.
"Lúc trước Thanh Thạch đều do A Du một tay chăm sóc, không cho phép đám hầu gái nuôi nấng. Nó nhìn thấy hai chúng ta là sợ, chậc! Sau này phải làm sao, lẽ nào mỗi ngày đi ngủ đều phải do Tuyết Ưng dỗ?" Tông Lăng lo lắng.
"Tông thúc, Đồng thúc." Tuyết Ưng đã lặng lẽ đặt em trai xuống giường rồi bước ra.
"Cháu ngủ thêm chút đi." Tông Lăng vội nói, hắn biết Tuyết Ưng chắc chắn chưa ngủ được bao nhiêu.
Thực tế Tuyết Ưng không tài nào ngủ được, tâm trạng kích động như vậy lại phải dỗ dành em trai, vì quá mệt mỏi nên hắn mới thiếp đi một lát. Tông Lăng và Đồng Tam vừa đến là Tuyết Ưng đã tỉnh rồi. May mà thể chất của Tuyết Ưng phi thường nên mới chống chọi được.
"Không sao đâu Tông thúc, Đồng thúc. Thanh Thạch trước giờ đều do mẹ chăm sóc, chưa có người lạ nào trông nom cả." Đông Bá Tuyết Ưng nói, "Bây giờ cha mẹ cháu đã bị bắt đi, tin tức chắc không thể che giấu được, cho nên cháu càng không thể để người hầu trông em được! Em trai lại sợ hai người. Vì thế chỉ còn có cháu thôi, cũng chỉ là dỗ nó ngủ, ban ngày để người hầu trông chừng là được."
"Ban ngày trong pháo đài có nhiều người trông chừng, hẳn là không có vấn đề gì." Đồng Tam nói.
"Vậy thì đành nhờ vào cháu, chờ em cháu lớn lên một chút mọi việc sẽ ổn thôi." Tông Lăng nói.
"Vâng." Đông Bá Tuyết Ưng không nói gì thêm, dù sao đó cũng là em trai ruột của mình, cha mẹ đã bị bắt đi, chỉ còn lại một người em trai, đương nhiên hắn phải chăm sóc cho thật tốt.
"À đúng rồi, Tông thúc, Đồng thúc, lúc trước hai thúc có nói khi nào cháu lấy được Hắc Thiết Lệnh thì có thể biết được mọi chuyện. Làm sao mới có thể lấy được Hắc Thiết Lệnh của lầu Long Sơn?" Đông Bá Tuyết Ưng liền truy hỏi.
Tông Lăng và Đồng Tam thầm thở dài bất đắc dĩ.
Thằng nhóc này, xem ra vẫn canh cánh trong lòng chuyện cứu cha mẹ ra.
"Chỉ cần thực lực của cháu đủ mạnh, lầu Long Sơn tự nhiên sẽ đưa Hắc Thiết Lệnh tới." Tông Lăng nói.
"Thực lực đủ mạnh, là mạnh cỡ nào?" Đông Bá Tuyết Ưng hỏi.
"Ta, cha cháu và cả Đồng thúc, đều không có Hắc Thiết Lệnh." Tông Lăng nói, "Chờ đến ngày cháu đủ mạnh, được lầu Long Sơn công nhận, họ nhất định sẽ đưa Hắc Thiết Lệnh cho cháu."
Đông Bá Tuyết Ưng liền hiểu ra.
Muốn có được Hắc Thiết Lệnh, việc đầu tiên là phải mạnh hơn cả Tông thúc!
"Cháu biết rồi." Đông Bá Tuyết Ưng không hỏi nhiều nữa.
"Thanh Thạch ngủ lâu chưa?" Tông Lăng hỏi.
"Chắc khoảng ba canh giờ rồi." Đông Bá Tuyết Ưng nói.
"Vậy thì gọi nó dậy đi, trời đã chạng vạng rồi. Thanh Thạch nó quậy cả đêm chưa ăn gì, gọi nó dậy ăn cơm đi! Rồi để đám hầu gái chơi đùa với nó. Như vậy đến tối nó mới ngủ được, giờ mà để nó ngủ nữa thì đêm lại quấy thì khổ." Tông Lăng nói.
…
Trời đã tối.
Trong phòng ăn, trên chiếc bàn ăn vuông vắn, Tuyết Ưng ngồi ở chủ vị, Thanh Thạch ngồi kế bên, bên cạnh có người hầu bưng thức ăn lên.
Đông Bá Tuyết Ưng ăn một ít thịt ma thú được chế biến tỉ mỉ, uống kèm nước trái cây. Còn Thanh Thạch thì ăn ngũ cốc và một ít sữa của ma thú.
Nhìn Thanh Thạch ăn một cách vui vẻ, Tuyết Ưng mỉm cười mà trong lòng chua xót. Lúc trước trên bàn ăn này có cha có mẹ, bây giờ chỉ còn lại hai anh em.
"Ăn no chưa?" Đông Bá Tuyết Ưng hỏi.
"Ưm, no rồi, no căng." Thanh Thạch xoa xoa bụng nhỏ, hiếu kỳ hỏi, "Mẹ và cha đâu rồi? Sao không thấy vậy, không lẽ còn đang ngủ sao?"
"Cha mẹ đi ra ngoài rồi, Thanh Thạch ngoan, ra hậu hoa viên chơi nha?" Đông Bá Tuyết Ưng nói.
"Đi, đi hậu hoa viên!" Thanh Thạch lập tức bị dời sự chú ý. Trong hậu hoa viên có rất nhiều trò chơi do mẹ xây dựng riêng cho hai anh em, khi còn nhỏ Tuyết Ưng rất thích chơi ở đó, thậm chí còn có một vài vật phẩm pháp thuật nho nhỏ.
"Dẫn Thanh Thạch thiếu gia ra hậu hoa viên chơi, trông cho kỹ đó." Đông Bá Tuyết Ưng nhìn về phía ba hầu gái đứng bên cạnh.
"Vâng, thưa thiếu gia."
Ba người hầu gái cung kính đáp, các nàng đều biết, kể từ hôm nay, vị thiếu niên này đã là chủ nhân của toàn bộ Tuyết Ưng lĩnh.
Nhìn theo ba người hầu gái bế em trai xuống lầu, Đông Bá Tuyết Ưng vịn lan can nhìn ra hậu hoa viên. Bên trong hậu hoa viên có hơn hai mươi ngọn đèn Hỏa tinh soi sáng mọi ngóc ngách. Trong vườn còn có hơn chục người hầu đang chơi cùng em trai. Những người này đều được chọn lựa kỹ càng, đảm bảo tuyệt đối trung thành.
Sau đó, Tuyết Ưng đứng dậy đi tới thư phòng của mình.
Thư phòng rất lớn, cao sáu mét, dài mười lăm mét, rộng cả chục mét. Tuy nhiên, so với pháo đài Tuyết Thạch rộng đến hai dặm thì một thư phòng như vậy cũng là bình thường.
Trong thư phòng có một cái bàn, trên giá sách trưng bày rất nhiều sách, đa số đều là truyện ký và tiểu thuyết cổ. Ngày trước Đông Bá Tuyết Ưng rất thích đọc truyện xưa nên mẹ hắn đã mang về rất nhiều sách.
Ngồi trước bàn đọc sách, hắn lật tay một cái, một quyển sách làm từ giấy thếp vàng liền xuất hiện.
"Bí tịch thương pháp của Kỵ sĩ Siêu Phàm?" Đông Bá Tuyết Ưng lập tức lật xem.